Tổng Tài Trả Thù Ngọt Nhất: Cưới Luôn Cô Gái Đã Lừa Tôi

Chương 1



Sau khi bị học sinh mới chuyển trường – Tịch Noãn – lỡ tay đẩy ngã xuống cầu thang, tôi đột nhiên thức tỉnh cốt truyện trong truyện.

Thì ra thế giới tôi đang sống chính là một cuốn tiểu thuyết【NP】thanh xuân vườn trường.

Tịch Noãn là nữ chính hoa nhài trắng nõn.

Còn tôi là nữ phụ ngực to không não, yếu đuối kiểu tiểu thư đỏng đảnh.

Dù bản thân tôi sở hữu vô số ưu điểm lấp lánh như sao trên trời.

Kể từ ngày Tịch Noãn chuyển vào lớp, những nam sinh từng theo đuổi tôi bắt đầu từng người từng người ngã gục dưới váy cô ta.

Còn không quên nói câu thoại kinh điển:

“Hồi trước tôi đúng là mù mắt mới thích Trình Di Việt.”

Cuối cùng, ngay cả bạn bè thân thiết bên cạnh tôi cũng dần sinh ra chán ghét, quay sang ngưỡng mộ cô ta.

Ồ, nhân vật bi thảm không chỉ có mình tôi.

Còn có Lương Tấn Niên – nam phụ trung thành – người đã nhặt được Tịch Noãn khi mới 12 tuổi và tận tâm nuôi nấng cô ta.

Anh ấy bẩm sinh là mọt sách, hoàn toàn ngu ngơ trong chuyện tình cảm.

Chỉ có thể làm người cứu viện sau mỗi lần Tịch Noãn gây chuyện và là công cụ để các nam chính ghen tuông.

Đến tận ngày Tịch Noãn công khai mối quan hệ với các nam chính, Lương Tấn Niên mới dần nhận ra tình cảm của mình.

Nhưng khi anh ấy tìm đến cô ta.

Tịch Noãn lại không chút do dự từ chối:

“Anh Tấn Niên.”

“Bao nhiêu năm nay, em luôn coi anh là anh trai ruột của mình.”

Chuẩn một phiên bản【Ôn Thực Sơ Plus】.

Ví như bây giờ, ba nam chính còn lại đang lần lượt “làm khó” Tịch Noãn vì chuyện tôi bị ngã.

Còn cái phiên bản【Ôn Thực Sơ Plus】này thì lại đang quỳ gối bên giường bệnh của tôi để cầu xin tha thứ cho Tịch Noãn.

Trong phòng bệnh, Lương Tấn Niên đang quỳ.

Lưng anh gầy guộc nhưng vẫn giữ thẳng tắp, giọng điệu cũng cứng nhắc:

“Tiểu thư Trình, cô muốn thế nào mới chịu tha cho Tịch Noãn?”

Chỉ với cái độ tinh ý này, đừng nói là được ngồi vào bàn ăn, đến cơ hội đặt chân vào phòng khách còn không có.

Tôi nghiêng đầu liếc nhìn anh một cái.

Thiếu niên trước mặt gầy gò, chiếc sơ mi trắng trên người cũng đã cũ sờn.

Rõ ràng là anh ta tiếc tiền không nỡ mua đồ mới cho bản thân.

Thế mà Tịch Noãn lại được anh ta nuôi cho trắng trẻo mập mạp.

Nghĩ ngợi một lúc lâu, tôi mới chậm rãi lên tiếng:

“Tôi có thể tha cho Tịch Noãn, nhưng tôi có điều kiện.”

“Anh phải làm ‘cún con’ của tôi trong 3 tháng, đối xử tốt với tôi, tôi sẽ tha thứ cho cô ta.”

Tại sao lại là ba tháng?

Bởi vì sau khi tỉnh lại, việc đầu tiên tôi làm là nộp đơn xin chuyển trường ra nước ngoài, tránh xa cuốn tiểu thuyết rác rưởi này.

Nhưng quy trình xét duyệt có lẽ cần ba tháng nữa.

Tịch Noãn đẩy tôi ngã bị thương còn không thèm đến xin lỗi, cơn giận này tôi thật sự không nuốt trôi.

Chỉ có thể lợi dụng tên mọt sách này để chọc tức cô ta.

Lương Tấn Niên nhíu mày, mất một lúc mới hiểu hết những lời tôi nói.

“Tại sao lại là tôi?”

“Cô chắc là không thiếu ‘chó’ đâu nhỉ?”

Chữ “chó” được anh ta cố tình nhấn mạnh, sắc bén lạnh lẽo.

Tôi nhéo đùi một cái, nước mắt lập tức phủ một tầng mờ mịt trong mắt.

“Tôi nói thật với anh.”

“Thật ra chúng ta là nam nữ chính trong một quyển tiểu thuyết thanh xuân ngọt ngào. Nếu anh không đối xử tốt với tôi, hệ thống sẽ phát hiện ra bất thường, tôi có thể chết.”

“Cho nên anh phải tốt với tôi, giúp tôi hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống lần này…”

Gân xanh trên trán Lương Tấn Niên giật mạnh, ngắt lời tôi:

“Tiểu thư Trình, đừng đùa nữa.”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.