Hợp Đồng Tặng Nhà Có Điều Kiện

Chương 3



6.

Tôi quyết định sẽ không cho bọn họ thêm bất kỳ cơ hội thở dốc nào nữa.

Người đầu tiên tôi muốn ra tay xử lý, chính là đứa con trai thứ ba kiêu căng nhất, khiến tôi đau lòng nhất – Trần Lập Dân.

Nó là đứa con bất hiếu do chính tay tôi nuông chiều mà hư hỏng, cũng là kẻ tổn thương tôi sâu nhất.

Tôi muốn cho cả thế giới thấy: kẻ bất hiếu ngỗ nghịch sẽ phải trả giá ra sao.

Tôi chính thức nộp đơn khởi kiện lên tòa án, yêu cầu hủy bỏ hợp đồng tặng nhà đã ký với Trần Lập Dân.

Việc lập hồ sơ, gửi thông báo, xếp lịch xét xử – tất cả diễn ra rất nhanh chóng.

Hôm mở phiên tòa, Trần Nguyệt tự tay đẩy xe lăn đưa tôi đến tận nơi.

Đối diện tôi, trên ghế bị đơn, chính là “người con ngoan” của tôi – Trần Lập Dân.

Nó vẫn giữ cái vẻ cà lơ phất phơ quen thuộc, tỏ rõ thái độ chẳng mấy bận tâm, bên cạnh là một luật sư nhìn qua đã thấy chẳng mấy chuyên nghiệp.

Phần điều tra xét xử bắt đầu.

Luật sư Lý – người đại diện cho tôi – trình lên trước tòa một chồng tài liệu bằng chứng dày cộp:

– Bản ghi âm cuộc gọi hôm tôi bị ngã gãy chân, trong đó Trần Lập Dân ngang nhiên nói tôi “giả bệnh để vòi tiền”.

– Ảnh chụp đoạn chat trong nhóm “Gia đình yêu thương” nơi nó công khai xúc phạm tôi, từ chối trả tiền viện phí.

– Sao kê tài khoản ngân hàng suốt mấy năm qua, ghi rõ từng khoản tiền nó moi từ tôi với đủ lý do vớ vẩn, tổng cộng lên tới hàng chục triệu.

– Cả lời khai trực tiếp của mấy người hàng xóm cũ, xác nhận sau khi lấy được căn nhà, nó chưa từng quay lại thăm tôi lần nào, thậm chí còn nhiều lần nói xấu tôi sau lưng, bảo tôi già rồi vô dụng.

Chuỗi bằng chứng đầy đủ, chặt chẽ và không thể chối cãi.

Đến lượt bên bị phản biện.

Luật sư phía Trần Lập Dân chỉ quanh đi quẩn lại mấy câu vô thưởng vô phạt:

– “‘Giả bệnh vòi tiền’ chỉ là lời nói bộc phát trong lúc nóng giận, hoàn toàn không phải cố ý.”

– “Những lời lẽ trong tin nhắn chỉ là mâu thuẫn thường tình giữa người thân, không thể xem là chứng cứ trước tòa.”

– “Còn tiền trong sao kê, là mẹ tự nguyện cho con, không liên quan gì đến nghĩa vụ phụng dưỡng.”

Lý lẽ yếu ớt, lập luận rời rạc, lỗ hổng chồng chất.

Trần Lập Dân ngồi bên bị cáo, nghe đến phát bực, không kiềm được liền ngắt lời luật sư của mình, lớn tiếng nói với thẩm phán:

“Thưa thẩm phán! Bà ấy là mẹ tôi! Tôi tiêu tiền của mẹ mình thì có gì sai? Đó là lẽ đương nhiên! Bây giờ bà ấy đòi lấy lại căn nhà đã cho tôi, như vậy chẳng phải là bất công sao?”

“Giữ trật tự!” Thẩm phán gõ búa, nghiêm khắc nhìn anh ta một cái cảnh cáo.

Cuối cùng đến lượt tôi – nguyên đơn – đứng ra phát biểu phần kết luận.

Tôi không nhìn Trần Lập Dân. Ánh mắt tôi vẫn luôn hướng về phía quốc huy trang nghiêm trước mặt.

Giọng tôi rất bình thản, nhưng từng câu từng chữ đều mang theo bao năm dồn nén, đau đớn và thất vọng.

“Thưa quý tòa, tôi năm nay sáu mươi lăm tuổi, là một giáo viên đã nghỉ hưu. Cả đời tôi dạy học, dạy học trò phải kính trên nhường dưới, biết ơn cha mẹ.”

“Tôi từng nghĩ, con trai mình cũng sẽ học được điều đó.”

“Tôi đã dốc cạn mọi thứ mình có, dâng hết cho chúng: nhà cửa, tiền bạc, và cả trái tim của một người mẹ. Tôi chưa từng mong chúng phải báo đáp điều gì. Tôi chỉ hy vọng, đến khi tôi già yếu, bệnh tật, chúng có thể ở bên cạnh, dành cho tôi một lời hỏi han, một ánh mắt quan tâm.”

“Nhưng không có. Chẳng có gì cả.”

Giọng tôi bắt đầu nghẹn lại, nhưng tôi vẫn tiếp tục:

“Ngày tôi bị ngã gãy chân, nằm trên giường bệnh lạnh lẽo, đau đến mức gần như ngất đi… Điều tôi nhận được không phải là sự lo lắng, mà là câu nói lạnh như băng từ chính đứa con út mà tôi thương nhất: ‘Bà lại giả vờ bệnh để vòi tiền à?’”

“Lúc đó, tim tôi đau hơn cả cái chân bị gãy.”

Nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.

Nhưng đó không phải nước mắt của yếu đuối, càng không phải là lời van xin.

Mà là giọt nước mắt cuối cùng cho một kiếp làm mẹ thất bại.

Là lời tiễn biệt cuối cùng với một tình yêu đã bị chà đạp không thương tiếc.

Cả phòng xử im phăng phắc.

Không ai nói gì.

Không ai dám nhìn thẳng vào tôi.

Vì những gì tôi nói… còn đau hơn bất kỳ bản án nào.

Vị thẩm phán nhìn tôi, trong ánh mắt thoáng qua một chút cảm thông. Ông gõ mạnh cây búa gỗ, giọng trang nghiêm và dứt khoát.

“Hiện tại, tòa tuyên án.”

“Bị đơn Trần Lập Dân trong thời gian dài không thực hiện nghĩa vụ phụng dưỡng đối với bà Lâm Tố Khanh – người đã tặng nhà. Trong thời gian bà lâm bệnh nặng, bị đơn còn có hành vi lăng mạ và gây tổn thương tinh thần nghiêm trọng, vi phạm nghiêm trọng điều khoản bổ sung của Hợp đồng tặng cho nhà ở.”

“Căn cứ theo quy định liên quan của Luật Hợp đồng hiện hành, tòa phán quyết: Hợp đồng tặng cho nhà ở giữa nguyên đơn Lâm Tố Khanh và bị đơn Trần Lập Dân chính thức bị hủy bỏ kể từ ngày bản án có hiệu lực.”

“Bị đơn Trần Lập Dân và các thành viên gia đình của anh ta phải rời khỏi căn nhà liên quan trong vòng mười lăm ngày kể từ ngày bản án có hiệu lực. Đồng thời, phải bàn giao lại nhà ở cho nguyên đơn trong tình trạng nguyên vẹn.”

Bản án vừa dứt, Trần Lập Dân như phát điên.

Anh ta bật dậy khỏi ghế bị cáo, chỉ tay vào tôi gào thét:

“Lâm Tố Khanh! Mụ già chết tiệt! Mẹ thật sự muốn ép tôi vào đường cùng sao! Tôi không đi đâu hết! Căn nhà đó là của tôi! Tôi xem thử ai dám đuổi tôi!”

Anh ta gào rú như một con thú bị thương, lao về phía trước như muốn xông qua lan can đánh tôi.

Hai cảnh sát tư pháp lập tức áp sát, một trái một phải giữ chặt anh ta lại.

Trần Lập Dân vẫn giãy giụa điên cuồng, miệng phun ra toàn những lời cay độc:

“Đồ đàn bà độc ác! Rồi bà cũng sẽ phải nhận báo ứng!”

Tôi chỉ lặng lẽ nhìn anh ta bị lôi ra khỏi phòng xử. Gương mặt méo mó vì phẫn nộ của anh ta, trong mắt tôi giờ đây vừa xa lạ vừa đáng buồn cười.

Báo ứng ư?

Chính kết cục hôm nay của anh, là báo ứng rõ ràng nhất rồi đấy.

Bước ra khỏi tòa án, ánh mặt trời rực rỡ chiếu xuống.

Tôi hít một hơi thật sâu.

Tảng đá đè nặng trong lồng ngực suốt bao năm… cuối cùng cũng nhẹ đi một phần.

Lần đầu tiên sau rất lâu, tôi cảm thấy thật sự nhẹ nhõm.

Mười lăm ngày sau, tòa án tiến hành cưỡng chế thi hành án.

Hôm đó, tôi không đến. Là Trần Nguyệt đi cùng luật sư Lý.

Khi về, con bé kể lại cảnh tượng lúc đó.

“Trần Lập Dân với vợ y như hai con chó dại, nằm lăn lộn ăn vạ, bám chặt lấy nhà không chịu đi.”

Cuối cùng, vị thẩm phán phụ trách thi hành án mất hết kiên nhẫn, ra lệnh cho cảnh sát tư pháp áp giải họ ra ngoài.

Tất cả đồ đạc của họ – từ bàn ghế đến quần áo – bị ném từng món ra khỏi căn nhà mới xây mà họ mới sống chưa tới hai năm. Tất cả chất đống bên lề đường trong khu dân cư, trông chẳng khác nào đống rác vô chủ.

Hàng xóm tụ tập từ xa, chỉ trỏ bàn tán.

“Nhìn kìa, chính là nhà đó. Con trai bất hiếu, mẹ tức giận thu lại nhà luôn rồi.”

“Đáng đời! Hạng sói đội lốt người như vậy, gặp kết cục này là nhẹ đấy!”

Những lời xì xào đó như từng cái tát vô hình giáng xuống mặt Trần Lập Dân và vợ hắn.

Bị đuổi ra khỏi nhà, họ ôm đầu bỏ chạy trong ánh mắt khinh bỉ của mọi người, chẳng khác nào hai kẻ ăn mày.

Tôi biết, tin này rồi sẽ nhanh chóng đến tai ba đứa “con ngoan” còn lại của tôi.

Và khi ấy, bọn họ sẽ hiểu rõ một điều:

Tôi – Lâm Tố Khanh – chưa từng đùa giỡn với ai cả.

Màn thanh lọc này… mới chỉ vừa bắt đầu.

7.

Kết cục bị đuổi ra khỏi nhà của đứa con trai thứ ba – Trần Lập Dân – như một quả bom tấn nổ tung giữa đám con còn lại của tôi.

Cuối cùng, bọn chúng cũng nhận ra bản hợp đồng tặng tài sản có điều kiện mà tôi ký, không phải là tờ giấy lộn.

Văn bản của luật sư tôi gửi, càng không phải trò hù dọa.

Tôi thật sự sẽ từng đứa một, tống cổ chúng ra khỏi căn nhà mà tôi đã cho.

Người đầu tiên không ngồi yên nổi, chính là nhà đứa con trai thứ hai – Trần Lập Nghiệp.

Hay nói đúng hơn, là con dâu thứ hai của tôi.

Tối thứ Hai, vợ chồng họ xách theo một đống túi lớn túi nhỏ toàn đồ bổ, lại tìm đến nhà Trần Nguyệt.

Lần này, trên mặt họ không còn cái vẻ ngạo mạn, tức giận như lần trước.

Thay vào đó là nụ cười nịnh nọt và nỗi hoảng loạn không giấu được.

Vừa bước vào cửa, con dâu thứ hai còn chưa kịp đợi tôi lên tiếng, đã “phịch” một cái quỳ ngay trước xe lăn của tôi.

Hành động đột ngột đó khiến cả tôi và Trần Nguyệt đều giật mình.

“Mẹ! Con sai rồi! Con thật sự biết sai rồi!”

Nó vừa sụt sịt vừa khóc lóc, ôm lấy chân tôi, gào lên như thể ai sắp chặt đầu nó.

“Mẹ ơi, lần trước là con không phải, là con nhất thời u mê, là cái miệng con hỗn! Mẹ rộng lượng tha cho con đi, đừng chấp nhặt với loại người như con! Con lạy mẹ, con lạy mẹ đây!”

Nói xong, nó thật sự dập đầu “bốp bốp bốp” mấy cái xuống nền nhà, vang đến đau đầu.

Vừa dập đầu, nó vừa thúc cùi chỏ thật mạnh vào chồng mình – Trần Lập Nghiệp – người đang đứng chết trân bên cạnh.

“Anh đứng đó làm gì nữa! Không mau quỳ xuống xin lỗi mẹ anh đi!”

Bị vợ gào lên một tiếng, Trần Lập Nghiệp run bắn cả người, cũng vội vàng quỳ xuống bên cạnh vợ.

Tôi nhìn hai vợ chồng nó quỳ rạp trước mặt, diễn một màn khổ nhục kế ê chề thảm hại, chỉ thấy vô cùng nực cười.

Đúng là, đến lúc hết đường rồi… mới biết sợ.

Tôi không vội bảo họ đứng dậy, chỉ lạnh lùng nhìn xuống từ trên cao, như thể giữa chúng tôi tồn tại cả một vực sâu không thể vượt qua.

“Lúc trước, khi cô gọi điện mắng tôi, nói tôi sống hay chết cũng chẳng liên quan gì đến nhà cô, đâu có cái dáng vẻ đáng thương như bây giờ?”

Giọng tôi sắc lạnh đến mức có thể cắt da cắt thịt.

Con dâu thứ hai nghẹn lại giữa chừng, nước mắt cũng chững lại vài giây.

“Mẹ ơi! Con biết sai rồi! Con xin mẹ tha thứ! Chỉ cần mẹ đừng lấy lại căn nhà, mẹ bảo con làm gì con cũng nghe! Còn tám vạn kia, vợ chồng con lo! Ngay mai sẽ đưa cho mẹ!”

Nó bắt đầu giở trò đánh vào tình cảm, định dùng đạo đức để buộc tội ngược lại tôi.

“Mẹ, mẹ nể tình bé Bảo mà tha cho tụi con lần này được không? Bé là cháu ruột của mẹ mà! Thằng nhỏ không thể không có chỗ ở đâu! Chẳng lẽ mẹ nhẫn tâm nhìn cháu ruột mình phải lang thang đầu đường xó chợ sao?”

Cháu ruột?

Tôi bật cười khẩy.

“Lúc trước, vì muốn con trai cô học thêm, một đồng cũng không chịu đưa cho tôi đi khám bệnh, sao khi ấy cô không nghĩ nó là cháu tôi?”

“Vì tương lai của con mình, cô dám mặc kệ cái mạng già này. Giờ lại kéo nó ra làm bia đỡ đạn, che chắn cho sự ích kỷ của chính mình?”

“Cô tính toán cũng giỏi thật đấy.”

Từng câu, từng chữ như lưỡi dao, đâm trúng tim gan, khiến nó cứng họng chẳng cãi nổi, chỉ còn biết gào khóc thảm thiết.

Thấy năn nỉ tôi không ăn thua, nó liền quay sang trút giận lên đầu chồng.

Vừa khóc vừa đấm vào lưng Trần Lập Nghiệp:

“Tại anh đó! Đồ vô dụng! Đồ nhát gan! Lúc trước em bảo anh đối xử với mẹ anh tử tế một chút, anh không chịu nghe! Bây giờ thì hay rồi, nhà cũng sắp bị mẹ thu hồi, mẹ con em phải ra đường ở với anh đấy!”

Nó đổ hết mọi tội lỗi lên đầu đứa con trai yếu đuối của tôi.

Còn Trần Lập Nghiệp thì bị vợ đánh đến rụt cả vai lại, chẳng dám cãi nửa câu, chỉ cúi gằm mặt, sắc mặt đỏ bừng vì uất nghẹn.

Cuối cùng, nó ngẩng đầu lên, ánh mắt gần như van xin nhìn tôi.

Đó là câu đầu tiên nó nói với tôi trong cả buổi hôm đó.

“Mẹ, mẹ tha cho tụi con lần này đi…”

Giọng nó không hề có chút ăn năn nào, chỉ còn lại nỗi sợ hãi.

“Nếu không… cô ấy… cô ấy thật sự sẽ đòi ly hôn với con mất.”

Tôi nhìn đứa con trai mềm yếu, không xương sống của mình, nhìn nó vì giữ lấy một người phụ nữ chẳng hề tôn trọng mình mà phải quỳ gối trước mặt mẹ ruột để cầu xin.

Lòng tôi lạnh hẳn. Không phải cái lạnh nhất thời, mà là tê dại đến tận cùng.

Tôi biết, từ nay về sau, tôi không còn hy vọng gì ở nó nữa.

Tôi thậm chí còn nghĩ, việc nó trở thành một kẻ nhu nhược thế này, tôi cũng có phần trách nhiệm.

Là do tôi từ nhỏ đã quá thờ ơ, quá bỏ bê nó, mới khiến nó trở nên yếu đuối, bất tài, việc gì cũng trông chờ người khác.

Tôi nhìn thẳng vào nó, bình tĩnh nói ra một câu, đến chính tôi cũng cảm thấy mình quá tàn nhẫn.

“Ly hôn thì tốt.”

“Biết đâu một mình, con còn có thể sống giống như một con người.”

Câu nói ấy, chính là nhát dao cuối cùng cắt đứt sợi dây hôn nhân giữa bọn họ.

Nghe xong câu đó, con dâu thứ hai biết không còn chút hy vọng nào để van xin nữa, liền lập tức nổi điên.

Nó bật dậy khỏi mặt đất, như một kẻ điên, lao đến cấu xé Trần Lập Nghiệp.

“Trần Lập Nghiệp! Anh nghe thấy không! Mẹ anh bảo anh ly hôn với tôi! Đồ vô dụng! Ngay cả một căn nhà cũng không giữ nổi! Tôi đúng là mù mới gả cho anh!”

“Buông ra! Đừng làm trò trước mặt mọi người nữa!”

“Làm trò? Tôi phải để cả thiên hạ nhìn thấy, anh và mẹ anh ép tôi đến đường cùng như thế nào!”

Hai vợ chồng họ, ngay giữa phòng khách nhà con gái tôi, mất hết thể diện, cấu xé nhau không chút liêm sỉ.

Tiếng chửi rủa, tiếng gào khóc, tiếng đồ đạc va đập, tất cả hòa vào nhau thành một mớ hỗn loạn.

Cuối cùng, chính con gái tôi là người phải gọi cảnh sát đến can thiệp.

Cảnh sát đến, cuối cùng cũng tách được hai người bọn họ ra.

Trước khi rời đi, con dâu thứ hai chỉ tay vào mặt Trần Lập Nghiệp, gào đến khản cả giọng:

“Trần Lập Nghiệp! Vậy là hết rồi! Ngày mai ra Ủy ban dân chính! Ly hôn!”

Nói dứt câu, nó quay người bỏ chạy khỏi nhà, không thèm ngoái đầu lại.

Trần Lập Nghiệp đứng sững tại chỗ, ngơ ngác như kẻ mất hồn, lặng lẽ bước theo phía sau.

Từ đầu đến cuối, nó không hề nhìn tôi lấy một lần.

Trong ánh mắt ấy, có lẽ là oán hận, có lẽ là chút nhẹ nhõm cuối cùng. Nhưng tôi đã chẳng còn bận tâm nữa.

Chẳng bao lâu sau, tôi nghe tin họ thực sự đã đi làm thủ tục ly hôn.

Con dâu thứ hai mang theo đứa con và toàn bộ số tiền tiết kiệm trong nhà, quay về sống ở nhà mẹ đẻ.

Còn tôi, ngay lập tức nhờ luật sư Lý khởi động thủ tục kiện cáo đối với Trần Lập Nghiệp.

Bởi lẽ ngôi nhà thứ hai đó là tài sản tôi tặng riêng cho nó trước hôn nhân, theo pháp luật, hoàn toàn thuộc sở hữu cá nhân của nó.

Nay hai người ly hôn, ngôi nhà ấy chẳng liên quan gì đến con dâu cả.

Mà Trần Lập Nghiệp thì chẳng có tiền thuê luật sư, lại càng chẳng còn lòng dạ nào để đối đầu với tôi nữa.

Toàn bộ quá trình diễn ra cực kỳ suôn sẻ.

Tòa nhanh chóng phán quyết thu hồi lại quyền tặng cho.

Ngôi nhà thứ hai, thuận lợi trở về đứng tên tôi.

Đứa con trai thứ hai yếu đuối, bất tài, kẻ đã trốn tránh tình thân, cuối cùng vì tính cách hèn kém của chính mình mà mất đi cả nhà cửa lẫn gia đình.

Tôi nghe nói, sau khi dọn ra khỏi ngôi nhà mà tôi từng tặng, nó vì không đủ tiền thuê chỗ ở nên phải tạm thời nằm nhờ trên ghế sofa nhà một người bạn.

Nó trở thành kẻ “ra đi tay trắng” đúng nghĩa.

8.

Lần lượt thu hồi hai căn nhà, kế hoạch “quét sạch” của tôi coi như đã hoàn thành được một nửa.

Những người còn lại, là gã con trai cả giả nhân giả nghĩa Trần Lập Quốc, và đứa con trai thứ tư lạnh lùng nhất – Trần Lập Cường.

Tôi không ngạc nhiên khi thấy thằng ba làm loạn, hay thằng hai thì hèn yếu. Nhưng tôi không ngờ, đứa luôn sĩ diện, đặt nặng tiền đồ như Trần Lập Quốc, khi bị dồn đến đường cùng lại là kẻ bộc lộ bộ mặt đáng sợ nhất – vô liêm sỉ, không còn giới hạn.

Ngay khi tôi khởi động thủ tục kiện nó, thấy “mềm mỏng” chẳng ăn thua, nó liền xé bỏ chiếc mặt nạ đạo đức, bắt đầu ra tay độc ác.

Nó biết rõ, điểm yếu duy nhất của tôi chính là con gái – Trần Nguyệt.

Thế là tất cả thủ đoạn bẩn thỉu, nó đều trút lên đầu con bé.

Bắt đầu từ công ty của Trần Nguyệt.

Vốn dĩ con bé làm rất tốt, năng lực nổi bật, quan hệ với cấp trên lẫn đồng nghiệp đều hòa thuận.

Nhưng thời gian đó, cấp trên trực tiếp của nó đột nhiên quay ngoắt thái độ, liên tục gây khó dễ một cách vô lý.

Giao cho nó những công việc khó nhằn nhất, hầu như không thể hoàn thành nổi.

Trong các buổi họp phòng, cố tình bới móc từng chuyện nhỏ, công khai mắng mỏ con bé trước mặt cả đội.

Thậm chí, dự án mà Trần Nguyệt dồn tâm sức làm suốt mấy tháng ròng, cuối cùng lại bị ép giao cho một người “có quan hệ” khác đứng tên.

Trần Nguyệt tức tưởi, ấm ức đến muốn khóc mà chẳng làm được gì.

Mãi sau này, con bé mới được một người bạn thân trong công ty tiết lộ: cấp trên của nó, chính là bạn học cũ của Trần Lập Quốc thời còn học trường Đảng, quan hệ thân thiết lắm.

Thì ra, chính Trần Lập Quốc đã dùng mối quan hệ của mình, chèn ép Trần Nguyệt để ép con bé phải xuống nước, để nó quay sang thuyết phục tôi từ bỏ.

Nhưng mọi chuyện chưa dừng lại ở đó.

Chuyện còn khốn nạn hơn, xảy ra vài ngày sau đó.

Chiều tan làm, Trần Nguyệt vừa về tới khu chung cư thì bị mấy tên lưu manh đứng chặn ở dưới lầu.

Bọn chúng không ra tay đánh đập, chỉ đứng vây quanh con bé, miệng phun ra toàn những lời tục tĩu khó nghe.

“Ô, em gái xinh thế này, đi đâu mà vội thế?”

“Nghe nói dạo này mẹ cô phát tài hả? Sao không mời tụi anh đi uống một ly nhỉ?”

“Về bảo với bà ấy, làm người thì chừa đường lui một chút, đừng ép người quá đáng… Không thì sau này có chuyện gì xảy ra, ai biết được đấy.”

Những lời lẽ bẩn thỉu cùng ánh mắt giễu cợt khiến gương mặt con bé tái mét.

May mà bảo vệ khu chung cư phát hiện kịp thời, đuổi bọn chúng đi.

Nhưng từ hôm đó trở đi, những cuộc “chạm mặt tình cờ” như vậy cứ lặp đi lặp lại.

Chúng bám riết lấy con bé như ruồi nhặng, dai dẳng không buông.

Nó không dám kể với tôi, sợ tôi lo, ngày nào cũng gắng gượng cười.

Nhưng tôi là mẹ nó, làm sao không nhìn ra được?

Sắc mặt con bé ngày một kém đi, đêm đêm trằn trọc không ngủ, mỗi khi có cuộc gọi lạ đến là giật mình như con thú nhỏ bị dồn vào góc tường.

Cho đến một hôm, tôi vô tình thấy vết bầm trên cánh tay nó—vết tím do bị một trong số bọn côn đồ đẩy ngã.

Tôi không thể nhịn thêm được nữa.

Tôi ép nó nói ra hết mọi chuyện, nó vừa khóc vừa ôm lấy tôi, giọng run lên nhưng ánh mắt lại rực cháy:

“Mẹ đừng sợ, cũng đừng nhún nhường. Cùng lắm thì con bỏ việc, mình chuyển nhà. Cho dù phải liều cả mạng này, con cũng sẽ đứng về phía mẹ tới cùng!”

Nhìn đứa con gái bé nhỏ của tôi, rõ ràng đang sợ đến mức run rẩy, vậy mà vẫn cứng rắn bảo vệ tôi…

Tim tôi như bị ai bóp nghẹt, đau đến nghẹn thở.

Rồi sau đó, một ngọn lửa giận chưa từng có bùng lên trong lòng tôi, mạnh mẽ và dữ dội như muốn thiêu rụi mọi thứ.

Chuyện này không thể bỏ qua.

Tên khốn đó—

Trần Lập Quốc.

Hắn đã đụng đến điều duy nhất trên đời mà tôi tuyệt đối không cho phép ai làm tổn thương:

Con gái tôi.

Được.

Rất được.

Đã không còn liêm sỉ, đã không cần tình thân, đã quyết tâm giở mọi thủ đoạn…

Vậy thì từ giờ trở đi, tôi cũng sẽ không nể nang nữa.

Tôi sẽ khiến hắn thân bại danh liệt, không còn đường lui.

Không chần chừ, tôi lập tức gọi cho luật sư Lý.

“Luật sư Lý, vụ kiện dân sự với Trần Lập Quốc tạm thời dừng lại.”

Luật sư Lý bất ngờ:

“Cô Lâm, tại sao? Chúng ta nắm đủ bằng chứng, khả năng thắng rất cao.”

Tôi nhìn màn hình máy tính, giọng kiên quyết:

“Bởi vì tôi muốn đổi cách.”

“Một cách khiến nó không bao giờ ngóc đầu lên nổi.”

Chiều hôm đó, tôi bảo Trần Nguyệt khóa trái cửa thư phòng, không ai được làm phiền.

Tôi mở chiếc rương gỗ cũ đã phủ bụi suốt mười mấy năm — từ ngày dọn đến căn nhà này, tôi chưa từng động tới nó.

Bên trong, là cả một đời tôi sống cùng chồng.

Và cũng là cả một đời tôi mù quáng giúp con trai mình leo lên bằng những thứ không nên có.

Nó từ nhỏ đã bị ám ảnh bởi quyền lực.

Vì muốn tiến thân, nó không từ thủ đoạn.

Còn tôi, một người mẹ ngu muội, cứ nghĩ mình đang “hỗ trợ” con.

Tôi thay nó nhận những món quà “không dám nhận”, thay nó xử lý những thứ “không tiện hoàn trả”.

Hộp trà cao cấp? Bên trong là tiền mặt được xếp gọn.

Đặc sản địa phương? Là vàng thỏi và thẻ mua sắm trị giá hàng chục nghìn.

Tôi ngỡ mình đang giúp nó.

Tôi còn cẩn thận ghi lại từng món — người tặng là ai, thời gian, địa điểm, số tiền bao nhiêu — tất cả đều ghi trong một cuốn sổ tay mỏng, chữ tôi viết rõ ràng.

Tôi còn giấu một số món “quan trọng nhất” dưới đáy rương.

Khi ấy tôi nghĩ, nếu có ngày lỡ xảy ra chuyện, có thể dùng để minh oan — chứng minh nó bị ép phải nhận.

Tôi thật nực cười.

Tôi đã tự tay tạo ra bộ hồ sơ tội lỗi đầy đủ nhất cho chính con trai mình.

Tôi giở từng trang sổ, nhìn tên người, nhìn con số phía sau, từng nét chữ như rạch vào tim.

Tay tôi run lên.

Không phải vì sợ.

Không phải vì giận.

Mà là vì tôi biết mình sắp tự tay bóp nát giấc mộng cả đời của con, với nỗi đau pha trộn cùng khoái cảm điên rồ.

Tôi không ngập ngừng.

Tôi dành cả một ngày, sắp xếp lại toàn bộ tài liệu, sao chụp từng bản, đánh dấu, niêm phong.

Sáng hôm sau, tôi ra ngoài một mình.

Không một lời báo trước.

Không cần ai tiễn.

Không một giọt nước mắt.

Tôi một mình ngồi xe lăn, tự bắt taxi đến Trung tâm tiếp dân của Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật thành phố.

Tôi trao lá thư tố cáo dày cộm, niêm phong cẩn thận, cho nhân viên tiếp nhận.

Tôi nói:

“Chào đồng chí. Tôi tên là Lâm Tố Khanh, là giáo viên nhân dân đã nghỉ hưu.”

“Tôi đến đây vì một chuyện mà bản thân vô cùng xấu hổ, nhưng bắt buộc phải làm.”

“Tôi muốn tố cáo con trai ruột của mình, Trần Lập Quốc — trưởng phòng thuộc Sở Quy hoạch thành phố.”

Người tiếp dân hơi sững người nhìn tôi.

Tôi hít sâu một hơi, dồn hết sức lực, nói ra câu đã lặp đi lặp lại trong đầu không biết bao nhiêu lần:

“Không chỉ vì nó bỏ rơi, ngược đãi, uy hiếp người thân trong gia đình.”

“Tôi còn muốn tố cáo nó…”

“Tham nhũng. Nhận hối lộ.”

Ra khỏi trụ sở Ủy ban Kỷ luật, trời đã sẩm tối.

Tôi lặng lẽ điều khiển xe lăn, chậm rãi băng qua phố dưới ánh đèn vàng vọt.

Trong lòng không còn giận dữ, cũng không có cảm giác hả hê.

Chỉ là một mảng trống lạnh như mặt hồ chết.

Tôi đã tự tay chặt đứt sợi dây máu mủ cuối cùng giữa tôi và nó.

Cũng chính tay tôi, đẩy nó xuống vực thẳm không đường quay lại.

Một tuần sau.

Tin tức được lan ra.

Trần Lập Quốc bị lập án điều tra vì vi phạm kỷ luật nghiêm trọng. Ủy ban Kỷ luật thành phố đã thực hiện biện pháp lưu giữ phục vụ điều tra.

Nó bị đình chỉ công tác.

Chức vụ mà nó từng lấy làm kiêu hãnh, con đường quan lộ mà nó xem còn quan trọng hơn cả mạng sống, đã sụp đổ hoàn toàn vào hôm đó.

Còn căn nhà mà nó giở mọi thủ đoạn để chiếm đoạt, sau khi bị điều tra, cũng được tòa án ưu tiên xử lý trong vụ kiện dân sự, và đã được chuyển lại đứng tên tôi.

Cuối cùng, nó chẳng giữ nổi thứ gì.

9.

Bốn căn nhà, tôi đã thu hồi được ba.

Chỉ còn lại căn cuối cùng nằm trong tay đứa con trai lạnh lùng nhất – Trần Lập Cường.

Nó có lẽ là đứa thông minh nhất, cũng là tàn nhẫn nhất trong bốn anh em.

Từ đầu đến cuối, nó chưa từng xuất hiện.

Nó không như Trần Lập Dân, khóc lóc gào thét ăn vạ.

Cũng không như Trần Lập Nghiệp, quỳ xuống van xin.

Lại càng không như Trần Lập Quốc, cùng đường vùng vẫy, chó cùng rứt giậu.

Nó chỉ im lặng đứng ngoài, lạnh nhạt nhìn ba người anh lần lượt sụp đổ.

Có lẽ nó tưởng rằng, chỉ cần giữ im lặng, không ra mặt, không nói gì, thì tôi sẽ không có cách nào xử lý nó.

Nó nghĩ, im lặng là lớp ngụy trang an toàn nhất.

Nó đã sai.

Đối phó với sự thờ ơ của nó, tôi thậm chí không cần tốn quá nhiều sức.

Tôi trực tiếp nộp đơn kiện lên tòa án.

Lý do kiện đơn giản vô cùng: vi phạm điều khoản bổ sung trong hợp đồng tặng cho tài sản, điều khoản này được thiết kế riêng cho nó — “Không thực hiện nghĩa vụ thăm hỏi, chăm sóc cha mẹ.”

Chứng cứ cũng đơn giản đến mức buồn cười.

Tôi nộp lên tòa bảng sao kê cuộc gọi giữa hai mẹ con suốt một năm rưỡi — hoàn toàn trống trơn.

Đưa ra đoạn chat giữa hai người — một mẩu tin nhắn cũng không có.

Nộp cả đoạn trích từ camera cổng khu nhà tôi ở, chứng minh rằng suốt mười tám tháng qua, xe và bóng dáng của nó chưa một lần xuất hiện gần nhà tôi.

Ngay cả một màn kịch tình cảm giả tạo, nó cũng lười không buồn diễn.

Đây là vụ đơn giản nhất trong bốn vụ kiện, không có chút kịch tính nào.

Ngày ra tòa, nó thậm chí còn không thèm đến.

Chỉ cử một luật sư đến đối phó cho có lệ.

Luật sư của nó cũng chỉ chống chế vài câu lấy lệ, kiểu như: “Công việc trong ngành công nghệ thông tin quá bận rộn, lịch làm việc 996 gần như là mặc định, thật sự không thể sắp xếp thời gian.”

Lập tức bị luật sư Lý của tôi phản bác không chút nể nang:

“Công việc có bận đến mấy, chẳng lẽ không thể dành ra vài giây gọi một cuộc điện thoại hỏi thăm mẹ ruột?”

“Nhận một căn nhà trị giá hàng triệu rồi xem người tặng mình như không tồn tại – về pháp luật là vi phạm nghĩa vụ, còn về đạo đức thì là vong ân bội nghĩa.”

Tòa án tuyên án ngay tại phiên xử. Không ngoài dự đoán.

Tôi thắng kiện.

Lệnh cưỡng chế thi hành án cũng nhanh chóng được gửi đến căn nhà nơi Trần Lập Cường đang sống.

Hôm cưỡng chế thi hành, lần đầu tiên, tôi chủ động để Trần Nguyệt đẩy xe đưa tôi đến hiện trường.

Tôi muốn tận mắt chứng kiến — đứa con trai lạnh lùng nhất của tôi, khi mất đi tất cả, sẽ có biểu cảm gì.

Lúc chúng tôi đến nơi, nhân viên thi hành án đang dọn đồ.

Đồ đạc của Trần Lập Cường rất ít, chỉ vài cái vali, mấy thùng sách và một chiếc máy tính.

Nó đứng một mình giữa căn phòng trống rỗng, lặng lẽ thu dọn những thứ cuối cùng của mình.

Nó không khóc, cũng chẳng gây náo loạn.

Trên gương mặt vẫn là biểu cảm lạnh lùng quen thuộc, như thể mọi chuyện chẳng hề liên quan đến mình.

Khi thấy tôi, nó chỉ ngẩng đầu liếc tôi một cái, hờ hững, rồi cúi đầu tiếp tục thu dọn đồ đạc.

Chúng tôi cứ thế im lặng, đứng cách nhau một khoảng, đối diện nhau mà chẳng ai nói gì.

Đến khi nó đóng xong thùng đồ cuối cùng, đứng trước cánh cửa căn nhà từng thuộc về nó – giờ trống trải lạnh lẽo đến lạ.

Cuối cùng, nó chủ động cầm điện thoại lên, bấm số gọi cho tôi.

Chuông điện thoại vang lên ngay trước mặt nó.

Tôi nghe máy.

Giọng nó vang lên trong điện thoại, vẫn dửng dưng, không một chút cảm xúc.

Nó không cầu xin, cũng không oán giận.

Chỉ bằng giọng điệu lạnh lẽo đến tê người, hỏi tôi một câu:

“Vì sao?”

“Con không giống anh Ba chửi mắng mẹ, cũng không như anh Cả anh Hai cãi vã tranh giành với mẹ. Con chỉ muốn sống yên ổn cuộc đời của mình thôi, vậy mà mẹ vẫn không buông tha.”

“Tại sao ngay cả con, mẹ cũng không tha?”

Tôi nghe câu hỏi của nó, trong lòng dâng lên một nỗi bi thương nghẹn ngào.

Đến nước này rồi… mà nó vẫn không hiểu, nó sai ở đâu.

Tôi siết chặt điện thoại, nhìn dáng người lẻ loi của nó nơi xa, từng chữ từng lời, tôi nói thẳng:

“Vì sự lạnh nhạt của con… còn đau hơn lời mắng nhiếc của họ.”

“Họ cầm dao, đâm mẹ từng nhát. Đau thật đấy, nhưng ít ra mẹ còn thấy được máu, biết mình đang chảy máu.”

“Còn con, Trần Lập Cường…”

“Con đứng đó, trơ mắt nhìn mẹ bị đâm đến mình đầy thương tích, nằm gục trong vũng máu, vậy mà vẫn có thể lạnh lùng quay lưng bỏ đi.”

“Sự im lặng của con, không phải là đứng ngoài cuộc, mà là một cách tham gia tàn nhẫn nhất.”

“Thái độ ‘không liên quan’ của con… còn khiến mẹ lạnh tim hơn bất kỳ nhát dao nào.”

Đầu dây bên kia chìm vào im lặng.

Tôi không biết nó đang nghĩ gì.

Im lặng đến nỗi tôi cứ ngỡ nó đã tắt máy, mãi đến khi…

Giọng nó rất khẽ, như một làn gió thoảng qua:

“Con hiểu rồi.”

Sau đó, điện thoại bị dập máy.

Nó kéo theo vài chiếc vali, không quay đầu lại, không chào từ biệt bất kỳ ai, cứ thế bước ra khỏi tòa nhà.

Biến mất khỏi tầm mắt tôi.

Trong bốn đứa con trai, nó là đứa duy nhất không níu kéo.

Nhưng cũng là đứa khiến tôi… đau lòng nhất.

Bốn căn nhà, sau nhiều tháng trời kiện tụng, cuối cùng đã về tay tôi.

Tài sản tôi từng trao – nay đã lấy lại hết.

Thế giới của tôi, từ giờ… cũng bình yên trở lại.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.