Về Nhà Gặp Trà Xanh Mang Thai

Chương 2



Giọng ông ta lạnh lẽo đến rợn người, sống lưng tôi chợt lạnh toát. Mãi đến lúc đó tôi mới sực nhớ—vài năm trước quản gia Vương từng vướng vào cờ bạc, lén trộm vô số trang sức của tôi đem đi bán!

Chỉ vì ông ta là người thân cận bên cạnh tôi, tôi đã cản ba mẹ đang nổi giận giữ ông ta lại.

Tôi cứ ngỡ ông ta sẽ biết ơn tôi cả đời, nào ngờ hôm nay lại ghi hận chuyện cũ, quay sang liên thủ với Tề Kế Nghiệp hãm hại tôi!

Tôi không muốn dây dưa nữa, lập tức quay đầu bỏ chạy.

Ai ngờ quản gia Vương nhân cơ hội đá mạnh vào bắp chân tôi, khiến tôi ngã dúi dụi xuống đất.

“Thiếu gia, tôi thấy con nhỏ này đầu óc có vấn đề, sợ ảnh hưởng đến hôn lễ của cậu, hay là xử lý nó trước đi, cậu thấy sao?”

Toàn thân tôi run lên vì phẫn nộ, trừng mắt nhìn ông ta:

“Giờ ông giả vờ không quen tôi, ông không sợ mẹ tôi quay lại xử lý ông sao?”

Quản gia Vương đắc ý nhướng mày với tôi, mấp máy môi không thành tiếng:

“Cô đợi không kịp đến lúc đó đâu.”

Lâm Linh và Tề Kế Nghiệp hoàn toàn yên tâm, một cước đá ngã tôi xuống sàn, rồi lại lao vào đánh đập không thương tiếc.

Đúng lúc ấy, điện thoại của Tề Kế Nghiệp bất ngờ vang lên, hắn liếc giờ rồi nhăn mặt:

“Bảo bối, sắp đến giờ làm lễ rồi.”

Lâm Linh mím môi, lại đá thêm một cú vào người tôi:

“Cắt da nó ra cho tôi, để nó nhìn thấy máu mình chảy đến chết. Kiếp sau còn dám bén mảng tới gần tôi nữa không!”

Đám người làm trói tôi như đòn bánh tét, túm tóc lôi xuống hầm ngầm.

Trong bóng tối đặc quánh, tôi gần như có thể nghe thấy từng giọt máu nhỏ tí tách trên nền xi măng.

Điện thoại đã mất trong lúc giằng co hỗn loạn ban nãy. Tôi gắng ngồi dậy, không biết động vào chỗ nào bị thương mà đau đến mức lại ngã khuỵu xuống.

Ngay lúc đó, tôi cực kỳ may mắn vì mình đã kịp gửi tin nhắn cho mẹ.

Với tình yêu mà mẹ dành cho tôi, chắc chắn bà đang trên đường đến đây, chẳng mấy chốc sẽ tìm được tôi.

Tôi vừa cố nghĩ xem phải tố cáo thế nào, vừa dằn lại cái đầu đang choáng váng không cho ngủ gục.

Cả người tôi lúc này chẳng khác gì đống rác ướt mềm, nhếch nhác đến thảm thương.

Ngay khi tôi gần như chìm hẳn vào bóng tối, cánh cửa hầm đột nhiên bị người ta đá tung ra.

Ánh sáng chói lòa rọi vào, mẹ đứng trước cửa, nhìn thấy bộ dạng của tôi thì nước mắt trào ra ngay lập tức.

“Con ơi, chuyện gì đang xảy ra vậy hả?”

Phía sau mẹ là một đám người giúp việc cố sức ngăn cản, nhưng tất cả đều bị vệ sĩ riêng của mẹ đánh gục.

Tôi dựa vào mẹ, được cởi trói, thở phào nhẹ nhõm như vừa sống lại từ cõi chết.

“Ba không chỉ ngoại tình, còn có cả con riêng.”

“Nếu nhanh chân một chút, biết đâu mình vẫn còn kịp đến đám cưới của hắn luôn đấy!”

Ánh mắt mẹ lập tức tối sầm lại, cơn giận cuộn trào. Bà gọi bác sĩ gia đình xử lý vết thương cho tôi, để lại một nhóm người giám sát toàn bộ đám người trong biệt thự, sau đó đưa tôi lên xe chuyên dụng.

Trên đường đi, tôi kể lại toàn bộ những gì vừa xảy ra, không sót một chi tiết nào.

“Cái tên con hoang Tề Kế Nghiệp đó nói, Tề Bán Thành chưa từng vắng mặt trong suốt quá trình lớn lên của hắn. Nhưng từ nhỏ tới lớn, ba chưa từng một lần đi họp phụ huynh cho con.”

“Hắn còn nói Tề Bán Thành sau khi sinh hắn đã tự nguyện đi triệt sản, hoàn toàn không giống những gì mẹ vẫn nói—rằng ba rất nghe lời mẹ.”

“Con vừa mới tra được, Tề Kế Nghiệp hiện giờ đã làm quản lý dự án tại công ty cốt lõi nhất của Tề thị. Vậy mà lúc con xin đi thực tập, Tề Bán Thành lại bảo ngành học của con không phù hợp, bắt con về làm bên bán hàng…”

Tôi nói mỗi câu, gương mặt mẹ lại thêm một phần u ám giận dữ.

Đến khi xe đến nơi tổ chức đám cưới, hai bàn tay mẹ đã siết chặt thành nắm đấm.

“Một thằng rể vác tới mà cũng dám lộng hành đến mức này.”

“Yên tâm đi, Du Nhiên, tất cả những gì con chịu đựng, mẹ sẽ thay con đòi lại gấp trăm lần!”

Dứt lời, mẹ bấm gọi cho ba.

【Lão Tề, đang làm gì đấy?】

Bên kia điện thoại ồn ào như vỡ chợ, nhưng ông ta lại giả vờ bận rộn.

【Đang họp, có chuyện gì không? Thôi cô nhắn tin cho tôi đi, giờ không tiện nghe máy.】

Cúp máy xong, mẹ và tôi cùng nhìn về phía Tề Bán Thành đang đứng không xa, sắc mặt cả hai lạnh như băng.

Tôi nghiến răng, mở cửa xe bước xuống, chen vào đám đông.

Lễ cưới đang cực kỳ náo nhiệt, khách mời toàn là người nổi tiếng, ngay cả bãi cỏ cũng được dọn dẹp sạch bóng.

Tề Bán Thành, người giàu nhất chính thức ở Bắc Kinh, đang đứng phía trước sân khấu, vây quanh là đủ loại người đang trò chuyện rôm rả.

Trên sân khấu, MC nổi tiếng đang cầm micro hết lời ca ngợi, chuẩn bị cho tân lang tân nương trao nhẫn.

Mọi người đều nín thở, ánh mắt đầy mong chờ và chúc phúc.

Tề Bán Thành cảm động đến mức nắm tay một người phụ nữ lạ bên cạnh lau nước mắt, lẩm bẩm cảm khái thời gian trôi nhanh.

Cha mẹ cô dâu khóc nghẹn cả hơi, mong đôi trẻ sống với nhau hạnh phúc dài lâu.

Trong tiếng nhạc du dương, Tề Kế Nghiệp và Lâm Linh cầm lấy nhẫn, rưng rưng đeo cho nhau.

MC cũng đỏ hoe mắt, hét to:

“Tân lang có thể hôn tân nương rồi!”

Không khí trong buổi lễ lên đến đỉnh điểm, cả hội trường vỗ tay hò reo không ngớt.

Ngay khoảnh khắc đó, tôi lao lên sân khấu như mũi tên, vung tay tát cho mỗi đứa hai cái!

“Dám chọc tôi mà còn muốn cưới hỏi suôn sẻ hả? Nằm mơ đi!”

Hai người bị đánh ngơ ngác, vài giây sau mới tỉnh hồn.

Nhìn rõ tôi là ai, Lâm Linh hét lên thất thanh:

“Con tiện nhân này sao lại thoát ra được?!”

Tề Kế Nghiệp kéo cô ta ra phía sau, trừng mắt nhìn tôi giận dữ:

“Dám gây chuyện trong lễ cưới của tôi?! Cô chết chắc rồi!”

Tôi không nói không rằng, lại tặng thêm cho Tề Kế Nghiệp hai bạt tai nữa.

“Được thôi, hôm nay tôi muốn xem ai mới là kẻ chết chắc!”

Nói rồi tôi quay sang nhìn thẳng vào ánh mắt đang kinh hãi của Tề Bán Thành:

“Ông Tề, có gì muốn giải thích không?”

Tề Bán Thành nuốt nước bọt khô khốc, run rẩy chạy lên sân khấu kéo tay tôi:

“Sao con lại quay về? Mau xuống dưới!”

Tôi giật tay ra, đứng vững không nhúc nhích.

“Tề Bán Thành, ông dựa vào nhà mẹ tôi mà tạo dựng sự nghiệp, ông từng hứa cả đời này chỉ có ba người một nhà. Vậy bây giờ là sao đây?!”

Tề Kế Nghiệp không tin Tề Bán Thành là ba tôi, nghiến răng chỉ vào tôi:

“Ba, đây chính là con điên hôm trước gây loạn ở biệt thự, suýt chút nữa đánh trọng thương Lâm Linh!”

“Mau gọi bảo vệ đuổi nó đi, đừng để hỏng lễ cưới của con!”

Tôi cười lạnh, nhìn chằm chằm vào Tề Bán Thành:

“Ông ngoại tình sinh con riêng, còn ngang nhiên dọn cả hai người vào ở trong nhà tôi, giờ lại còn dùng danh nghĩa đại gia đi tham dự đám cưới—Tề Bán Thành, gan ông lớn thật đấy!”

“Hôm nay tôi muốn xem, ai dám động vào tôi! Ông mà dám chạm vào tôi, tôi đảm bảo ông sẽ hối hận cả đời!”

Gương mặt Tề Bán Thành đỏ bừng vì bị tôi ép đến đường cùng.

“Du Nhiên, đừng nói nữa!”

“Mấy chuyện này về nhà rồi ba giải thích, giờ mau xuống đi, đừng phá hỏng lễ cưới của người ta!”

Nói rồi ông ta lại định kéo tôi xuống. Tôi nổi cơn thịnh nộ, tát thẳng vào mặt ông một cái.

“Hôm nay không nói rõ ràng, thì đừng ai hòng rời khỏi đây!”

Tề Bán Thành bị tôi tát một cái trời giáng, mặt đỏ bừng rồi tái xanh vì giận.

“Tề Du Nhiên! Cô bị điếc à, không hiểu tiếng người sao?!”

“Thà phá một ngôi chùa, còn hơn phá một cuộc hôn nhân! Mau cút đi!”

Tôi không đi.

Trên đường tới đây, mẹ đã nói rõ—lần này, ba đã chạm đến giới hạn cuối cùng của bà, nhất định phải ly hôn.

Tôi thừa hưởng tính khí của mẹ, cơn tức này nếu không trút ra, sau này mỗi lần nghĩ lại chuyện hôm nay, e là tức đến mức sinh ung thư mất!

Thấy tôi kiên quyết không nhúc nhích, Lâm Linh trừng mắt căm hận, giơ tay định đánh tôi.

“Chị gái, chị bị điên thật hay giả vờ thế?”

“Lúc thì xông vào nhà tôi tìm cớ quyến rũ Kế Nghiệp, lúc lại phá đám cưới người ta, tôi thấy chị là phát rồ vì muốn gả vào hào môn rồi đúng không?!”

Có mẹ chống lưng, tôi chẳng cần nể mặt ai, đá thẳng một cú làm cô ta ngã lăn quay, xông lên đấm thêm hai phát.

“Cô ở trong nhà tôi, xài tiền mẹ tôi, sai người hầu móc lưỡi tôi, được làm bà lớn có vẻ vui lắm hả?”

“Tôi nói cho cô biết, chồng cô là con rơi, ba chồng cô là thằng đàn ông vô dụng. Cô mới là người không nên mơ mộng hào môn, vì người thật sự sống trong hào môn—là tôi!”

Lâm Linh lúc ở biệt thự còn hung hăng đánh đập tôi, giờ đối mặt với đám đông lại vội vã đóng vai đáng thương, nước mắt rơi ròng ròng.

“Cô nói linh tinh! Con điên này!”

“Chồng ơi, anh nói gì đi chứ! Mau bảo ba xác nhận đi, nói em là con ruột của ba!”

Tề Kế Nghiệp đau lòng nhìn cô ta, lập tức quay sang Tề Bán Thành:

“Ba! Ba đã hứa sau lễ cưới sẽ công khai thân phận của con mà!”

“Ba mau nói đi, nói con nhỏ này là đồ điên gây sự, nói ba chỉ có một đứa con là con thôi!”

Tề Bán Thành nghiến răng, siết chặt nắm đấm, nhưng vẫn do dự không mở miệng.

Tôi nhìn vẻ mặt lưỡng lự của ông ta, trong lòng đã rõ ông đang sợ cái gì.

Mẹ từng kể rất nhiều về chuyện tình của bà và Tề Bán Thành.

Năm xưa, Tề Bán Thành chỉ là một chàng trai nghèo, theo đuổi mẹ—người vừa xinh đẹp vừa giàu có—suốt ba năm, mỗi ngày đều đưa cơm sáng, đưa đón bà tan học.

Ban đầu mẹ tôi không hề có cảm tình, nhưng cuối cùng lại bị sự chân thành của ông ta lay động, chấp nhận gả cho Tề Bán Thành.

Kết hôn xong, ông ta chăm sóc mẹ cực kỳ chu đáo, chuyện gì cũng tự tay làm, dù trong nhà có người giúp việc cũng không chịu để người khác phục vụ vợ mình.

Mẹ cảm động, đến khi mang thai tôi thì hoàn toàn trao hết quyền lực cho ông ta.

Sau khi tôi ra đời, mẹ sợ sau này Tề Bán Thành có con riêng sẽ tranh giành tài sản với tôi, chỉ buột miệng dặn một câu: không được có con với người khác. Ai ngờ hôm đó Tề Bán Thành lập tức đi triệt sản.

Mẹ vì thế mà hoàn toàn tin tưởng, an tâm chăm lo cho tôi, còn công ty thì giao toàn quyền cho ông ta.

Nhưng từ đó, Tề Bán Thành ngày càng bận, càng ngày càng ít thời gian dành cho gia đình.

Mẹ tôi thì một lòng một dạ dồn hết tình yêu cho tôi, cũng chẳng để tâm.

Bà từng đùa: “Tề Bán Thành không có khả năng sinh sản, cho dù có ngoại tình thì tài sản sau này cũng là của con.”

Vậy mà giờ chúng tôi mới biết—lý do ông ta vui vẻ đi triệt sản, là bởi vì… ông ta đã sớm có con trai với người tình rồi!

Tôi nhìn chằm chằm vào Tề Bán Thành, ánh mắt lạnh như băng.

“Sao? Không dám nói à?”

“Tề Bán Thành, ông đã sai đến mức không thể cứu vãn, vậy còn mặt mũi nào đứng ở đây nữa?!”

“Lập tức thanh toán toàn bộ chi tiêu ông đã đổ vào mẹ con tiểu tam trong những năm qua. Tôi sẽ thay mặt mẹ, đòi lại tất cả, bao gồm cả đám cưới này!”

“Còn về phần các người…”

Tôi quay sang nhìn Tề Kế Nghiệp và Lâm Linh.

“Hai người giả mạo thân phận, tiêu tiền của tôi mà còn dám đánh tôi? Tôi sẽ khiến các người sống không bằng chết!”

Lúc này, đám người bên dưới sân khấu cuối cùng cũng hiểu ra, bắt đầu xôn xao bàn tán:

“Con bé kia mới là con ruột của Tề Bán Thành và chính thất sao?”

“Tôi còn nhớ hồi đó ông ta từng lên báo nói vì yêu vợ mà tự nguyện triệt sản, tôi xúc động cả tuần! Hóa ra là vì đã có sẵn hai đứa con rồi!”

“Tề Bán Thành nhìn thì đàng hoàng, hóa ra lại giấu vợ nuôi con riêng, chơi bời bên ngoài như vậy!”

Mặt Tề Bán Thành xanh lét, nghiến răng nhìn tôi đầy căm hận:

“Đủ rồi! Tề Du Nhiên, lập tức xin lỗi và nói rõ vừa rồi là cô bịa đặt!”

Tôi cũng trừng mắt nhìn ông ta, không hề kém cạnh.

“Giờ mới biết sợ à? Quá muộn rồi!”

“Từ khoảnh khắc ông trắng trợn đưa mẹ con bọn họ dọn vào nhà tôi khi tôi đi vắng, giữa chúng ta—đã không còn đường lui nữa!”

“Tề Bán Thành, hôm nay ông có hai lựa chọn—một là thừa nhận mình ngoại tình, thu hồi toàn bộ chi phí đã đổ vào mấy kẻ thấp hèn này, bắt họ quỳ xuống trước mặt tôi xin lỗi.”

“Hoặc là… cứ chờ mất hết tất cả đi, rồi cùng họ sống không bằng chết!”

Vừa dứt lời, Lâm Linh bỗng ôm bụng kêu la thảm thiết:

“Chồng ơi, chuyện này là sao?”

“Chẳng lẽ… anh thật sự là con riêng? Vậy thì đứa bé trong bụng em là cái gì chứ?!”

“Em lấy anh là để sống cuộc đời vinh hoa phú quý. Anh yếu sinh lý bẩm sinh, đứa con này là em thử ống nghiệm vô số lần mới có được, anh từng hứa sẽ để em sống sung sướng cả đời. Nếu anh dám lừa em, em sẽ khiến nhà họ Tề tuyệt tử tuyệt tôn!”

Nhìn thấy Lâm Linh ra sức đấm vào bụng mình, đồng tử Tề Bán Thành co rút, lập tức tát tôi một cái trời giáng:

“Con dâu ngoan, đừng nghe cô ta nói bậy!”

“Con bé đó… chỉ là học sinh nghèo tôi từng tài trợ mà thôi! Kế Nghiệp mới là đứa con duy nhất của tôi!”

Lập tức, Lâm Linh nở nụ cười rạng rỡ, chẳng còn đau bụng, cũng chẳng còn rơi lệ.

“Tề Du Nhiên, tôi không cần biết cô đang giở trò gì, nhưng chồng tôi mới là người được cha công nhận!”

“Tất cả những gì nhà họ Tề có, sau này đều thuộc về chồng tôi và con trai tôi!”

“Bảo vệ đâu, nghe chưa? Mau đập chết con điên phá rối này cho tôi!”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.