“Ồ, mang theo không ít nhỉ, định lén sau lưng tôi đi đâu đấy?
“Nhìn ra được em yêu tiền của tôi lắm mà, chừng này đã đủ chưa, bảo bối?”
Lúc này, ngượng ngùng thắng thế sợ hãi.
“Không phải đâu haha, tôi chỉ là ăn no quá nên muốn ra ngoài tản bộ một chút… á!”
Chưa kịp nói xong, Cố Xuyên Trì đã hừ lạnh một tiếng, trực tiếp ném tôi lên giường, xoay người đè xuống.
“Duyên hết rồi thì nối lại cho tôi. Em thích tiền đúng không? Tôi cho hết.”
Thế là xong, chẳng có cơ hội mở miệng, Cố Xuyên Trì như dã thú nổi điên, giày vò tôi đến tận nửa đêm.
Toàn thân tôi như muốn tan rã, trong bóng tối đối diện với đôi mắt sâu thẳm của anh, tôi chỉ có thể nghĩ: toi đời rồi.
Đắc tội với kim chủ, lại còn chưa kịp chạy trốn.
Đầu óc tôi quay như chong chóng, nghĩ mãi về tương lai đến mức như muốn quá tải.
Nhưng vẫn không hiểu, chuyện này lạ thật – Cố Xuyên Trì chẳng phải vì yêu mà giải nghệ sao?
Lẽ ra giờ này anh ta nên vội vàng quay về quê cưới người trong lòng mới đúng, sao còn ở đây phí thời gian với tôi – kẻ thế thân này?
Chẳng lẽ… đồ cặn bã! Đã có người trong lòng rồi còn nuôi chim hoàng yến, bắt cá hai tay?
Hừ, vậy thì tôi càng phải tranh thủ lừa thêm ít tiền nữa, coi như trừng trị kẻ sở khanh.
Lúc anh ta mới vừa giải nghệ, chắc còn tí tiền tiết kiệm, phải nắm bắt thời cơ.
“Tôi sẽ không để em có cơ hội rời khỏi tôi thêm lần nào nữa… giống như lần đầu tiên vậy.”
Rạng sáng, khi tôi đang mơ màng ngủ, chợt nghe thấy ai đó thì thầm câu gì đó, nhưng buồn ngủ quá, tôi mặc định là anh ta đang nói mớ thôi.
Sáng hôm sau, Cố Xuyên Trì bế tôi dậy luôn.
“Bất ngờ tới rồi, đưa em về quê.”
“A hả (°ο°)… ai cơ? Tôi á?”
Đúng là một cú bất ngờ to bằng trời.
Tôi như chết lâm sàng rồi bật dậy khỏi mộng, lập tức tỉnh cả người.
Kim chủ đại minh tinh không những giải nghệ, mà còn định đưa tôi về quê chịu khổ, phải làm sao đây, gấp lắm rồi, ai online giúp với!
“Về quê hả? Không ổn lắm đâu… À mà này, anh về là để cưới vợ đúng không, vậy anh đã chuẩn bị gì chưa?
“Nếu mang tôi theo, đến lúc đó anh giải thích sao với cô dâu?”
Cuối cùng, não tôi bị chập mạch, còn đi lo giúp anh và người anh yêu.
“Tất nhiên rồi, từ lâu tôi đã chuẩn bị xong cả rồi.”
Không hiểu vì sao, tôi cứ có cảm giác ánh mắt Cố Xuyên Trì nhìn tôi mang theo nụ cười, giọng nói lại có vẻ… hiền dịu đến khó hiểu.
Ối trời, chẳng lẽ đây là yên tĩnh trước cơn bão?
Dựa vào hiểu biết của tôi về anh ta, đây chắc chắn là tín hiệu báo động.
Không lẽ còn nhớ chuyện đêm qua à? Hu hu, đồ cặn bã còn biết thù dai nữa chứ.
“Nghĩ gì đấy, tiểu mê tiền? Mau lên, tôi đã đặt vé máy bay từ trước rồi, nhanh thu dọn rồi đi thôi, tôi còn đang háo hức lắm đây.”
Cố Xuyên Trì thấy tôi ngây người, bật cười, đưa tay chạm nhẹ lên chóp mũi tôi.
Háo hức…
Là háo hức về cưới vợ, hay háo hức đưa tôi về chịu khổ đây?
Tôi vẫn chưa biết quê anh ở đâu, nhưng đã gọi là “quê” thì chắc chẳng thể tốt đẹp gì.
Lỡ đâu nát bươm xập xệ, có khi còn bắt tôi phải dọn dẹp ấy chứ.
Lên máy bay rồi, anh ta chu đáo đắp chăn cho tôi.
Trước đây, anh chưa từng dẫn tôi đi xa như thế, giờ giải nghệ rồi, có vẻ cũng chẳng còn bận tâm gì nữa.
Nhìn gương mặt Cố Xuyên Trì, thật ra tôi vẫn hơi buồn một chút.
Dù gì cũng bên nhau ba năm rồi, dù chỉ là tình nhân bí mật, nhưng anh bảo vệ tôi rất kỹ.
Giờ anh vì tình mà giải nghệ, vội vàng về quê cưới người trong lòng.
Trong lòng tôi có chút chua xót, nhưng vừa nghĩ đến chuyện anh là kẻ bắt cá hai tay, tôi lập tức chỉ nghĩ tới tiền của anh.