Anh như dã thú vừa mới được thả khỏi chuồng, nụ hôn vừa vội vã vừa ngang tàng.
Không chút kỹ xảo.
Tôi nhanh chóng không chống đỡ nổi, mềm nhũn trong lòng anh.
“Lên giường đi.”
“Được, nghe em hết.”
Anh bế tôi vào phòng khách sạn, cùng tôi trải qua một đêm ân ái.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Phó Dực Thâm đã không còn bên cạnh.
Giữa người lớn với nhau, chuyện vui vẻ cũng chỉ là anh tình tôi nguyện.
Tôi cũng không hề mong anh phải chịu trách nhiệm.
Cứ ngỡ mọi chuyện đến đây là chấm dứt.
Ai ngờ một tuần trước, tôi bắt đầu thấy khó chịu, buồn nôn.
Đến hôm nay mới chịu đi khám.
Bác sĩ nói tôi mang thai rồi.
Rõ ràng tôi nhớ đêm đó đã dùng hết hai hộp bao loại “tuyệt tự tuyệt tôn”.
Thế mà vẫn dính thai được, là sao?
Nghĩ tới nghĩ lui, tôi vẫn thấy có gì đó kỳ lạ.
Người có bạch nguyệt quang thì lẽ ra phải như Phó Thượng Trạch, giữ thân như ngọc vì người mình yêu chứ.
Sao đến lượt Phó Dực Thâm gặp ai cũng không từ chối?
Nghĩ không ra, thôi đổi câu hỏi khác.
Đứa con ngoài ý muốn này… có nên giữ lại không?
Ngay lúc đó, trước mắt tôi bỗng lướt qua vài dòng chữ.
【Tác giả thật ghê tởm, để nữ phụ pháo hôi ngủ với nam chính chỉ để sau này nam chính tự ti trước mặt nữ chính.】
【Nữ phụ, nếu cô tránh xa tuyến chính, biết đâu còn giữ được mạng.】
Tôi tưởng mình hoa mắt, cố dụi mắt thật mạnh. Mở ra thì đám chữ đó vẫn đang trôi.
【Nữ phụ đừng mong dựa vào con để trèo cao, con của nam chính chỉ có thể do nữ chính sinh ra.】
【Khuyên cô ba chữ: Mau chạy đi!】
Dựa vào con mà trèo cao sao?
Thật sự là câu chuyện cười hay nhất tôi từng nghe.
Tôi vốn dĩ đã là “cao”, cần gì phải “dựa vào” ai?
Muốn tôi rời khỏi kịch bản chính?
Tôi lại cố tình khuấy đảo nó.
Không sai, tôi chính là loại phản nghịch.
Càng bị ngăn cản, tôi càng muốn làm.
Giống như chuyện tôi chọn kết hôn với Phó Thượng Trạch năm đó.
Cũng chỉ vì người nhà không cho tôi gả vào nhà họ Phó.
Nghĩ kỹ lại thì, nhà họ Phó đâu chỉ có mỗi một người đàn ông là Phó Thượng Trạch?
Tôi đổi người khác gả, chẳng phải cũng là gả vào nhà họ Phó đó sao?
Tóm lại, đứa bé và Phó Dực Thâm — tôi đều muốn.
Tôi lái xe đến công ty của Phó Dực Thâm.
Rõ ràng là lần đầu tiên tôi đến đây, vậy mà lễ tân lại nhận ra tôi.
Thái độ còn cực kỳ cung kính.
“Cô Phương, Tổng Giám đốc Phó đang chuẩn bị cho một cuộc họp rất quan trọng, có lẽ cô cần chờ một lát.”
Nhưng tôi còn chưa kịp chờ.
Thì một người tự xưng là trợ lý của Phó Dực Thâm đã chạy tới.
“Cô Phương, tôi đưa cô lên lầu.”
Từng hành động của họ đều đang nói rõ với tôi: Phó Dực Thâm đã biết tôi sẽ đến tìm anh ta.
Khi tới văn phòng của anh, anh đang cúi đầu xem hợp đồng.
Tôi đã đứng trước mặt anh rồi, vậy mà anh cũng không buồn ngẩng đầu lên lấy một cái.
Quá xem thường người khác rồi.
Tôi giận đến phồng má, ném tờ giấy khám thai lên bàn anh.
“Cưới tôi, hoặc để con mang họ người khác.”
Bình luận trực tiếp lại sôi động trở lại.
【Cái đồ ngốc này đang làm gì thế?】
【Chán sống rồi à, tự tìm đường chết hả.】
Tay đang ký tên của Phó Dực Thâm khựng lại, anh lặng lẽ ngẩng đầu lên.
Trong mắt ánh lên sự nguy hiểm khiến người ta rùng mình.