Ta bị những tiếng cười nhạo làm cho bừng tỉnh, mở mắt ra đã thấy đôi quan hài thêu vân văn của Tiêu Nhung.
Ngẩng đầu nhìn lên là thân hình cao lớn cùng quai hàm cương nghị của hắn.
Hắn không cúi người, càng không hề cúi đầu nhìn ta.
Cảnh tượng này, kiếp trước ta đã từng trải qua. Khi đó ta quỳ cầu hắn không được, đầu óc nóng lên liền lao về phía con sư tử đá.
Lúc ấy ta đã hét lên câu gì nhỉ?
“Tiêu Nhung, ngươi đừng hối hận!”
Thực tế là, Tiêu Nhung từ đầu đến cuối chưa từng hối hận.
Người hối hận là ta. Bảy năm ròng, ta nghe tin hắn thành thân, nghe tin hắn sinh con, nghe tin hắn thăng quan…
Còn ta, chỉ cô độc nằm trên giường, ngửi mùi hôi thối do đại tiểu tiện không tự chủ, chịu đựng nỗi đau đớn vì da thịt lở loét, rồi uất ức mà chết.
Tiêu Nhung không yêu ta, hay phải nói rằng, hắn yêu bản thân và yêu con đường làm quan của hắn hơn.
Những đạo lý này, ta đã phải dùng bảy năm đau khổ mới có thể thấu tỏ.
Giờ đây, ta buông tay khỏi áo hắn, giữa những tiếng cười cợt không kiêng nể, ta đứng dậy.
“Triệu tiểu thư, ngươi sẽ không định đập đầu chết ở đây đấy chứ?”
“Có chết thì hắn cũng không cưới ngươi đâu. Ai lại bỏ qua tiểu thư khuê các danh giá mà đi cưới một nữ nhân nhà thương nhân chứ?”
“Đúng vậy, cũng không tự mình xem lại xem mình là ai, ngày nào cũng bám riết lấy người ta, tự rước lấy nhục.”
Phải rồi, tự rước lấy nhục.
Giống như lời Tiêu Nhung nói, ta vừa cố chấp lại vừa ngu muội.
Ta ngước mắt nhìn Tiêu Nhung, hắn cũng đang nhìn lại ta. Ánh mắt chạm nhau, ta mỉm cười với hắn rồi tiến lên một bước.
“Tiêu Nhung.” Ta hơi nghiêng người, nói với hắn, “Chúc ngươi được như ý nguyện, thật sự hạnh phúc.”
Hắn sững người, vẻ mặt hiện lên sự kinh ngạc.
Ta không muốn suy đoán phản ứng của hắn, càng không muốn ở lại đây. Ta phủi bụi trên đầu gối, rẽ đám đông rồi rời đi.
Trong đám người vang lên những tiếng xôn xao kinh ngạc.
“Sao đột nhiên lại đi vậy? Triệu tiểu thư nghĩ thông suốt rồi à?”
“Nàng ta mà nghĩ thông được, không còn quấn lấy Tiêu đại nhân nữa, thì ta đây quỳ xuống gặm vỏ cây.”
Ta không dừng bước, giữa những ánh mắt dò xét, ta trở về nhà của mình.
Mười hai năm trước, khi đi ngang qua một sân viện cũ nát, ta đã gặp được một nam hài gầy yếu.
Năm ấy nam hài chỉ mới sáu tuổi, hắn co ro trong góc tường, gầy đến trơ xương.
Nam hài dùng đôi mắt đen láy nhìn ta, ánh mắt quật cường khiến người ta thương cảm. Ta đã cầu xin phụ thân mang hắn về nhà.
Kể từ ngày đó, Tiêu Nhung liền ở lại nhà ta, trở thành người một nhà với ta.
Sáu năm trước, phụ thân ra ngoài thu tiền hàng, lúc vượt một ngọn núi thì bị lũ cuốn trôi, đến hài cốt cũng không tìm thấy. Mẫu thân ta vì vậy mà ngã bệnh, ba tháng sau cũng theo người ra đi.
Ta năm mười ba tuổi và Tiêu Nhung năm mười hai tuổi từ đó nương tựa vào nhau mà sống.
Hắn rất thông minh, đọc sách cực giỏi. Phu tử thường khen hắn là Văn Khúc Tinh chuyển thế.
Tiêu Nhung cũng không khiến chúng ta thất vọng, trở thành Trạng nguyên lang trẻ tuổi nhất triều ta đỗ liền Tam nguyên.
Ngày hắn đỗ đạt, chúng ta ôm nhau khóc nức nở, mừng vì cuối cùng cũng đã qua những ngày khổ cực.