Sau Khi Trọng Sinh Tôi Nhường Phật Tử Cho Bạch Nguyệt Quang

Chương 5



Anh trai tôi đẩy cửa bước vào vừa hay nghe được câu này, liền cười nói.

“E là không được rồi, vì Sở Ngưng bây giờ không còn là vợ sắp cưới của anh nữa. Chúng tôi đã tìm cho em ấy một đối tượng liên hôn mới, em ấy ra mặt giúp anh là không thích hợp.”

Giữa ánh mắt kinh ngạc của Phó Vân Tu, mẹ Phó cũng khóc lóc bước vào.

“Vân Tu, hôn ước của con với nhà họ Văn đã bị hủy rồi.”

“Con rốt cuộc đã làm gì mà cảnh sát lại nói con có liên quan đến vụ quấy rối tình dục và muốn đưa con đi?”

Biến cố đột ngột ập đến khiến tất cả mọi người đều sững sờ.

Phó Vân Tu sau khi hoàn hồn liền nhìn về phía tôi, nghiến răng nghiến lợi nói: “Văn Sở Ngưng, là cô làm?”

Tôi cười, tháo miếng ngọc bội còn lại trên cổ xuống rồi ném vào thùng rác.

“Văn Sở Ngưng, cô có biết làm vậy sẽ hủy hoại Phó Vân Tu không? Hai người không phải là vợ chồng sắp cưới sao, sao anh ấy có thể quấy rối cô được.”

“Rốt cuộc phải làm thế nào cô mới chịu tha cho Vân Tu, tôi đảm bảo sẽ đáp ứng mọi yêu cầu của cô. Dù có phải bắt tôi biến mất mãi mãi, tôi cũng bằng lòng.”

Hạ Huyên Huyên nói trong nước mắt lưng tròng.

Phó Vân Tu vội vàng ôm cô ta vào lòng.

“Huyên Huyên, em làm vì anh đã đủ nhiều rồi, đừng tiếp tục hạ mình nữa. Người trong sạch tự khắc trong sạch, anh tin cảnh sát sẽ trả lại sự trong sạch cho anh.”

“Xin lỗi Vân Tu, là do em vô dụng, chẳng thể làm được gì cho anh.”

Ngay lúc hai người đang thâm tình thổ lộ, một người bạn đột nhiên kinh ngạc thốt lên.

“Đây, người trong những tấm ảnh này hình như là Vân Tu phải không?”

Thấy ánh mắt kỳ lạ của anh ta, mọi người lần lượt mở điện thoại ra. Rất nhanh sau đó, tất cả mọi người đều đã thấy những tấm ảnh đó.

Trong ảnh, Phó Vân Tu áo quần không đủ che thân bị người ta sắp đặt thành đủ mọi tư thế đáng xấu hổ.

Vì tác dụng của thuốc, anh ta mặt mày đỏ bừng, ánh mắt mê loạn, khiến người ta nhìn vào không khỏi thấy khó xử.

“Vân Tu, cậu đừng nhìn…”

Bạn bè muốn ngăn cản thì đã không kịp, những bình luận khó nghe đó đã ngay lập tức đập vào mắt anh ta.

“Đây chính là vị Phật tử thanh cao lạnh lùng nổi tiếng đó ư, trông cũng nóng bỏng ra phết nhỉ.”

“Gặp nhiều trà xanh nữ rồi, lần đầu mới thấy trà xanh nam. Rõ ràng sau lưng phóng túng như vậy, lại cứ thích tỏ ra vẻ cấm dục trước mặt người khác.”

“Chỉ không biết là đang lấy lòng phú bà nào, có thể khiến anh ta ra sức như vậy chắc là phải có tiền lắm nhỉ.”

“Anh ta không phải có vợ sắp cưới rồi sao, vậy mà còn làm ra chuyện này, thảo nào nhà họ Văn muốn hủy hôn.”

Bàn tay Phó Vân Tu cầm điện thoại siết chặt đến trắng bệch. Anh ta vốn là người có lòng tự trọng rất cao, vậy mà lúc này đây, lòng tự trọng đó lại bị người ta nghiền nát dưới chân.

“Văn Sở Ngưng, cô vừa lòng chưa? Nếu hôm đó cô chịu ra giá trên trời để mua lại những bức ảnh ấy, thì Vân Tu sao có thể trở thành thế này?”

“Tôi thấy hôm đó chính cô là người chuốc thuốc Vân Tu rồi chụp những tấm ảnh đó đúng không, cô chỉ muốn anh ấy không còn đường lui và phải cầu xin cô thôi đúng không, cô đúng là ghê tởm đến cực điểm.”

Nghe Hạ Huyên Huyên chất vấn, Phó Vân Tu hai mắt đỏ ngầu nhìn tôi, giọng khản đặc cất lời.

“Là cô làm, đúng không?”

“Thuốc là do cô hạ, ảnh cũng là do cô cố tình tung ra, đúng không?”

Tôi cười lạnh lắc đầu.

“Phó Vân Tu, anh đúng là ngu ngốc, đáng đời bị người ta lừa.”

“Thứ nhất, nếu anh thấy người hạ thuốc anh hôm đó là tôi thì cứ việc cho người đi điều tra. Thứ hai, nếu những tấm ảnh này là do tôi chụp, thì cứ trực tiếp tung ra là được, hà cớ gì phải vất vả đem đi đấu giá.”

Đối mặt với lời giải thích của tôi, Phó Vân Tu im lặng một lúc lâu.

“Coi như người hạ thuốc chụp ảnh không phải là cô, nhưng người tung ảnh ra ngoài chắc chắn là cô.”

“Người mua lại ảnh hôm đó rốt cuộc là ai, anh đi hỏi một chút là biết thôi. Tôi không có thời gian rảnh rỗi để giúp anh quảng bá những tấm ảnh không đáng nhìn này đâu.”

Nghe ra sự mỉa mai trong lời nói của tôi, sắc mặt Phó Vân Tu càng thêm đỏ bừng.

Dù cho nhà họ Phó đã sa sút, anh ta cũng chưa bao giờ phải chịu bất kỳ ấm ức và sỉ nhục nào, những tấm ảnh này không nghi ngờ gì đã lột sạch tấm vải che thân cuối cùng của anh ta.

Mẹ Phó thấy chúng tôi tranh cãi, vội vàng đứng ra xin lỗi tôi.

“Sở Ngưng, dì biết chuyện hôm đó là dì không đúng, dì không nên bắt ba mẹ con giúp Vân Tu. Hôn ước dù sao cũng là chuyện hai nhà đã định ra bao nhiêu năm, hay là chúng ta cứ giữ nguyên như cũ, được không con?”

Phó Vân Tu mặt lạnh tanh kéo tay mẹ Phó lại.

“Mẹ, mẹ nói mẹ đã nhờ nhà họ Văn giúp con chuyện gì?”

Mẹ Phó có chút không dám nhìn vào mắt Phó Vân Tu, bà ta cẩn thận kể lại đầu đuôi câu chuyện ngày hôm đó, không dám nói dối.

Phó Vân Tu nghe xong tức đến lồng ngực phập phồng không yên. Anh ta là người coi trọng lòng tự tôn nhất, vậy mà bây giờ mẹ Phó lại dùng hôn ước của chúng tôi để uy hiếp ba mẹ tôi giao cho anh ta một công ty.

“Mẹ, mẹ đúng là hồ đồ!”

Mắng mẹ Phó xong, ánh mắt anh ta lại một lần nữa rơi vào người tôi.

“Văn Sở Ngưng, chuyện này là mẹ tôi không đúng, nhưng cô cũng đừng mong tôi sẽ cầu xin cô khôi phục hôn ước. Trong lòng tôi chỉ có một mình Huyên Huyên.”

“Cô dù có dùng bao nhiêu thủ đoạn cũng sẽ không thay đổi được tấm lòng của tôi.”

Đúng là một tình yêu chân thành cảm động đất trời. Để họ bỏ lỡ nhau một đời đã là lỗi của tôi, đời này sao tôi có thể chia rẽ họ được chứ.

Chỉ là không biết, Hạ Huyên Huyên cô ta có bằng lòng hay không.

Nghĩ đến đây, tôi liếc nhìn Hạ Huyên Huyên một cái. Bắt gặp ánh mắt của tôi, Hạ Huyên Huyên ngầm đắc ý dựa vào lòng Phó Vân Tu.

“Vân Tu, em biết tấm lòng của anh dành cho em, nhưng em không có bản lĩnh, chẳng thể giúp được gì cho anh. Anh vẫn nên kết hôn với Văn Sở Ngưng đi, ít nhất cô ấy có thể khiến anh không bị người ta cười nhạo.”

Thấy cô ta khóc lóc nói ra những lời này, Phó Vân Tu ánh mắt tràn đầy đau xót. Hạ Huyên Huyên tiếp tục nhìn về phía tôi.

“Văn Sở Ngưng, tôi bằng lòng rời xa Vân Tu, chỉ cầu xin cô giúp Vân Tu xóa đi những tấm ảnh đó và mau chóng kết hôn với anh ấy. Nếu tôi là cô, tôi nhất định sẽ chăm sóc tốt cho Vân Tu, không để anh ấy phải chịu những sỉ nhục này.”

Nhìn bộ dạng giả tạo của Hạ Huyên Huyên, tôi trực tiếp lấy ra mấy tấm ảnh ném lên bàn.

“Cô đúng là không phải tôi, nhưng cô muốn bảo vệ anh ta chẳng phải cũng là chuyện dễ như trở bàn tay sao. Nếu cô muốn, ở buổi đấu giá cô có thể vì anh ta mà ra giá trên trời cả trăm lần. Tôi nói có đúng không, Hạ gia đại tiểu thư.”

Hạ Huyên Huyên trừng mắt, chột dạ nắm chặt tay. Tôi không để ý đến ánh mắt dò hỏi của Phó Vân Tu, tiếp tục nói.

“Cô nói với Phó Vân Tu là cô bị lừa nợ mấy chục vạn, anh ta vì trả nợ thay cô mà phải đi tiếp khách đến nôn ra máu, còn bị hạ thuốc chụp ảnh trần trụi. Nhưng theo tôi được biết, chỉ riêng túi xách mấy chục vạn của cô đã có đến mấy chục cái rồi, tùy tiện lấy một cái ra là có thể trả hết nợ rồi mà.”

Đây đều là những gì tôi đã cho người điều tra mấy ngày nay. Hạ Huyên Huyên nghe xong lời tôi, chột dạ vội vàng cúi đầu.

“Cô nói bậy bạ gì đó! Huyên Huyên chỉ là một người bình thường, sao có thể như lời cô nói được. Cô vu khống tôi chưa đủ hay sao mà còn muốn vu khống cả Huyên Huyên!”

Phó Vân Tu càng ôm chặt cô ta hơn, trừng mắt giận dữ nhìn tôi. Hạ Huyên Huyên dựa vào lòng anh ta, chỉ một mực khóc lóc.

“Tôi có vu khống cô ta hay không, anh tự mình xem những thứ này là biết.”

Phó Vân Tu nửa tin nửa ngờ cầm những tấm ảnh đó lên, xem xong hai tay không kìm được run rẩy. Hạ Huyên Huyên trong ảnh phong quang vô hạn, vừa nhìn đã biết xuất thân không tầm thường.

Hơn nữa, gần như trong mỗi tấm ảnh, bên cạnh Hạ Huyên Huyên đều có một người đàn ông khác nhau. Có mấy người anh ta cũng từng nghe nói, đều là những đóa hoa trên núi cao không gần nữ sắc trong lời đồn.

Xem ảnh xong, tôi lại lấy ra một đoạn ghi âm.

“Hạ tiểu thư, tên ngốc Phó Vân Tu đó vì kiếm tiền trả nợ giúp cô mà đã đắc tội với một nhân vật có máu mặt, chúng ta có cần ra mặt giúp hắn giải quyết không?”

“Đương nhiên là không, chúng ta còn phải giúp một tay nữa chứ. Tôi sẽ tìm cách cho Phó Vân Tu uống chút thuốc kích dục rồi lừa hắn đến khách sạn, anh đem tin này nói cho người kia biết.”

Giọng người phụ nữ trong đoạn ghi âm, rõ ràng chính là Hạ Huyên Huyên.

“Huyên Huyên, rốt cuộc là có chuyện gì? Tại sao em lại lừa dối anh?”

Hạ Huyên Huyên oán độc lườm tôi một cái, rồi nắm lấy tay Phó Vân Tu.

“Vân Tu, những thứ này đều là lúc em đi làm thêm, những món đồ đắt tiền bên trong cũng là do ông chủ cho em mượn. Em mà thật sự có tiền thì sao lại không giúp anh chứ. Đoạn ghi âm này chắc chắn cũng là do cô ta ngụy tạo, anh đừng bị cô ta…”

Cô ta lời còn chưa nói hết, bên ngoài lại có hai người bước vào. Người đàn ông trung niên đi đầu vẻ mặt thất vọng nhìn Hạ Huyên Huyên.

“Sao tao lại có đứa con gái mất mặt như mày. Bao năm nay mẹ mày tháng nào cũng cho mày hai triệu tệ tiền tiêu vặt, đừng tưởng tao không biết. Mày định khi nào thì quay về làm người đây!”

“Còn nữa, mày ở bên ngoài tìm bao nhiêu thằng đàn ông tao không quan tâm, nhưng chồng của mày chỉ có thể là người do tao chọn.”

Vệ sĩ mà ba Hạ mang đến kéo Hạ Huyên Huyên đứng dậy. Hạ Huyên Huyên theo phản xạ muốn đưa tay ra níu lấy Phó Vân Tu, nhưng lại bị anh ta né tránh.

Anh ta đứng tại chỗ đầy thảm hại, khóe miệng nhếch lên, nhưng đáy mắt lại long lanh ngấn lệ.

“Nếu mày muốn giúp tên này thì tao sẽ bỏ tiền ra giải quyết, nhưng mày phải đồng ý về nhà với tao, an phận kết hôn.”

Lời này của ba Hạ vừa thốt ra, Hạ Huyên Huyên lập tức rụt tay lại. Cô ta nhìn Phó Vân Tu một cái, cuối cùng vẫn không đồng ý.

“Lục Phong đã hứa với con rằng chỉ cần con có thể khiến Phó Vân Tu thân bại danh liệt, anh ta sẽ cho con thêm một năm tự do.”

Nhìn bóng lưng rời đi đầy quyết tuyệt của Hạ Huyên Huyên, Phó Vân Tu cuối cùng cũng nhận rõ hiện thực.

Anh ta đã bị Hạ Huyên Huyên lừa dối. Cô ta tiếp cận anh, chỉ vì một vụ cá cược. Và lý do anh trở nên ra nông nỗi này, tất cả đều do Hạ Huyên Huyên hãm hại.

Hạ Huyên Huyên rời đi chưa được mấy phút thì có hai cảnh sát đi tới. Mẹ Phó thấy vậy liền lập tức che chắn cho Phó Vân Tu ở sau lưng.

“Các người không thể đưa con trai tôi đi, nó bị oan. Chúng tôi sẽ chi tiền, chỉ cần các người không bắt nó đi, chúng tôi chi bao nhiêu tiền cũng được.”

“Văn Sở Ngưng, con mau nói gì đi chứ, chẳng lẽ con thật sự nhẫn tâm nhìn Vân Tu đi tù sao?”

Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía tôi, tôi cười nhìn mẹ Phó.

“Đương nhiên là nhẫn tâm, vì chính tôi đã báo cảnh sát mà.”

Phó Vân Tu quay đầu nhìn tôi, đáy mắt là sự kinh ngạc và khó hiểu không thể che giấu. Lúc đó anh ta có thấy tôi báo cảnh sát, nhưng anh ta tưởng đó chỉ là do tôi nhất thời hờn dỗi, không ngờ tôi lại làm thật.

“Không phải con yêu Vân Tu nhất sao, con đã làm vì Vân Tu nhiều như vậy, bây giờ tại sao lại muốn tống nó vào tù.”

Lời của mẹ Phó đã hỏi thay tiếng lòng của rất nhiều người. Nếu không có những trải nghiệm đau khổ ở kiếp trước, có lẽ tôi thật sự vẫn sẽ ngốc nghếch mà trả giá mọi thứ vì Phó Vân Tu.

Kiếp trước tôi hận không thể trao cả mạng sống cho anh ta, nhưng sau khi được như ý nguyện gả cho anh ta, tôi mới biết thế nào là cuộc sống như địa ngục.

Vì yêu cầu của mẹ Phó, tôi chỉ có thể từ chức ở nhà làm một bà nội trợ toàn thời gian.

Sự lạnh nhạt của Phó Vân Tu đối với tôi, tất cả mọi người trong nhà đều thấy rõ.

Phó Vân Tu thậm chí còn mấy lần đưa Hạ Huyên Huyên về nhà ngay trước mặt tôi.

Ngay cả đứa con gái do một tay tôi nuôi lớn cũng vì sự xúi giục của họ mà xem tôi như kẻ thù, mắng nhiếc tôi đã phá hoại tình cảm của Phó Vân Tu và Hạ Huyên Huyên.

Sau khi Phó Vân Tu lợi dụng sản nghiệp của tôi để giúp nhà họ Phó vực dậy, việc đầu tiên anh ta làm là tặng cho Hạ Huyên Huyên một trang viên.

Lúc tôi vì bệnh tái phát mà ngã quỵ trong nhà, mẹ Phó đang cùng con gái tôi vui vẻ chuẩn bị mừng sinh nhật cho Hạ Huyên Huyên, không một ai thèm nhìn tôi lấy một cái.

Phó Vân Tu về nhà thấy tôi cũng mặc định là tôi đang giả vờ để phá hoại bữa tiệc sinh nhật của Hạ Huyên Huyên, hoàn toàn không để ý đến tôi.

Trải nghiệm như vậy, tôi không muốn nếm trải thêm một lần nào nữa.

“Hóa ra các người cũng biết tôi đã trả giá rất nhiều vì Phó Vân Tu à.”

Phó Vân Tu vì câu nói này của tôi mà cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào tôi.

“Nhưng bây giờ tôi không yêu nữa, tự nhiên chẳng muốn làm gì vì anh ta cả.”

Phó Vân Tu vội vàng nhìn tôi, mở miệng định nói gì đó, nhưng khi đối diện với ánh mắt lạnh lùng của tôi lại không thốt nên lời.

Ngay lúc cảnh sát sắp đưa anh ta đi, anh ta lao đến bên thùng rác, nhặt lên hai miếng ngọc bội của chúng tôi, cẩn thận nâng niu trong lòng bàn tay.

“Sở Ngưng, anh…”

“Đồng chí cảnh sát, mau đưa anh ta đi đi.”

Để lại câu nói đó, tôi liền quay người rời đi.

Phó Vân Tu bị tạm giam một tháng, còn tôi thì mua vé máy bay rời đi, bắt đầu chuyến du lịch vòng quanh thế giới của mình.

Trong thời gian tôi đi du lịch, anh trai gọi điện cho tôi, nói rằng chuyện Phó Vân Tu bị tạm giam giờ đã chẳng còn ai không hay biết.

Cộng thêm những tấm ảnh bị tung ra trước đó, anh ta đã hoàn toàn thân bại danh liệt.

Mấy ngày nay, mẹ Phó liên tục chạy vạy cầu xin khắp nơi để cứu anh ta.

Thậm chí mẹ Phó còn quỳ trước mặt ba mẹ tôi, van nài họ khôi phục hôn ước.

Nhưng ba mẹ tôi đương nhiên không đồng ý.

Không còn đường lui, mẹ Phó lại tìm đến cầu xin Hạ Huyên Huyên.

Thế nhưng, Hạ Huyên Huyên chẳng những không giúp đỡ, mà để cắt đứt hoàn toàn với mẹ con nhà họ Phó, ngay hôm sau đã tổ chức lễ đính hôn với vị hôn phu của cô ta.

Phó Vân Tu được thả ra sau một tháng, cả người gầy sọp, tiều tụy đến mức như biến thành một người khác.

Khi anh trai gửi ảnh anh ta cho tôi, tôi suýt nữa đã không nhận ra.

Đêm hôm ấy, ngay khi vừa được ra ngoài, anh ta gọi điện cho tôi.

Nhưng tôi không nghe máy, còn thẳng tay chặn số anh ta.

Sau khi chuyến du lịch kéo dài nửa năm kết thúc, tôi vừa về đến nhà, ba mẹ liền sắp xếp cho tôi gặp mặt đối tượng liên hôn mới.

Người đàn ông đó rất tinh tế, cũng rất biết chăm sóc người khác. Anh ấy và Phó Vân Tu là hai kiểu người hoàn toàn khác nhau.

Nhưng khi ở bên anh ấy, tôi lại cảm thấy vô cùng thoải mái và tự tại.

Chỉ là chưa đợi chúng tôi nói chuyện sâu hơn, đã bị một người đột nhiên xông vào nhà hàng cắt ngang.

“Sở Ngưng, em không thể kết hôn với anh ta! Ở bên một người em không yêu, em sẽ không hạnh phúc đâu.”

Phó Vân Tu căng thẳng nhìn tôi, trong ánh mắt không còn sự cao ngạo và lạnh lùng của ngày xưa nữa.

“Tôi kết hôn với ai là tự do của tôi, anh lấy tư cách gì để quản?”

Tôi nhướng mày nhìn Phó Vân Tu. Mùi hương đàn hương nhàn nhạt vốn có trên người anh ta đã biến mất, thay vào đó là mùi hương tổng hợp hắc nồng của nước giặt rẻ tiền.

Có thể thấy khoảng thời gian này anh ta sống không hề tốt.

“Anh biết anh không có tư cách, nhưng anh không thể khống chế được. Chúng ta dù sao cũng từng có hôn ước, lại ở bên nhau nhiều năm như vậy, anh không muốn cứ thế từ bỏ.”

“Cầu xin em đừng kết hôn với người khác được không. Anh sẽ chứng minh cho em thấy lựa chọn ban đầu của em không sai, anh là người đáng để em phó thác phần đời còn lại.”

Từ khi quen biết Phó Vân Tu, những lời anh ta nói với tôi chưa bao giờ quá ba câu. Cũng chỉ khi chỉ trích tôi, anh ta mới bằng lòng phí thêm chút nước bọt.

Vậy mà bây giờ, anh ta lại mở miệng cầu xin tôi. Tôi kinh ngạc đánh giá anh ta.

Để ý thấy ánh mắt của tôi, anh ta lo lắng bất an siết chặt nắm đấm, vành mắt ửng lên một màu hồng nhàn nhạt.

Dù có sa sút đến mức này, gương mặt này của anh ta vẫn rất đẹp. Tiếc là, bây giờ gương mặt này đối với tôi đã không còn chút sức hấp dẫn nào nữa.

“Người anh nên quan tâm là Hạ Huyên Huyên. Nghe nói cô ta sắp kết hôn với Lục Phong, hôn ước ấy vốn do gia đình sắp đặt. Cô ta không cam lòng gả cho Lục Phong như vậy, chắc chắn sẽ đồng ý bỏ trốn cùng anh.”

Nhắc đến Hạ Huyên Huyên, nhiệt độ quanh người Phó Vân Tu đều hạ xuống rất nhiều. Trước khi quen biết Hạ Huyên Huyên, Phó Vân Tu chưa từng vì một người phụ nữ nào mà trả giá nhiều như vậy.

Ban đầu khi bị Hạ Huyên Huyên theo đuổi, anh ta không hề lay động. Nhưng những lời nói và hành động táo bạo của Hạ Huyên Huyên, cuối cùng vẫn công phá được trái tim của anh ta, khiến trái tim lạnh lùng này dần trở nên nóng bỏng.

Sau khi bị Hạ Huyên Huyên cưỡng hôn, anh ta liền hoàn toàn sa vào đó, bất chấp có hôn ước vẫn muốn đối xử tốt với cô ta.

Khoảng thời gian đó, tôi đau khổ không kể xiết. Nhưng Phó Vân Tu rõ ràng thấy được, lại không hề giải thích với tôi một câu.

“Anh lúc đó là bị ma xui quỷ khiến. Trước cô ấy, chưa từng có bất kỳ người phụ nữ nào lại táo bạo chạm vào cơ thể anh như vậy, cho nên anh…”

Anh ta không nói tiếp, mà đột nhiên ôm chầm lấy tôi, cúi đầu muốn hôn tôi. Cơ thể áp sát, tôi có thể nghe rõ nhịp tim hỗn loạn của anh ta.

Ngay lúc môi anh ta sắp chạm vào môi tôi, tôi dùng sức đẩy anh ta ra, trở tay cho anh ta một cái tát.

Ánh sáng trong mắt anh ta dần dần lụi tàn, giọng nói nghẹn ngào.

“Em thật sự không thích anh nữa sao.”

“Vừa rồi ôm em, tim anh cũng loạn nhịp.”

“Anh bây giờ mới hiểu ra, không phải anh không thích em, chỉ là vì em luôn tuân thủ quy củ, không có bất kỳ tiếp xúc thân thể nào với anh cho nên anh mới không phát hiện ra sự rung động của chính mình đối với em.”

“Sở Ngưng, anh thật sự yêu em.”

“Em nói đúng, anh thật sự rất ngốc, ngốc đến mức ngay cả tấm lòng thật sự của mình cũng không nhìn rõ.”

Nói rồi, nước mắt anh ta thuận theo khóe mắt lăn dài, khiến người ta nhìn vào không khỏi mềm lòng.

Người có tình cảm chậm chạp như Phó Vân Tu mà có thể vì tôi rơi lệ, nói ra thật có chút mỉa mai.

“Anh đúng là ngốc, ngốc đến mức bây giờ vẫn nghĩ tôi sẽ tha thứ cho anh.”

“Phó Vân Tu, chúng ta sớm đã không còn khả năng nào nữa rồi. Anh dù có tìm tôi thêm ngàn vạn lần, cũng chỉ là tự rước lấy nhục mà thôi.”

Tôi tưởng nói như vậy, người coi trọng lòng tự trọng như Phó Vân Tu sẽ không đến tìm tôi nữa.

Nhưng tôi đã nghĩ sai rồi.

Sau ngày hôm đó, anh ta luôn đến ngoài cổng nhà họ Văn đợi tôi, một lần đợi là cả một ngày. Gỡ bỏ đi sự kiêu ngạo, anh ta ngược lại đã học được cách quan tâm người khác.

Chỉ là những thứ anh ta mua cho tôi, tôi đã không còn thích nữa.

“Sở Ngưng, anh sẽ học cách tìm hiểu những sở thích mới của em, chỉ cần là thứ em thích, anh đều sẽ tìm cách mang đến cho em.”

Để mua quà cho tôi, anh ta không quản ngại vất vả làm mấy công việc cùng lúc. Nhưng anh ta dường như đã quên, những việc này trước đây anh ta cũng đã từng làm vì người khác.

Tôi không thích dùng đồ thừa của người khác, đồ vật là vậy, đàn ông lại càng như vậy.

“Em biết chuyện Hạ Huyên Huyên bỏ trốn khỏi đám cưới chưa?”

Anh trai nhìn bóng người đang đứng ngoài cửa, đột nhiên nói về Hạ Huyên Huyên.

“Bỏ trốn?”

“Đúng vậy, nghe nói là cô ta trong ngày cưới phát hiện Lục Phong vậy mà lại lén lút nuôi tình nhân, không chấp nhận được nên đã bỏ trốn.”

“Chỉ có điều cô ta lại bị ba bắt về. Nhà họ Hạ có được ngày hôm nay, đều là dựa vào nhà họ Lục, họ không dám đắc tội với Lục Phong.”

“Cuộc sống hiện tại của Hạ Huyên Huyên không dễ chịu gì, sau khi Lục Phong hết hứng thú với cô ta, liền chê cô ta không sạch sẽ. Ngay hôm qua, tình nhân của Lục Phong có thai, anh ta vậy mà lại bắt Hạ Huyên Huyên đi làm bảo mẫu cho cô tình nhân đó.”

Hạ Huyên Huyên nào đã từng chịu ấm ức như vậy, cô ta không chấp nhận được cuộc sống này, liền nghĩ cách nhờ người giúp mình trốn thoát.

Mà người cô ta chọn chính là Phó Vân Tu. Bởi vì trong số những người đàn ông cô ta từng chơi đùa, Phó Vân Tu là người dùng tình cảm sâu đậm nhất với cô ta.

“Phó Vân Tu đã từ chối.”

“Anh thấy, lần này anh ta đã quyết tâm muốn cầu xin em tha thứ. Ý của ba mẹ là không nên đi vào vết xe đổ, nhưng bọn anh vẫn tôn trọng lựa chọn của em.”

Bởi vì sau ngày hôm đó, tôi và đối tượng liên hôn mà ba mẹ chọn đã không còn liên lạc, cho nên người nhà đều nghĩ tôi đã mềm lòng với Phó Vân Tu.

Tôi bất lực nhìn anh trai, thở dài một hơi.

“Em và đối tượng liên hôn không liên lạc là vì anh ấy không phải kiểu người em thích, em cũng không phải kiểu người anh ấy thích. Bây giờ chúng em đã trở thành bạn bè, không liên quan gì đến Phó Vân Tu cả.”

“Hôn nhân là chuyện quan trọng như vậy, đương nhiên phải lựa chọn cẩn thận. Rất rõ ràng, Phó Vân Tu căn bản không phải là người thích hợp.”

Sau khi trải qua cuộc hôn nhân đáng sợ mấy chục năm ở kiếp trước, tôi đối với chuyện kết hôn đã không còn nhiều kỳ vọng nữa.

“Anh ta vẫn chưa đi, em định làm thế nào?” Anh trai sau khi thở phào nhẹ nhõm, lại hỏi về Phó Vân Tu.

“Tùy anh ta.”

Sống lại một đời, tôi muốn hưởng thụ thật tốt cuộc sống của chính mình.

Khoảng thời gian này, tôi cùng bạn bè đi chơi khắp nơi, chính là muốn bù đắp lại những niềm vui đã thiếu sót ở kiếp trước.

“Sở Ngưng, anh ta lại đến rồi.”

Xe dừng ở cổng. Phó Vân Tu thấy tôi bước xuống, trong mắt lại không còn vẻ vui mừng như ngày xưa, ngược lại vô cùng nặng nề.

Không biết tại sao, tôi luôn cảm thấy anh ta bây giờ rất kỳ lạ, giống như… Phó Vân Tu đã trải qua rất nhiều chuyện ở kiếp trước.

“Sở Ngưng…”

Vừa mở miệng, anh ta đã nghẹn ngào không nói nên lời.

“Anh đến tìm tôi muốn nói gì, nói xong thì mau đi đi, tôi không muốn nhìn thấy anh nữa.”

“Em còn nhớ Niệu Niệu không.”

Nắm đấm của tôi đột nhiên siết chặt. Anh ta hiểu ra mà cười khổ.

“Quả nhiên là như vậy. Em ghét anh như vậy, là vì anh đã phụ bạc em cả một đời đúng không.”

Anh ta cũng biết rồi sao. Nếu đã như vậy, thì không cần phải nói nhiều lời vô ích nữa.

“Đúng vậy, tôi không muốn trở thành hòn đá cản đường giữa anh và Hạ Huyên Huyên nữa, nhưng không ngờ sau khi tôi rút lui các người vậy mà vẫn không ở bên nhau.”

“Kiếp trước anh yêu cô ta đến tận xương tủy, kiếp này lại trơ mắt nhìn cô ta rơi vào cảnh khốn cùng mà không màng, tôi thật có chút không hiểu nổi.”

Kiếp trước cho đến lúc tôi chết, Phó Vân Tu vẫn yêu sâu đậm Hạ Huyên Huyên.

Nước mắt anh ta lại một lần nữa lăn dài.

“Xin lỗi Sở Ngưng, là anh không tốt, anh đã tin lầm người khác khiến em vì anh mà chịu khổ cả một đời.”

“Còn có Niệu Niệu, cũng là vì anh mà con bé mới xa cách với em. Ngàn sai vạn sai đều là lỗi của anh. Chúng ta cho nhau một cơ hội nữa được không, chẳng lẽ em không muốn Niệu Niệu quay về sao?”

Anh ta ánh mắt tràn đầy mong đợi nhìn tôi. Tôi lạnh lùng nhìn thẳng vào anh ta, dứt khoát từ chối.

“Không muốn. Kiếp trước chuyện tôi hối hận nhất ngoài việc kết hôn với anh ra, chính là lúc mang thai đã không phá bỏ đứa bé đó.”

Cơ thể anh ta run lên một cái, khó khăn thở ra một hơi.

“Sở Ngưng, hóa ra em hận anh đến vậy.”

“Em vẫn luôn không đồng ý với việc liên hôn của gia đình, anh còn tưởng mình vẫn còn cơ hội.”

Anh ta cười khổ lau đi nước mắt, nhìn tôi thật sâu, như muốn khắc ghi hình bóng của tôi vào trong tâm trí.

“Tôi chỉ là không muốn kết hôn thôi, anh đừng nghĩ nhiều.”

Lúc tôi chuẩn bị về nhà, phía sau lại một lần nữa truyền đến giọng nói của Phó Vân Tu.

“Sở Ngưng, mẹ anh… không còn nhiều thời gian nữa, bà ấy muốn đích thân xin lỗi em.”

“Không cần đâu, anh và mẹ anh, tôi một người cũng không muốn gặp lại.”

Có những người không tốt đẹp, nên biến mất vĩnh viễn khỏi thế giới của tôi.

Lần này cuộc đời mà tôi mong muốn, phải là một cuộc đời tự do.

(Hết)


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.