Pháo Hôi Tỉnh Mộng

Chương 1



Trước khi Thái tử bị phế, vị trí phi tần ở Đông cung vẫn luôn để trống.

Lúc đó, các tiểu thư thế gia và tiểu thư nhà giàu mới nổi muốn vào Đông cung nhiều không kể xiết.

Tiêu Sách tính tình lạnh lùng cao ngạo, mãi vẫn chưa quyết định.

Sau đó, vì vướng vào một vụ án tham nhũng, hắn bị phế truất và giam lỏng trong lãnh cung. Hắn chỉ được phép mang theo một thị nữ duy nhất để hầu hạ. Các tiểu thư và cung nữ khác đều sợ hãi mà bỏ chạy.

Mẫu thân ta từng là vú nuôi của Thái tử.

Ta nhớ ơn hắn đã từng ban thưởng một nén vàng để chữa bệnh cho mẫu thân nên đã quỳ xuống tự xin đi theo Thái tử vào lãnh cung.

Ba năm đó, mùa đông dài đến lạ thường. Mà Tiêu Sách lại ưa sạch sẽ, ta phải giặt quần áo bằng nước lạnh, đôi tay mọc đầy những nốt cước.

Than lửa trong lãnh cung gần như không có.

Hắn bị bệnh, ta khóc lóc đập cửa cầu xin từng người đi qua. Lòng bàn tay đập đến rướm máu mới xin được thuốc.

Khó khăn lắm mới sắc xong, hắn lại chê thuốc đắng, một chưởng hất đổ. Nước thuốc đổ lênh láng, mảnh sứ vỡ tan. Ta nhặt mảnh vỡ đi ra ngoài.

Gió tuyết gào thét. Quần áo quá mỏng manh, ta ngã xuống đất nửa tỉnh nửa mê. Hắn, người luôn ưa sạch sẽ, bỗng hoảng hốt bế ta vào trong.

“Xin lỗi—”

Hắn nói: “Đừng giận, đừng bị bệnh, đừng bỏ rơi ta… được không.”

Mùa thu năm thứ ba, Tiêu Sách nhìn ta bận rộn vùi những hạt quả trong phân chim xuống góc sân.

“Đừng trồng cái này, trồng ngô đồng đi.”

Cây ngô đồng ở bên ngoài lãnh cung. Ta khó khăn trèo lên mái nhà, vươn tay ra thật dài, cuối cùng cũng tóm được một hạt giống.

Ánh hoàng hôn của mùa xuân ấm áp chiếu lên mặt ta.

“Có cây ngô đồng rồi.”

Vẻ mặt hắn buồn bã. Ta mỉm cười an ủi hắn: “Tháng này chim khách đã đến hai lần rồi, biết đâu— chuyện tốt của điện hạ cũng sắp đến rồi đó.”

Hắn đột nhiên nói.

“A Ngu, đợi ta ra ngoài rồi cưới nàng được không?”

Ta không trả lời. Ta biết nếu có ngày hắn ra ngoài, hắn sẽ là vầng trăng sáng trên cao. Ta không dám mơ tưởng.

Thế nhưng, ta không ngờ rằng, vầng trăng ấy, dù chỉ là một tia sáng cũng không phải dành cho ta.

Ngày thứ hai sau khi hắn được phục vị, hắn trở lại Đông cung. Những cung nữ và kẻ xu nịnh trước đây trong cung hoặc là bị đánh chết, bán đi, hoặc là đã bị thay thế.

Người cũ duy nhất còn lại chính là tiểu cung nữ Bạch Phượng Đình, người cùng vào cung với ta từ hành cung năm đó.

Hắn nói với ta, A Đình và ta đều là người cũ, chỉ tin tưởng hai chúng ta.

Lại nói, ba năm nay ta ở lãnh cung đã vất vả rồi nên cho ta nghỉ ba ngày.

Đợi ta quay lại, Bạch Phượng Đình đã trở thành nữ quan quản lý cung nữ của Đông cung. Mấy tiểu cung nữ mới đến thì thầm cười khúc khích xin ta ban thưởng hoa quả, nói rằng điện hạ không cho cô cô chức vị, chắc là đã có sự sắp xếp tốt hơn.

Trong lòng ta cũng từng âm thầm mong đợi. Tiêu Sách đã từng nói sẽ cưới ta, dù chỉ là một chức vị nhỏ nhoi, ta cũng mãn nguyện rồi.

Cho đến khi ta nhìn thấy những bình luận đó. Ta mới biết mình thực chất chỉ là một nữ phụ hi sinh. Hậu cung tương lai của hắn chỉ có một mình nữ chính.

Ta cũng biết được, Tiêu Sách năm đó rõ ràng có thể yêu cầu nữ chính vào lãnh cung cùng hắn. Là hắn xót Bạch Phượng Đình đang “bị bệnh”, nên mới tùy tiện điểm tên ta.

Ta cũng hiểu tại sao trong lãnh cung hắn lại muốn trồng cây ngô đồng.

Ta nhớ lại năm ta và Bạch Phượng Đình cùng vào cung. Mùa thu năm đó, Đông cung đột nhiên cho trồng toàn bộ cây ngô đồng.

Bởi vì, phượng hoàng đậu trên cây ngô đồng.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.