Pháo Hôi Tỉnh Mộng

Chương 2



Đông cung không có nữ chủ nhân, không phải hắn không muốn, mà là hắn đang để dành vị trí đó cho nữ chính Bạch Phượng Đình.

Ngày càng nhiều thông tin từ những bình luận hiện ra, khiến toàn thân ta lạnh buốt. Mà Tiêu Sách lại tưởng ta đang nhìn Bạch Phượng Đình đứng bên cạnh hắn. Hắn hơi nhíu mày: “Chức nữ quan đứng đầu là ý của cô, không liên quan đến A Đình.”

“Nói đi, còn ngươi, ngươi muốn thưởng cái gì.”

[Nữ chính chắc chắn muốn làm Thái tử phi rồi.]

[Không phải đâu, ta nhớ là nhân vật hi sinh này cuối cùng bị ban cho một hay hai tên mã phu gì đó.]

Ta quỳ xuống lần nữa, đôi tay với những vết cước tím đỏ chưa lành đặt lên nền gạch lạnh lẽo. Vừa ngứa vừa đau, như có trăm con kiến đang cắn xé. Ta dập đầu lạy.

“Nô tỳ… muốn được điện hạ thành toàn, cho phép nô tỳ đi theo Lục hoàng tử.”

Tiêu Sách sững người.

Bạch Phượng Đình bên cạnh bất an, nhẹ nhàng nói: “Tỷ tỷ là vì muội sao? Muội có thể không làm nữ quan này nữa, tỷ tỷ đừng suy nghĩ nhiều. Điện hạ vẫn rất quan tâm tỷ, tối qua còn nói với nô tỳ, muốn tỷ ở lại Đông cung—”

“Điện hạ.” Ta ngắt lời nàng ta, “Nô tỳ đã từng hứa với Lục hoàng tử điện hạ. Nếu có thể ra khỏi cung, nhất định sẽ kết cỏ ngậm vành, báo đáp ân cứu mạng của ngài ấy ngày đó.”

Tiêu Sách cũng nhớ ra rồi.

Đó là ngày hắn bệnh nặng vào năm thứ hai.

Toàn bộ thị vệ bên ngoài đã đổi ca, không một ai để ý đến chúng ta.

Ta cả gan trèo lên tường, liền bị một đao đâm vào vai. Ta không kìm được hét lên thảm thiết, tiếng này nối tiếp tiếng khác, nhưng vẫn nhất quyết không chịu xuống.

Cuối cùng, Lục hoàng tử Tiêu Nại vào cung đi ngang qua, nói một câu “Dừng tay”.

Tuyết lớn mùa đông lạnh giá.

Tay chân ta sớm đã mất cảm giác, máu trên vai cũng đã đông lại. Lông mi đóng thành một lớp sương, ta cầu xin ngài ấy hai phần dược liệu.

Ngài ấy đồng ý.

Thấy ngài ấy chưa đi, ta lại cả gan xin thêm than lửa và thức ăn.

Ngài ấy cũng chấp thuận.

“Thứ cuối cùng, còn muốn gì nữa.”

Ta nghĩ một lúc lâu, cuối cùng xin một ít xà phòng thơm để giặt giũ.

Ngài ấy ngẩng đầu lên từ trong chiếc áo choàng lông dày, nhìn ta.

“Một chút cũng không vì bản thân sao? Nha đầu, ta giúp chủ nhân của ngươi, sau này ngươi tạ ơn ta thế nào đây.”

“Nô tỳ… xin làm trâu làm ngựa, kết cỏ ngậm vành—” Đây đều là những lời cửa miệng của cung nhân.

Ngài ấy mỉm cười ho khan, thị tùng lập tức thay lò sưởi, giục ngài ấy lên đường.

“Vậy… ta ghi nhớ rồi nhé.”

Lúc ta trở về, nói rằng những thứ này đều do Lục điện hạ ban cho. Tiêu Sách có chút bất ngờ.

Quan hệ giữa các hoàng tử vốn nhạt nhẽo, trước nay không có giao tình sâu đậm.

Lần đó, ta mang một chút tư tâm, không thay y phục, mang theo vết thương, đôi tay cứng đờ, qua lại chuyển đồ trước mắt hắn.

Cuối cùng Tiêu Sách rất khẽ nói một câu: “Vất vả cho nàng rồi, A Ngu. Hắn có hỏi chuyện cũ gì ở Đông cung không?”

Bây giờ nghĩ lại, trọng điểm của hắn thực chất là ở câu cuối cùng kia.

Lúc này, các bình luận lộn xộn như một nồi cháo.

[Nữ phụ đột nhiên có não rồi à?]

[Nhưng mà Lục hoàng tử đó không phải chết yểu sao? Ta nhớ là do bẩm sinh yếu ớt mà.]


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.