“Em muốn xem show giải trí có nam thần của mình!”
Tôi chuyển kênh sang đài giải trí.
Trần Triều nhìn người trên màn hình, không giấu nổi vẻ khinh bỉ.
“Chỉ vậy thôi á? Thứ không ra nam cũng chẳng ra nữ, Trần Mộ Mộ, mắt em mù đến cỡ nào vậy?”
“Trần Triều, cấm anh sỉ nhục thần tượng của em!”
Tôi trừng mắt lườm anh.
“Anh có biết người ta nỗ lực cỡ nào không?”
Trần Triều cười khẩy một tiếng.
Không nhanh không chậm cầm điện thoại lên, lướt một hồi.
Sau đó đưa một đoạn clip đến trước mặt tôi.
Tôi vừa nhìn thấy liền quay phắt đầu đi, mặt đỏ rực.
“Trần Triều, anh… anh không biết xấu hổ à!”
Trong video là mấy gã đàn ông, đang làm chuyện không thể mô tả.
Anh gõ nhẹ lên đầu tôi, nhắc:
“Nhìn xem thần tượng của em nỗ lực cỡ nào.”
Tôi lúc này mới phát hiện, nam chính trong video lại chính là nam thần mới tôi vừa theo dõi.
Đang ra sức phục vụ ba gã đàn ông lớn tuổi.
Tôi như nuốt phải một con ruồi chết.
WeChat vang lên tin nhắn của Thẩm Đường:
【Mộ Mộ, vé concert của chồng cậu…】
Tôi trả lời:
【Không, là chồng cậu…】
Trên điện thoại Trần Triều, đoạn video vẫn còn đang chiếu.
“Anh tắt đi đi, kinh tởm chết được!”
Tôi giận đến phát điên.
Quay người vào phòng tắm đi tắm.
Lúc bôi sữa dưỡng thể, tôi lỡ tay bóp hơi nhiều.
Đột nhiên trong đầu nảy ra một kế.
Lúc tôi ra ngoài, Trần Triều đã nằm trong phòng ngủ.
Tôi lén lút thò đầu vào cửa.
“Anh ơi, anh ngủ chưa?”
Anh trở mình.
“Ngủ rồi.”
Tôi lặng lẽ nhích lại gần, kéo vạt áo anh.
“Anh ~~~”
Anh không thèm nhìn tôi:
“Hết tiền rồi.”
Tôi: ……
“Gọi ba cũng vô ích.”
Đồ khốn, cảnh giác cao thế từ bao giờ?
“Sao lòng dạ anh lại đen tối thế? Tôi tìm anh là chỉ để xin tiền thôi à?”
Tôi trực tiếp quệt chỗ sữa dưỡng thể dư lên mặt anh.
“Anh à, dạo này kiếm tiền vất vả rồi, để em dưỡng da cho.”
Anh cau mày, vẻ mặt đầy chán ghét.
“Anh là đàn ông, bôi cái thứ thơm lừng này làm gì?”
“Nói cho anh biết, không dưỡng da là già nhanh lắm đó.”
“Tôi mà có già, cũng là bị em chọc tức mà ra.”
Tôi xoa loạn trên mặt anh.
“Xong rồi, trẻ ra mười tuổi.”
Rồi tôi chìa tay ra trước mặt anh.
“Tính tiền đi, một vạn.”
Trần Triều trưng ra biểu cảm như vừa bị lừa đảo.
“Em bôi cái dầu mặt gì làm từ vàng à, mà đòi một vạn?”
“Bán anh đi có đáng một vạn không?”
Tôi lật bài:
“Phí phục vụ một vạn, tay nghề tiên nữ, số một thiên hạ.”
Anh xoa xoa khuôn mặt nhờn rít của mình, không che giấu nổi vẻ ghê tởm.
“Em đi hỏi thử mấy cái hội sở coi, dịch vụ một vạn là tay nghề kiểu gì.”
“Anh… vô liêm sỉ!”
Tôi đỏ mặt, dứt khoát chơi chiêu ăn vạ:
“Em mặc kệ, em muốn tiền.”
“Muốn tiền làm gì?” Anh bực đến mức không chịu nổi.
“Mua đồ. Anh thấy tiên nữ nào mặc đồ cũ chưa?”
“Anh thấy tiên nữ nào táo bón năm ngày chưa đi được không?”
Trần Triều phản bác, còn bắt chước giọng tôi hồi đó:
“Anh ơi cứu em, em làm tắc bồn cầu rồi!”
“Aaaaa Trần Triều, tôi giết anh bây giờ!”
Nhắc tới chuyện đó là dạ dày tôi lại muốn lộn nhào lên.
Hồi đó, Trần Triều vừa ăn xong khoai nướng thì phải thông bồn cầu cho tôi.
Vừa chọc thông vừa nôn.
Tôi chỉ liếc một cái, ngớ ra:
“Anh… anh ăn phân à?”
Tôi cũng lập tức “óe” theo.
Cuối cùng, Trần Triều đuổi theo đòi đánh gãy chân tôi.
“Em mặc kệ, em không còn đồ mới nữa, em nhất định phải mua!”
“Không cho em tiền, em sẽ không đi đâu hết.”
Tôi bám lì không chịu xuống giường anh.
Hồi nhỏ nhà nghèo, tôi phải chen giường với Trần Triều.
Tôi ngủ không yên, lại có tật xấu là thích gác chân lên người anh, khiến anh ghét cay ghét đắng.
Sau này anh có tiền, mua được nhà lớn, cuối cùng đuổi được tôi ra.
Giờ đây, tôi phải bám lại giường anh, buộc anh bỏ tiền mua lấy sự yên bình.
“Mau lên, không thì đêm nay anh cứ nằm ngủ như thế này đi.”
Tôi đe dọa anh.
Tôi chui vào chăn, rúc người như một con sâu thịt khổng lồ, cố đẩy Trần Triều xuống khỏi giường.
Nhưng mà cái đồ khốn đó nhìn không mập, sao mà nặng thế không biết.
Tôi dồn anh tới mép giường, mà anh vẫn không nhúc nhích.
“Được thôi.”
Anh bỗng cười khẽ một tiếng.
Không ngờ lại vòng tay ôm lấy eo tôi từ phía sau.
Lâu lắm rồi chúng tôi không ngủ chung giường, cánh tay anh cứng như sắt, làm tôi lập tức cứng đờ người.
“Anh… anh làm gì thế…”
“Tôi sợ mình lăn xuống đất.”
Hơi thở anh nóng rực, đặc biệt lúc phả vào sau tai, vừa nhột vừa ngứa.
Tôi cảm giác tai mình sắp bốc cháy luôn rồi.
“Giỏi lắm, trèo lên giường đàn ông rồi mà còn đỏ mặt cái gì?”
Anh vừa cười vừa châm chọc tôi.
“Ai… ai đỏ mặt chứ…”
“Biết điều thì lăn về giường mình mà ngủ đi.”
Anh nhắc tôi.
“Em không.”
Tôi không nhận thua, ai sợ ai chứ.
Tôi nhắm mắt lại, tỏ rõ tư thế sẵn sàng hy sinh – cứ ngủ luôn, xem ai chịu không nổi trước.
Trần Triều bật cười khẽ.
Hơi thở anh nóng bỏng vẫn phủ lên sau tai, không gian yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng tim đập.
Thời gian trôi thật chậm…
Vài phút sau, tôi lén hé mắt nhìn anh.
Trần Triều đầu cắt ngắn gọn gàng, lông mày sắc, sống mũi cao, cả người mang theo nét hoang dã.
Nói thật thì…
Cũng đẹp trai lắm…
Mặt tôi nóng ran, cả người cũng bắt đầu nóng.
Cảm giác như mọc cỏ khắp người, muốn nhúc nhích mà lại không muốn thua cuộc.
Do dự vài giây, tôi khẽ lên tiếng:
“Anh, anh ngủ rồi à?”
Cánh tay ôm eo tôi siết lại.
“Em nghĩ sao?”
“Tôi…”
Anh có ngủ hay không thì tôi không biết, nhưng có chỗ nào đó rõ ràng là tỉnh rồi…
Tiêu chuẩn trên mạng, hình như… đúng thật…
Tôi lập tức cứng đơ như khúc gỗ, không dám nhúc nhích.
“Giường anh cứng quá, tôi về giường mình ngủ đây…”
Tôi lắp bắp, cố đổi đề tài.
“Mỗi lần xin tiền anh là keo kiệt như vậy, anh kiếm bao nhiêu tiền rồi để dành cho ai?”
“Tất nhiên là để dành cho vợ.”
Giọng anh mang theo ý cười.
Cũng đúng, tiền anh sau này đều sẽ dành cho vợ con.
Dù quan hệ hai chúng tôi có thân đến đâu, cũng chỉ là anh em.
Mũi tôi cay cay, tức giận đến mức muốn phát khùng, định đẩy anh ra.
“Anh đi tìm vợ anh đi, sau này đừng quản tôi nữa…”
“Ai mà mù tới mức muốn ở với em?”
Anh cười khẽ, cánh tay siết một cái, xoay người tôi lại.
Anh nhìn thẳng vào tôi, khẽ nhếch môi, tự nói một mình:
“Ừ, không những mù, còn ngực nhỏ, tính xấu, lại bướng bỉnh.”
Tôi nghe xong, lập tức nổi đóa.
“Trần Triều, anh lại móc méo tôi nữa!”
Cả người bị anh đè xuống, ánh mắt anh sâu thẳm khó đoán.
“Trần Mộ Mộ, em có ngốc không?”
Anh cụp mắt nhìn tôi, ánh nhìn lần này lại hiếm khi mang theo dịu dàng.
Tôi bỗng thấy hoảng.
Anh cúi đầu xuống, khoảng cách giữa hai người rất gần, môi gần như chạm vào nhau.
Tim tôi đập càng lúc càng nhanh.
Anh đưa tay vén sợi tóc lòa xòa bên má tôi ra sau tai, giọng trầm khàn:
“Mộ Mộ, anh sẽ mãi mãi không rời xa em.”
Sự nghiêm túc đột ngột của anh khiến tôi nhất thời luống cuống.
Mặt đỏ, lắp bắp, thậm chí còn có chút vui mừng không hiểu lý do…
“Trần Triều, anh… anh bây giờ vì không muốn cho em tiền mà còn diễn vai tình thâm luôn rồi hả…”
Anh cong môi, bóp nhẹ má tôi.
“Lần nào mà không cho em? Em có còn lương tâm không đấy?”
Anh cầm điện thoại chuyển khoản.
“Nhận tiền đi.”
Ánh mắt anh dừng lại trên chiếc áo tôi đang mặc, thoáng khựng lại.
“Đi thay đồ ngủ đi.”
“Em không. Em thích mặc cái này.”
Tôi mặc một chiếc áo thun của anh. Anh cao, áo dài, nên mặc lên người tôi lại như váy ngủ ngắn.
Tôi từ nhỏ đã ngủ không ngon, chỉ khi mặc áo anh mới có cảm giác an toàn.
Vì thế đến giờ vẫn quen lấy áo anh làm đồ ngủ.
“Anh có mấy cái áo mà em phá sạch.”
“Vậy anh chuyển thêm tiền, em mua lại vài cái cho anh.”
“Tôi cho em một đá thì có.”
“Trần Mộ Mộ, tôi thấy em chưa biết chữ ‘nguy hiểm’ viết thế nào đúng không?”
Anh nheo mắt, ánh nhìn đầy đe dọa.
“luề luề luề ~”
Tiền đã vào tay, tôi hí hửng quay đầu bỏ chạy.
Nằm trên giường mình, tôi lăn qua lộn lại, không sao ngủ được.
Tôi quyết định đi quấy rầy Thẩm Đường.
“Đường Đường, cậu nói xem… anh tôi có phải đang thích tớ không?”
Đầu dây bên kia vang lên giọng ngái ngủ, khàn khàn.
“Sao? Anh cậu cuối cùng cũng nhịn không nổi rồi à? Tớ nói rồi mà, cái thứ đó nhất định anh cậu sẽ dùng đến, không lãng phí được.”
“Hai người, một là nam chính cuồng em gái, một là em gái bám anh trai, quá hợp làm mô típ văn học nuôi dưỡng trá hình rồi còn gì. Tớ ship chết mất.”
Mặt tôi lập tức đỏ bừng.
Đầu bên kia giọng đột ngột ngắt quãng:
“Áaa… Sở Yến, đồ khốn… anh đi ra ngoài, tôi sắp mệt chết rồi…”
Cái gì mà lời lẽ mãnh liệt thế này?
Điện thoại bị cúp cái rụp.
Con nhỏ chết tiệt, ăn ngon thế mà còn trêu ngươi tôi.
Đêm đó, tôi mơ một giấc mơ rất dài.
Tôi mơ thấy mình quay lại thời thơ ấu.
Lúc tám tuổi, tôi bị một con bé lưu manh trong trường bắt nạt vì không có cha mẹ.
Tôi khóc chạy về kể với Trần Triều, vậy mà lại bị anh ấy cho một trận no đòn.
Anh nói em gái Trần Triều không được phép làm con nhóc nhát gan, bắt tôi phải đánh lại.
Nếu đánh không lại thì khỏi ăn cơm.
Mười tuổi, tôi muốn ăn chiếc bánh kem màu hồng Barbie xinh xắn.
Trần Triều đi khuân hai xe xi măng ở công trường, kiếm được 50 đồng, mua hết cho tôi cái bánh kem đó.
Kết quả là tôi ăn đến mức phải ói.
Mười bốn tuổi, tôi có kinh nguyệt lần đầu, tưởng mình mắc bệnh nan y, khóc lóc viết di chúc.
Trần Triều vừa mắng tôi ngốc, vừa tra Google cách dùng băng vệ sinh.
Sau đó anh kê thêm một cái giường nhỏ trong căn phòng chật hẹp, kéo rèm ngăn giữa hai giường.
Mười tám tuổi, có người nói xấu sau lưng tôi.
Bảo rằng Trần Mộ là đứa lớn lên trong gia đình thiếu thốn, tính cách chắc chắn cũng có vấn đề.
Trần Triều nghe xong cười lạnh, túm cổ áo thằng đó:
“Tao thấy mày cũng thiếu thốn vài thứ đấy.”
Rồi cho hắn một trận nhớ đời.
“Thế là trọn vẹn rồi.”
Tôi chưa bao giờ thấy mình thiếu thốn điều gì.
Tôi với Trần Triều, dù sống bao nhiêu ngày khốn khó, thì cũng là một mình anh gánh hết.
Con nít nhà người ta có quần áo mới, tôi cũng có.
Con nít nhà người ta uống canxi AD từng chai, Trần Triều mua cho tôi cả thùng.
Tôi chưa từng ghen tị với ai có bố mẹ, bởi vì anh tôi tốt hơn cả thế giới này gộp lại.
Dù tính anh có cộc cằn, miệng có độc địa.
Chỉ cần Trần Triều còn ở đây một ngày, thì Trần Mộ tôi còn có thể hống hách thêm một ngày.
Tôi không biết mình bắt đầu có tình cảm khác với anh từ khi nào.
Có lẽ là từ cái ngày có cô gái đưa thư tình cho anh, tôi tức đến khóc.
“Anh ơi, sau này anh lấy vợ rồi có phải sẽ không cần em nữa không?”
Trong lòng tôi tăm tối nghĩ rằng: anh trai chỉ có thể là của một mình tôi.
Là tình thân, là dựa dẫm, hay là thứ gì phức tạp hơn nữa…
Tôi không rõ.
Tôi chỉ biết rằng, tôi muốn mãi mãi ở bên cạnh anh ấy như thế.
Giấc mơ đêm đó rất dài.
Sau đó, cánh tay Trần Triều đang ôm eo tôi bắt đầu di chuyển lên trên.
Anh hôn nhẹ lên tai tôi, nói:
“Em gái anh lớn rồi.”
……
“Mộ Mộ, dậy đi, trễ giờ rồi.”
Tôi mơ mơ màng màng mở mắt, thấy Trần Triều đang đứng bên giường tôi.
“Em mơ gì mà rên rỉ suốt vậy?”
Tôi cứng đờ tại chỗ, hắng giọng che giấu:
“Mơ thấy hẹn hò với một đại soái ca siêu cấp.”
Anh khẽ nhếch môi cười, ánh mắt sâu xa không rõ ý tứ:
“Thật không? Nhưng vừa rồi em gọi là… anh à.”
Tôi: ……
Trần Triều lái xe đưa tôi đến trường.
Sắp đến buổi bảo vệ đồ án tốt nghiệp rồi.
Sửa luận văn đến mức đầu tôi như sắp hói luôn.
Thẩm Đường vung tay đẹp đẽ, rút ra một chiếc thẻ đen VIP hàng xịn.
“Trần Mộ, chị em mình lại phất lên rồi!”
Tôi nhìn tấm thẻ đen cao cấp, ánh mắt lấp lánh ghen tỵ.
“Vẫn là đại lão Sở đáng tin, vừa giàu vừa phóng khoáng…”
“Mẹ nuôi ơi, nhận con với~”
Thẩm Đường phất tay một cái:
“Chuyện nhỏ, con gái yêu của mẹ~”
Hai đứa tôi nhìn nhau, ánh mắt cũng chạm vào nhau.
“Học hành mệt não quá rồi, hay là…”
“Tìm chút niềm vui đi.”
Nói là làm luôn.
Thẩm Đường người vừa đẹp, lại rất biết ăn chơi, nghe nói mấy nam người mẫu hot trên mạng sẽ có show diễn tối nay.
Cô ấy muốn dẫn tôi đi trải nghiệm cảm giác làm quý bà giàu có một lần.
“Uống tí không?”
“Không được, anh tớ không cho tớ uống rượu, nếu để anh biết thì tớ tiêu đời luôn.”
Tôi vẫn hơi nhát.
“Rượu gì chứ? Đây là nước ép lúa mạch nha.”
Vẫn là chị Đường của tôi hiểu biết khác người.
Thế là tôi uống hai ly “nước ép lúa mạch”.
Trên sân khấu, các nam người mẫu trình diễn cực kỳ bốc lửa.
Tôi và Thẩm Đường ngồi dưới hét hò không ngớt.
Cô ấy vung tay một cái, thưởng nóng cho mỗi người mẫu 8,888 tệ.
Bảy người mẫu xếp hàng đến kính rượu chúng tôi.
Ai nấy eo thon chân dài, môi hồng răng trắng, miệng ngọt như đường.
Giá trị tinh thần được cung cấp đúng là đầy đủ đến mức khiến người ta cảm động rơi lệ.
Tôi đúng là mở mang tầm mắt thật rồi.
Kết quả là, còn chưa kịp nắm tay ai, điện thoại Thẩm Đường đã đổ chuông.
“Haha, em tất nhiên là đang học trong trường rồi mà…”
Thẩm Đường cúp máy, túm lấy túi xách chạy vội:
“Toang rồi, Sở Yến sắp kéo quân tới đây, tớ phải rút ngay!”
“Cậu cũng mau trốn đi, chắc chắn Sở Yến sẽ mách với anh cậu đấy!”
Tôi hoảng loạn, cũng vội vã chạy theo.
Nhưng vừa ra tới cửa, đã đụng phải một người.
Tôi ngẩng đầu lên — lập tức thấy như gặp quỷ.
Trần Triều… sao anh lại ở đây…
“Trần Mộ.”
Tim tôi đập thình thịch.
Tôi đứng sững tại chỗ, lúc này mới nhận ra bên cạnh anh còn có một người khác.
Một người phụ nữ cực kỳ xinh đẹp, tươi cười khoác tay anh.
Ánh mắt tôi rơi đúng vào hành động thân mật giữa hai người, mũi lập tức cay xè.
Thì ra hôm đó Thẩm Đường nói thật — Trần Triều thật sự có bạn gái rồi.
Anh luôn lừa tôi…
Còn tôi lại vì vài câu nói mập mờ của anh, mà cứ thế mơ mộng lung tung.
Đứng đơ ở đó, tôi thấy bản thân mình giống như một kẻ hề.
Tôi vừa khóc vừa về nhà, lập tức bắt đầu thu dọn đồ đạc.
“Mộ Mộ, em làm gì vậy?”
“Tôi muốn ra ngoài ở.”
“Ra ngoài ở với ai?”
“Không cần anh lo!”
Tôi nức nở, lớn tiếng hét lên với anh.
“Trần Triều, sau này anh đừng quản tôi nữa!”
Tôi ném từng bộ đồ vào vali.
Trần Triều giữ lấy cổ tay tôi.
“Mộ Mộ, nghe anh nói đã…”
“Tôi không nghe! Buông ra! Bẩn chết đi được!”
Tôi càng nghĩ càng tức.
“Anh đúng là đồ dối trá!”
“Mộ Mộ…”
“Anh bảo mình không yêu ai, bảo sẽ không bao giờ rời xa tôi.”
“Tôi sao lại tin mấy lời xạo sự của anh cơ chứ!”
“Nghe anh…”
“Anh là đồ đàn ông tồi! Đồ…”
Anh đột nhiên siết mạnh tay, đè tôi lên cánh cửa tủ.
Rồi… hôn tôi.
Tôi hoàn toàn không phòng bị.
Trời đất quay cuồng.
Tôi sững người.
Nụ hôn đầu của tôi… thế là bay rồi!
Tôi thở không nổi, mặt nóng như thiêu đốt.
Trần Triều cuối cùng cũng buông tôi ra.
Anh giữ lấy đầu tôi, hơi thở gấp gáp.
Ánh mắt nóng rực.
“Em có thể để anh nói một câu được không?”
“Anh nói đi…”
Tôi không dám không cho anh nói nữa.
Tôi sợ anh lại hôn lên.
“Cô ấy là Lâm Diểu.”
“Lâm Diểu? Chính là cô Lâm Diểu từng ở bên cạnh Hách Thâm suốt 5 năm đó à?”
Chuyện của Trần Triều trước giờ anh không bao giờ kể với tôi, cũng không cho tôi hỏi nhiều.
Tôi chỉ biết năm 4 đại học, anh bị đuổi học vì đánh nhau, rồi đi theo Hách Thâm làm việc.
Hách Thâm là nhân vật lớn, một tay che trời, cả trắng lẫn đen đều dính dáng.
Bề ngoài nhã nhặn lạnh lùng, nhưng là kẻ giết người không chớp mắt.
Những năm gần đây, sản nghiệp nhà họ Hách trải khắp thế giới.
Trần Triều đi theo ông ta nhiều năm, rất được tin tưởng.
Giới giang hồ ai cũng biết bên cạnh Hách Thâm có một người phụ nữ tên Lâm Diểu, từng đốt pháo hoa suốt một đêm trên cầu vượt biển, chỉ để đổi lấy một nụ cười của người đẹp.
Nhưng sao bây giờ Lâm Diểu lại dính dáng đến Trần Triều?
“Trần Triều, anh… anh làm tiểu tam sao!”
Trần Triều nhìn tôi, thở dài bất lực.
“Trần Mộ Mộ, em ngốc à?”
Anh xoa đầu tôi một cái, hơi dùng lực.
“Anh thích ai, trong lòng em không rõ sao?”
“Vậy… vậy lúc nãy hai người…”
Tôi vẫn còn ấm ức.
“Bọn anh cần diễn một vở kịch.”
“Mộ Mộ, có những chuyện bây giờ anh chưa thể nói với em.”
Tôi hừ nhẹ một tiếng, vẫn hậm hực.
“Lại là không thể nói, chuyện gì của anh cũng giấu em.”
“Anh chỉ là viện cớ thôi, bên ngoài chắc chắn không đúng đắn…”
Anh siết tay lại, ôm tôi vào lòng, cúi đầu nhìn thẳng vào tôi.
“Mộ Mộ, từ nhỏ tới lớn, anh đã bao giờ lừa em chưa?”
“Chưa có…”
“Em ngoan một chút, thời gian này đừng chạy lung tung được không, đợi đến khi thời cơ chín muồi, anh sẽ kể hết cho em nghe.”
“Dạ…”
Anh rất hài lòng với dáng vẻ ngoan ngoãn của tôi.
Anh cúi nhẹ đầu, ánh nhìn nóng bỏng, giọng nói cũng trở nên trầm thấp và đầy mê hoặc.
“Còn nữa, anh chỉ thích em, càng sẽ không rời xa em đâu, đồ ngốc.”
Tôi ngượng ngùng cúi đầu, mặt bắt đầu đỏ lên.
“Anh… cái này… có tính là tỏ tình không?”
Anh nhếch môi cười, bật cười không kiềm được:
“Em nghĩ sao?”
Tôi đỏ mặt lườm anh một cái.
“Tất nhiên là tính! Nụ hôn đầu của em mất rồi, không tính thì anh là đồ biến thái!”
Tôi bức xúc tố cáo anh.
Người ta nụ hôn đầu đều ngọt ngào lãng mạn, ai như anh, ép người ra tay thô bạo!
Biến thái vẫn là biến thái, chẳng có tí không khí ngôn tình nào hết.
Anh giữ đầu tôi, áp sát lại, mũi chúng tôi gần như chạm vào nhau.
Anh cười xấu xa:
“Ồ? Vậy thì cho anh làm biến thái một lần nhé?”
“Á á á, tôi còn chưa chuẩn bị tâm lý mà…”
Sau nụ hôn, tôi tựa vào ngực anh, ngửi hương thơm quen thuộc trên người anh.
Mặt vẫn còn nóng, trong lòng đầy những cảm xúc trào dâng.
“Anh à, tuy em hay cãi anh, không nghe lời anh, nhưng em chỉ có mình anh thôi, thật đấy…”
“Anh không biết đâu, trước kia em sợ lắm, sợ anh lấy vợ rồi sẽ không cần em nữa.”
“Đợi đến khi anh có vợ con rồi, em lại càng không quan trọng gì nữa…”
“Sao anh không sớm nói cho em biết là anh cũng thích em chứ…”
Anh dịu dàng xoa đầu tôi, khẽ cười bất lực.
“Em còn nhỏ quá, anh chỉ sợ em nhất thời xúc động, nhầm lẫn giữa sự ngưỡng mộ và tình yêu.”
“Anh cũng sợ nếu vạch trần mối quan hệ này, em sẽ ghét bỏ anh, đến cả làm anh em cũng không thể nữa.”
Thì ra, anh cũng giống tôi, từng có rất nhiều lần giằng xé trong lòng.
Mây tan trời sáng, trong lòng là niềm vui rộn ràng.
“Vậy… nếu lỡ em thật sự chỉ xem anh là anh trai thôi thì sao?”
Cánh tay siết quanh eo tôi càng chặt lại, anh cúi đầu nhìn tôi chăm chú.
“Anh đã nghĩ đến rồi.”
“Nhưng mà, chỉ cần thấy em thân thiết với người khác, anh cũng chịu không nổi. Cho dù phải trói, anh cũng sẽ trói em bên cạnh mình.”
“Hứ, lại chơi chiêu lưu manh…”
Ngón tay anh khẽ vuốt má tôi, ánh mắt thâm trầm dịu dàng.
“Mộ Mộ, anh cũng chỉ có một mình em.”
“Chúng ta cứ sống thế này suốt đời được không?”
“Ừm…”
Anh cúi đầu, định hôn tiếp.
Thì… điện thoại reo lên.
Trần Triều nói vài câu ngắn gọn rồi cúp máy.
Tôi vẫn còn ngửa mặt, nhắm mắt, chờ một nụ hôn chưa kịp đến.
Chỉ nghe thấy anh khẽ cười một tiếng.
“Trần Mộ Mộ, chúng ta đến tính sổ chuyện khác đi.”
Tay anh trực tiếp đặt lên đầu tôi.
“Không ở trường mà chạy đi bar gọi nam người mẫu, còn tận bảy tên, khẩu vị cũng khá đấy.”
Xong rồi, còn vụ này nữa…
Vốn tưởng mình là người có lý, giờ thì… sắp tiêu.
Đến lượt tôi cuống lên rồi.
“Ngoan nào, nói xem, bảy người mẫu đó, hai cô các em tính chia sao?”
Anh cười rất dịu dàng, dịu dàng đến đáng sợ.
Tôi cười gượng, não chưa kịp phản ứng, miệng đã nhanh hơn:
“Cô ấy bốn, em ba… Dù sao cũng là cô ấy trả tiền…”
Anh hừ lạnh một tiếng, ánh mắt sắc như giấu dao.
“Tốt lắm.”
Không xong rồi…
Chuông báo động trong lòng vang inh ỏi.
“Anh ơi, em thích anh mà~”
Tôi lập tức ôm lấy eo anh.
“Đừng giở trò.”
Tôi bám dính lấy anh không buông.
“Thật đấy, em chẳng thích ai khác cả, mấy người kia làm sao bằng được một phần vạn của anh.”
“Toàn là Đường Đường chọn đấy, em còn chưa dám nắm tay ai, nhìn cũng không dám nhìn.”
Anh cười lạnh một tiếng.
“Trùng hợp ghê, Thẩm Đường cũng nói y chang, bảo là em gọi hết.”
Tốt thôi, con thuyền tình bạn chính thức đâm vào tảng băng rồi.
Giờ phải làm sao đây? Tiếp tục dỗ chứ còn sao nữa.
Tôi ôm chặt lấy Trần Triều, ngẩng đầu nhìn anh.
“Anh ơi, anh ơi ~”
“Hehe, đừng giận nữa, em yêu anh nhất mà.”
Anh giữ cằm tôi, lạnh giọng nhắc nhở:
“Đừng có cười hehe nữa, nghiêm túc chút đi.”
Tôi thì mặc kệ.
Tôi chu môi, kiễng chân lên hôn anh.
“Hôn cái nha~”
Anh thở dài một hơi, vung tay tát nhẹ một cái vào mông tôi.
Gằn giọng như nghiến răng:
“Trần Mộ Mộ, anh thấy em đúng là cần phải dạy dỗ lại rồi.”
Gần đây Trần Triều rất bận.
Anh nói dạo này không an toàn, không cho tôi ra ngoài.
“Ở nhà ngoan ngoãn, thấy chán thì cứ tiêu tiền. Muốn gì thì gọi, người ta sẽ mang tới tận nơi.”
Anh đặt hạn mức thẻ cho tôi thành… không giới hạn.
Tự dưng tôi thấy buồn bực — dạo gần đây không còn cãi nhau với anh nữa.
Chán quá chừng luôn.
Cuối tuần, anh cũng không về.
Khi tôi đang nhàm chán không biết làm gì, Thẩm Đường nhắn cho tôi một tin WeChat:
【Mộ Mộ, vụ nhảy lầu ở trường lên hot search rồi.】
Sau đó gửi thêm mấy link tin tức.
【Mấy bản tin này… sao toàn nhắm vào anh cậu vậy?】
Tôi bấm vào xem, phát hiện hiện giờ mạng xã hội đang bàn tán xôn xao, nói cô gái nhảy lầu là bị người của Trần Triều ép đến đường cùng.
Một hòn đá ném xuống mặt hồ, dậy lên ngàn con sóng.
Sự việc nhảy lầu càng lúc càng bị đẩy lên cao trào.
Những lời đồn về Trần Triều phủ kín các trang tin.
Cư dân mạng nói anh là lão đại xã hội đen, dính đến cờ bạc, gái gú, ma túy, chuyện gì xấu cũng dính dáng.
Thậm chí còn có bài báo đưa tin, băng đảng xã hội đen do Trần Triều cầm đầu đã bị cảnh sát bắt giữ.
Tim tôi lập tức hoảng loạn đến khó chịu.
Tôi gọi cho anh mấy cuộc, nhưng không ai nghe máy.
Trong lòng thấp thỏm, nghĩ ngợi lung tung, ngồi cũng không yên, nằm cũng không xong.
Không thể chờ nữa, tôi quyết định đi tìm anh.
Trần Triều tuy lạnh lùng tàn nhẫn, nhưng tôi vẫn luôn tin anh trai mình không phải kiểu người làm việc ác không chút do dự.
Tôi vội vàng ra khỏi nhà, bắt một chiếc xe.
Vừa đi, tôi vừa gọi cho anh liên tục.
Cho đến khi xe thắng gấp.
Tôi liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, mới phát hiện tài xế đang đi đường lạ.
Còn chưa kịp phản ứng, mũi và miệng đã bị bịt kín — rất nhanh tôi mất đi ý thức.
Khi mở mắt ra, trên đầu vang lên một giọng nói dịu dàng:
“Em gái nhỏ, còn nhớ anh không?”
Cả người tôi mềm nhũn, cố gắng ngẩng đầu lên.
Là Hách Thâm.
Người đàn ông mặc bộ vest đen tuyền, kính gọng vàng ánh lên tia lạnh lẽo.
“Đừng sợ, anh trai em sắp đến đón em rồi.”
Tôi nhìn quanh căn phòng, nỗi sợ lập tức lan khắp cơ thể.
Ngồi bệt bên cạnh tôi là một người khác — Lâm Diểu.
Trong căn phòng kín còn có ba người đàn ông nữa.
Cả người tôi không chút sức lực, cảm giác cơ thể cũng vô cùng khó chịu.
Tôi chưa từng trải qua tình cảnh thế này, hoảng sợ đến mức không thốt nên lời.
Hách Thâm vẫy tay ra hiệu:
“Nói với Trần Triều, hắn chỉ được chọn một người để mang đi.”
Khi Trần Triều xông vào, đôi mắt đã đỏ bừng, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Tôi không nhịn được nữa, bật khóc gọi anh:
“Anh ơi…”
Trần Triều hít một hơi thật sâu, nghiến răng.
Rồi anh nhếch miệng cười:
“Anh Thâm, tôi đến đón em gái tôi về nhà.”
Hách Thâm cười nhạt, đứng lên, bóp mạnh cằm của Lâm Diểu.
“Diểu Diểu, thấy chưa? Đây chính là người em yêu đó.”
Lâm Diểu mím chặt môi, không nói một lời.
Trần Triều bế tôi lên.
Tôi vùi đầu trong ngực anh, ngửi thấy mùi hương quen thuộc, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Thế nhưng, cơ thể lại càng lúc càng khó chịu.
Anh ôm tôi chạy thẳng về nhà như bay.
Dọc đường không nói một câu, nét mặt lạnh đến đáng sợ.
Về tới nơi, anh đặt tôi xuống giường.
Tôi nắm lấy vạt áo anh không chịu buông.
“Anh… em khó chịu quá…”
Anh mím môi, không nói gì, nhanh chóng cởi cà vạt, gỡ khuy áo sơ mi.
Rồi quay người đi vào phòng tắm.
Tôi: ……
Một mình nằm trên giường, tôi lăn qua lăn lại vì khó chịu, cả người bứt rứt không yên.
Không lâu sau, anh quay lại.
Toàn thân anh ướt đẫm nước lạnh, những giọt nước nhỏ từ tóc xuống, mát lạnh.
“Anh…”
Tôi cất giọng khàn khàn gọi anh.
Anh đứng trước giường, nhìn tôi từ trên cao xuống, ánh mắt tối tăm nặng nề.
“Mộ Mộ, anh từng nói em rồi, phải ngoan ngoãn ở nhà, sao lại không nghe?”
“Em sai rồi…”
Tôi cố nhịn cảm giác khó chịu, cắn môi nhận lỗi.
“Sai rồi rồi sao nữa? Lần sau lại tiếp tục à?”
Anh giơ tay, giữ lấy cằm tôi.
Ánh mắt lạnh lẽo, giọng nói tràn đầy kìm nén.
“Trần Mộ, có phải anh chiều em quá rồi không?”
“Nếu hôm nay anh không đến kịp, em biết chuyện gì sẽ xảy ra không?”
“Ba người đó sẽ không tha cho em… rồi quay clip, tung lên mạng…”
“Anh thề, ai dám đụng đến em, anh sẽ khiến chúng phải trả giá bằng máu.”
Tôi bắt đầu mơ màng, đầu óc quay cuồng, cơ thể không chịu nổi nữa.
“Em khó chịu quá… Đừng nói nữa được không…”
Anh nhìn tôi chằm chằm, hơi thở nặng nề.
“Không chịu nổi? Vậy gọi người khác đến đi.”
Tôi nhắm mắt lại, không dám đối diện.
Tay tôi vô thức kéo xuống bên hông như đang tìm cách thoát, nhưng ngay lập tức bị anh giữ lại, ép giơ lên qua đầu.
“Người khác? Em muốn gọi ai?”
Anh lạnh lùng cười, cầm lấy chiếc cà vạt vừa nãy, nhẹ nhàng trói tay tôi lại.
“Anh… anh là đồ khốn!”
“Buông em ra!”
“Đồ khốn nạn!”
“Đồ khốn kiếp!”
……
Tôi tức đến mức mắng anh liên tục.
Anh chỉ yên lặng nhìn tôi, rồi bất chợt mỉm cười:
“Tốt, cứ tiếp tục chửi đi.”
Tôi cắn môi đến run người, nước mắt lăn dài.
“Anh…”
“Anh hôn em một cái… được không?”
Ánh mắt anh trầm xuống, hơi thở nặng nề.
Anh cúi người, hôn đi giọt nước mắt còn đọng trên má tôi.
Rồi anh cúi đầu, lấy ra chiếc hộp nhỏ tôi từng làm rơi.
Sau đó là một khoảng thời gian rất dài…
Tôi mệt mỏi, kiệt sức, nhưng anh vẫn không buông tha.
Anh đè tôi xuống, ép tôi từng câu từng chữ.
“Mộ Mộ, sau này có nghe lời anh không?”
“Có… có mà…”
“Em hứa sẽ ngoan ngoãn, không làm trái lời anh, không cãi anh nữa…”
“Nếu ban ngày em dám cãi một câu, buổi tối anh sẽ bắt em trả gấp đôi.”
Đêm đó… không ai ngủ cả.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, cả người tôi như rã rời.
Lạ một điều, Trần Triều hôm nay không ra ngoài sớm như mọi khi, mà lại ôm tôi trong lòng.
Chân tôi gác lên hông anh, chạm phải nhiệt độ cơ thể anh còn nóng, làm tôi giật mình rút lại.
Cằm anh tì lên đầu tôi, giọng khàn khàn hỏi:
“Vẫn còn đau à?”
Giờ mới hỏi thì còn có ích gì…
Hôm qua tôi đã cầu xin đến khàn giọng, vậy mà anh vẫn không tha, cứ nhất quyết bắt tôi “ghi nhớ bài học”.
Tôi quay đầu đi, chẳng buồn để ý tới anh.
Anh thì nguôi giận rồi, còn tôi vẫn còn tức.
Nhưng trong lòng lại có quá nhiều thắc mắc và lo lắng.
Tôi lặng lẽ quay đầu lại, nhỏ giọng hỏi:
“Người hôm qua bị nhốt chung với em…”
“Lâm Diểu không sao.”
Tôi âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
“Trên mạng viết… tất cả đều là thật sao? Họ nói anh phạm nhiều tội lắm.”
“Anh có phải đang gánh tội thay cho Hách Thâm không? Tại sao những gì bị phơi bày đều là về anh?”
Mấy chuyện của anh, từ trước tới giờ tôi không được phép xen vào, nhưng những gì xảy ra gần đây quá kỳ lạ, rõ ràng là nhắm thẳng vào Trần Triều mà đến.
“Anh… anh sẽ không thực sự phải ngồi tù đấy chứ?”
Tôi lo lắng hỏi, giọng nhỏ như muỗi.
“Nếu anh thật sự phải vào tù… thì em phải làm sao?”
“Hứ, cùng lắm em đợi anh ba năm, nếu anh không ra, em sẽ đi tìm một chàng trai trẻ, hiền lành, biết dỗ dành…”
Tôi ôm chặt lấy anh, lắng nghe tiếng tim anh đập.
“Anh ơi, anh sẽ không sao đúng không?”
Trần Triều dịu dàng vuốt đầu tôi, từng chút một.
“Mộ Mộ, thời gian tới anh sẽ rất bận, có thể không ở cạnh em nhiều được.”
“Em vẫn luôn muốn ra ngoài chơi đúng không? Anh đã xin nghỉ học giúp em rồi, cũng đặt vé máy bay xong xuôi.”
“Em đi nghỉ ngơi vài hôm nhé, nếu đi một mình buồn thì rủ Thẩm Đường đi cùng.”
“Em không đi!”
Tôi lập tức ngắt lời anh, không nhịn được nữa.
“Anh ơi, em không đi đâu cả, em muốn ở nhà đợi anh.”
“Em sẽ ngoan, không chạy lung tung, ai đến cũng không mở cửa…”
“Anh… anh đừng để em đi một mình mà…”
Gần đây Trần Triều ngày nào cũng ra khỏi nhà từ sáng sớm, về rất muộn.
Tôi một mình trong căn nhà trống trải, lòng đầy lo lắng không tên.
Cũng giận bản thân vô dụng, chẳng giúp gì được cho anh.
Anh về rất muộn, tôi đợi mãi, không biết thiếp đi từ lúc nào.
Lúc mơ mơ màng màng nửa tỉnh nửa mê, thấy anh đang ngồi ở mép giường, lật xem album ảnh.
Trong album, từng tấm ảnh đều là hình tôi.
Anh cúi đầu, dưới ánh đèn, gương mặt trông có vẻ gầy đi.
Dạo này tóc anh dài ra, trên mặt cũng lún phún râu xanh.
Tôi đưa tay chạm nhẹ, hơi ngứa tay.
“Anh ơi, anh không cạo râu, sắp xấu trai rồi đó.”
“Anh xấu á?”
Anh lập tức đè đầu tôi xuống, cúi người hôn tôi một cái.
“A… râu đâm vào mặt em rồi!”
“Xấu chết được!”
Tôi liếc nhìn cuốn album trong tay anh, đắc ý lên tiếng:
“Không giống như em – từ nhỏ đến lớn đều xinh!”
Anh bật cười, véo nhẹ má tôi.
“Em thấy có tiên nữ nào nói chuyện gió lùa qua kẽ răng không?”
“Ai gió lùa! Anh bịa đặt!”
Anh rút điện thoại, tìm ra một tấm ảnh.
Là ảnh tôi hồi tám chín tuổi.
Năm đó bà nội mới mất không lâu, Trần Triều không biết buộc tóc cho tôi.
Tóc tai rối như ổ gà, y như chó xù.
Đúng thời kỳ thay răng, vừa cười đã thấy mất một cái răng cửa.
“A a a! Sao anh vẫn còn giữ cái ảnh này!”
“Không chỉ có mỗi tấm này đâu.”
“Aaaaaa Trần Triều! Em giết anh! Sao anh lưu tận hơn 800 tấm ảnh dìm em vậy!!!”
“Còn dùng ảnh xấu của em làm hình nền nữa!”
“Để trừ tà.”
Tôi phát điên.
“Đợi đó, để em tìm ảnh dìm hàng của anh!”
Tôi lục tung điện thoại anh, kết quả – không tìm được cái nào.
Trần Triều từng nghèo khổ, từng gian nan, nhưng chưa bao giờ… xấu trai.
Tóc ngắn sát đầu suốt bao năm, nhan sắc vẫn khiến người ta nghẹn họng.
Tôi nhào tới giành điện thoại với anh.
Anh giơ cao điện thoại, như đang chọc chó.
Tôi tức giận bò lên người anh, nhất quyết phải tiêu hủy quá khứ đen tối của mình.
Cứ thế giằng co, không biết từ lúc nào, tôi bị anh đè xuống dưới.
Mặt đỏ bừng, thở dốc.
“Xóa mấy cái ảnh xấu đó đi, nhìn là muốn khóc!”
“Xấu chỗ nào? Dễ thương quá còn gì…”
“Mấy cái ảnh chụp góc chết đó, đẹp ở chỗ nào?!”
Anh véo má tôi một cái.
“Em chưa nghe câu này à? Con mình nuôi, nhìn kiểu gì cũng thấy đẹp.”
“Chính tay nuôi lớn, thì trên đời chẳng ai sánh bằng bảo bối nhà mình.”
Tóc tôi rối bời, anh tháo dây buộc tóc hình nơ ra, quấn quanh cổ tay mình.
Rồi cúi đầu, hôn lên trán tôi một cái.
Trong lòng tôi, từng bong bóng hạnh phúc cứ thế nổi lên.
Tôi vòng tay ôm cổ anh, khẽ hôn lên khóe môi anh một cái.
“Vẫn là để anh trai mình hôn mới thấy yên tâm.”
Tôi chỉ định hôn nhẹ một cái, anh lại nhân cơ hội kéo dài, càng lúc càng sâu.
Đôi mắt anh hơi đỏ, ánh nhìn sâu thẳm.
Anh hôn tôi, tôi không trốn tránh.
Hôm nay Trần Triều hiếm hoi dịu dàng.
Nhưng lại chẳng giấu được bản tính bá đạo chiếm hữu.
Những ngày chờ đợi mỏi mòn, những lo âu giày vò…
Giây phút này, đều tan biến không dấu vết.
Sau tất cả, anh ôm tôi vào lòng, dịu dàng hôn lên khóe mắt còn đẫm lệ của tôi.
“Mộ Mộ, đừng ngủ vội. Anh có chuyện muốn nói với em.”
“Thật ra anh từng lừa em.”
“Em không phải là đứa trẻ anh nhặt được từ bãi rác.”
“Mẹ em là giáo viên của anh.”
“Hồi đó nhà anh rất nghèo, bà nội lại thường xuyên ốm nặng, chính mẹ em là người hay chăm sóc giúp.”
“Rồi một ngày, bà ấy đột ngột đưa em tới nhà anh, sau đó biến mất không tung tích.”
“Khi ấy anh còn nhỏ, không hiểu chuyện.”
“Mãi đến ngày bà nội qua đời, bà mới kể lại toàn bộ.”
“Cha em là cảnh sát.”
“Để trả thù, một tổ chức tội phạm đã bắt cóc mẹ em.”
“Bà ấy đoán được tình huống trước nên đã gửi gắm em cho một gia đình chẳng hề liên quan gì – nhà anh.”
“Trên đường bị bắt, mẹ em đã tự sát.”
“Khi đó, kẻ đứng đầu tổ chức tội phạm là cha của Hách Thâm.”
“Và giờ, vòng xoáy này ngày càng lớn – không chỉ là ma túy, mà còn có lừa đảo quốc tế, mại dâm, buôn bán nội tạng người, và cả giao dịch trên dark web.”
“Hai mươi mấy năm trước, vụ án đó khiến rất nhiều cảnh sát hy sinh.”
“Cha em là một trong số đó.”
“Còn có cha mẹ của Trình Chiêu – em còn nhớ Trình Chiêu chứ? Người bạn thân của anh hồi đi học.”
“Trình Chiêu năm 22 tuổi từng kế thừa mã hiệu cảnh sát của cha.”
“Trong một lần hành động bị bại lộ, để bảo vệ đồng đội, cậu ấy chấp nhận hy sinh bản thân.”
“Anh khi đó đã thôi học, làm bảo kê trong địa bàn của Hách Thâm, nhờ cung cấp đầu mối về Trình Chiêu nên được hắn ta tin dùng.”
“Trình Chiêu thì bị tra tấn đến chết.”
“Đã bước lên con đường này, chỉ khi nằm xuống dưới đất, cái tên mới được gỡ khỏi lệnh truy nã.”
“Anh không làm cảnh sát, không phải vì sợ chết.”
“Chỉ là… sợ em sẽ giống mẹ em.”
“Anh chỉ muốn em được lớn lên vui vẻ, bình yên, sống dưới ánh mặt trời.”
“Những năm qua, anh luôn là tay trong của cảnh sát.”
“Sau khi Trình Chiêu hy sinh, bạn gái cậu ấy trở thành cảnh sát nằm vùng.”
“Chính là Lâm Diểu.”
“Thời gian trước, cô ấy bị theo dõi, nên anh và Lâm Diểu mới diễn trò để đánh lạc hướng Hách Thâm.”
Tôi lặng người nghe từng lời anh nói, cảm xúc hỗn loạn đến mức không thở nổi.
Tất cả những gì tôi luôn tin tưởng… trong khoảnh khắc này, đều bị đảo lộn.
“Vậy tại sao… anh không sớm nói cho em biết, hả anh…”
Anh nhìn tôi, trong mắt như có ánh sao vụn vỡ.
“Mộ Mộ, anh không muốn em lớn lên trong thù hận.”
“Anh chỉ mong em được sống, được hạnh phúc, được bước dưới ánh sáng.”
Tôi ôm chặt lấy anh, cuối cùng cũng không kiềm được, bật khóc nức nở:
“Vậy bây giờ anh nói cho em tất cả, có nghĩa là… mọi bí mật sắp kết thúc rồi đúng không?”
“Anh… sẽ gặp nguy hiểm đúng không…”
“Nếu không thì tại sao… lại nói cho em biết?”
Anh vỗ nhẹ lưng tôi, từng cái một, giống như khi tôi còn nhỏ.
“Mộ Mộ, tất cả tiền trong tài khoản anh đã chuyển qua thẻ của em.”
“Còn có mấy quỹ đầu tư, mỗi năm đều có thể rút một phần.”
“Dù anh có chết, cũng không được nghĩ đến chuyện báo thù.”
“Em phải sống cho tốt, lớn lên cho thật vững vàng.”
“Trước năm 30 tuổi phải tìm được người đáng tin mà kết hôn.”
“Phải biết chăm sóc cho em, tính tình phải tốt, biết nấu ăn.”
“Em cũng phải tự biết bảo vệ mình, đừng để đàn ông lừa mất tiền.”
“Trần Triều, anh đang nói gì vậy…”
Tôi khóc đến nghẹn ngào, lớn tiếng chất vấn anh.
“Anh đã nói rồi, sẽ không bao giờ rời bỏ em mà!”
Tôi run rẩy, ôm anh khóc òa:
“Anh ơi, anh sẽ không chết đúng không?”
“Anh nói đi, anh nhất định sẽ quay về đúng không?”
Anh nhắm mắt lại, lông mi khẽ run, đưa tay xoa đầu tôi.
“Mộ Mộ, đợi anh về.”
“Anh sẽ thắng.”
Luôn có những con người dấn thân vào bóng tối rực lửa.
Luôn có những chiến binh bước trên lưỡi dao.
Anh nói: Chính nghĩa… sẽ không bao giờ gục ngã.
Tôi được đưa đến một thành phố vùng biên yên bình và an toàn.
Cùng đi còn có Lâm Diểu — cô ấy làm giáo viên tình nguyện tại đây.
Chúng tôi ở trong một ngôi làng nhỏ tĩnh lặng, phong cảnh hữu tình, nơi này nhà nào cũng thờ Phật.
Mỗi ngày Lâm Diểu đều đốt ba nén hương, thành tâm quỳ lạy.
Tôi hỏi cô ấy cầu điều gì.
Cô ấy lặng lẽ nhìn tượng Phật, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ không một gợn sóng.
“Cầu kiếp sau.”
Ba ngày sau, trên mạng lan truyền tin: Trần Triều — kẻ cầm đầu tổ chức tội phạm, đã bị cảnh sát truy đuổi, trúng đạn rơi xuống vực, tử vong.
Ngày hôm sau, tổ chức tội phạm lớn nhất cả nước do Hách Thâm cầm đầu, bị quét sạch một lần.
“Trần… Trần Triều đâu? Anh ấy… anh ấy còn sống không?”
Tôi nắm chặt điện thoại, lòng thắt lại, gần như sụp đổ.
Thẩm Đường lập tức gọi đến.
“Mộ Mộ, đừng lo! Dưới vách núi không tìm thấy thi thể! Người ta đang tìm rồi!”
“Anh cậu phúc lớn mạng lớn, nhất định còn sống!”
Đúng vậy.
Anh ấy nhất định còn sống.
Anh ấy nói rồi mà — anh sẽ không bao giờ rời xa tôi.
Tôi ngày nào cũng ở trước bàn thờ, cầu bình an không ngớt.
Ba ngày sau, cuối cùng tôi được gặp Trần Triều đang nằm trên giường bệnh.
“Bệnh nhân bị va chạm mạnh vào đầu, vẫn chưa tỉnh lại. Thời gian hôn mê càng dài, nguy hiểm càng cao. Có khả năng… trở thành thực vật.”
Khoảnh khắc đó, toàn thân tôi như bị rút cạn sức lực, ngồi bệt xuống đất.
Ngực đau thắt đến không thở nổi, ngay cả hít thở cũng kèm theo nỗi đau như dao cắt.
Tôi đứng đó, nhìn anh nằm yên trên giường bệnh, quanh người là vô số thiết bị kêu lên từng tiếng “tít, tít” đều đặn.
Mắt nhắm chặt, môi khô nứt nẻ.
Trên cổ tay anh vẫn đeo chiếc dây buộc tóc hình nơ của tôi.
Anh trai tôi — người luôn mạnh mẽ, luôn chống đỡ mọi sóng gió thay tôi — lúc này lại nằm đó, bất động.
Ngay khoảnh khắc ấy, trong đầu tôi chỉ có một ý nghĩ duy nhất.
Nếu Trần Triều không tỉnh lại…
Tôi cũng không muốn sống nữa.
Người sống, phải có lý do để tồn tại.
Mà nếu anh không còn, tôi thật sự… không biết lý do sống của mình là gì.
Lúc đó tôi mới hiểu, tại sao Lâm Diểu lại cầu cho kiếp sau.
Tôi ngồi cạnh anh, không ngừng nói chuyện một mình.
“Anh à, bác sĩ nói anh có thể trở thành người thực vật, nhưng anh yên tâm, em sẽ không bỏ rơi anh đâu.”
“À đúng rồi, em mới quen bạn trai mới.”
“Anh ấy nhuộm tóc vàng, đi mô-tô cực kỳ phong cách, nhìn ngầu lắm.”
“Tuy anh ấy không có tiền, không học hành, còn ly hôn ba lần rồi… nhưng em và anh ấy là tình yêu đích thực.”
“Anh ấy đối xử với em rất tốt, em định tốt nghiệp xong sẽ kết hôn, rồi lấy tiền…”
Lời còn chưa dứt, máy đo sinh hiệu bất ngờ phát tiếng báo động liên hồi.
“Trần Mộ, em chán sống rồi phải không!”
Trần Triều bỗng nhiên bật dậy khỏi giường, giận dữ hét lên.
“Em tin không, anh mà khỏe lại là đánh gãy chân em!”
Bác sĩ lao đến, lập tức đè anh xuống.
“Không được! Mau tới đây! Huyết áp bệnh nhân tăng quá cao!”
“Thưa ngài, xin hãy bình tĩnh! Em gái ngài chỉ nói đùa thôi! Ngài kích động quá dễ bị xuất huyết não đấy!”
Trần Triều sững người, quay sang nhìn tôi.
Tôi ngơ ngác ba giây, bắt gặp ánh mắt anh, lập tức òa khóc.
“Anh ơi… cuối cùng anh cũng tỉnh rồi…”
Tôi ôm chặt lấy anh, khóc như mưa.
“Được rồi, ngoan, đừng khóc nữa.”
Anh xoa đầu tôi.
Tôi vẫn khóc nức nở, không ngừng run rẩy.
Anh bất lực vừa dỗ vừa cười.
“Anh tỉnh từ đêm qua rồi.”
“Thấy em ngủ, không nỡ gọi dậy… Dạo này em mệt quá rồi, nên anh muốn để em nghỉ thêm chút.”
Tôi tròn mắt nhìn anh: “Hả?”
Lau nước mắt xong, tôi nhỏ giọng nói:
“Vậy thì anh ngủ tiếp đi, em… em không quấy rầy nữa.”
Anh nhìn tôi, trong mắt là sự dịu dàng hiếm thấy.
“Qua đây, để anh hôn một cái đã.”