Cố Xuyên Trì là đại minh tinh nổi tiếng như cồn, năm tôi nghèo nhất, đói đến hoa mắt chóng mặt, tôi ôm chặt lấy đùi anh.
“Cầu xin anh trai thương tôi một chút.”
Chỉ một câu đó, anh nâng tôi như bảo vật mà cưng chiều suốt 3 năm.
Nhưng, vẫn luôn là tình nhân trong bóng tối. Anh giấu tôi rất kỹ, chưa từng để tôi lộ mặt trước công chúng, chắc là chỉ coi tôi như một con chim hoàng yến nuôi trong lồng.
Anh bận rộn với công việc, một tuần đến cũng chỉ một hai lần.
Vậy mà hôm nay đã là ngày thứ 7 anh ôm tôi không cho xuống giường.
Khi tôi kìm nén lần thứ 100 muốn mắng người, trong khóe mắt lại thấy cái túi xách 7 con số anh tặng, tôi vẫn nặn ra một nụ cười lấy lòng. Dù gì anh cũng là thần tài của tôi.
Ba năm bị anh giấu trong biệt thự không thể thấy ánh mặt trời, anh chưa bao giờ để tôi thiệt thòi về vật chất.
Thẻ đen, túi hiệu, hàng xa xỉ, chỉ cần tôi muốn, thứ gì cũng có.
Tuy anh có hơi “nhu cầu cao”, nhưng thật sự cho tôi quá nhiều.
Nhận thấy tôi cười, Cố Xuyên Trì khẽ bật cười, thở dài một tiếng.
“Tiểu mê tiền, khi nào em mới biết nghĩ một chút đây?”
Ngay sau đó, trong ánh mắt tuyệt vọng của tôi, anh lại lấy ra một hộp “siêu lớn – thân thiện với da người”.
Đến tận tối, điện thoại quản lý của anh gọi đến, anh mới hài lòng buông tôi ra rời đi.
“Chờ anh về cho em một bất ngờ.”
Chưa đợi anh về cho tôi bất ngờ, hôm sau tôi đã thấy hot search đứng đầu weibo.
“Đại minh tinh Cố Xuyên Trì vì thất tình mà giải nghệ, về quê cưới vợ thật sao?!”
Cái gì? Anh ấy giải nghệ không đi làm nữa, thế lấy gì nuôi tôi đây!?
Ngay lúc đó, Cố Xuyên Trì gọi điện đến.
Anh còn chưa kịp mở lời, tôi đã trở mặt trước rồi.
“Thật ra tôi chỉ yêu tiền của anh thôi, giờ chúng ta hết duyên rồi nhé.”
Nói xong, tôi ném luôn điện thoại lên giường, bắt đầu thu dọn hành lý.
Ban đầu còn tưởng anh chỉ đơn giản là giải nghệ, kết quả kéo xuống dưới thấy bình luận hot nói Cố Xuyên Trì thật ra là về quê lấy vợ.
Còn nói anh ấy luôn có người mình thích.
Thật ra tôi cũng hiểu mà.
Lúc đầu, khi anh lần đầu ôm tôi, gọi ra cái tên thân mật lại là của người khác.
Sau này trên giường, cũng có mấy lần gọi nhầm tên người ta.
Không thì sao chứ, tôi đã rơi vào cảnh túng quẫn thế kia, anh đường đường là đại minh tinh, sao lại để mắt đến tôi.
Dù biết bao năm qua anh có thể chỉ xem tôi là trò tiêu khiển, là người thay thế, tôi cũng chấp nhận.
Dù sao nếu không có anh, tôi thật sự không thể sống đến ngày hôm nay.
Cuối cùng, tôi không nhịn được nữa, bật cười thành tiếng.
Bao năm qua, tiền tiêu vặt anh cho tôi, tôi đều lén tích góp lại. Mấy thứ hàng hiệu này cũng có thể bán đổi tiền.
Nửa đời sau, dù không có anh, tôi cũng tuyệt đối không phải lo cơm áo.
Haiz, làm người thay thế thì làm đi, ai bảo anh cho tôi quá nhiều cơ chứ.
Giờ anh về quê cưới vợ, còn giải nghệ, chắc không kiếm được tiền nữa rồi. Nếu giờ tôi không chạy, còn đợi đến khi nào?
“Cái này, cái này cũng mang đi luôn hí hí hí…”
Khi tôi đang hớn hở dọn đồ trong phòng, không ngờ Cố Xuyên Trì lại mang theo một đám vệ sĩ quay về.
Những vệ sĩ cao lớn mặc đồ đen vây kín cả căn biệt thự, Cố Xuyên Trì nghiến răng nghiến lợi, đẩy cửa bước vào.
Lúc anh bước vào, ánh mắt tôi đang chạm đúng ánh mắt anh, trên vai còn đeo cái bao chuẩn bị trốn chạy.
Gương mặt điển trai của Cố Xuyên Trì lúc này u ám phủ đầy mây đen.
Tôi thầm kêu không ổn, ánh mắt né tránh, quay đầu tính chuồn đi theo hướng khác.
Cố Xuyên Trì bất ngờ bật cười trầm thấp, vài bước đã đứng chắn trước mặt tôi, đưa tay túm lấy cổ áo phía sau lưng – nơi nắm giữ vận mệnh tôi.
Anh cúi đầu liếc mắt nhìn mấy chiếc nhẫn trên tay tôi, tám cái, cùng sáu vòng tay…
Thêm cả túi lớn túi nhỏ đầy hàng hiệu, liền tức đến mức bật cười.