Xe nhanh chóng đến trước cổng khu chung cư.
Chiếc xe quá nổi bật, vừa bước xuống tôi đã đụng ngay phải dì Trương, người cùng khu đang trên đường về nhà.
Dì kéo tay tôi sang một bên, vừa đi vừa không quên ngoái đầu nhìn lại, nháy mắt ra hiệu:
“Vi Vi, nói cho dì nghe coi, chàng trai đẹp trai vừa đưa cháu về là ai vậy? Trông giàu ghê. Là bạn trai hả?”
“Là sếp cháu ạ.”
“Ồ, không phải bạn trai à.”Dì bĩu môi, “Trẻ tuổi mà làm sếp, lại đẹp trai thế… cháu đưa liên lạc cho dì đi, để dì giới thiệu cho con gái dì—con bé Gia Gia ấy mà.”
Con dì cũng tầm tầm tuổi tôi, kém tôi hai tuổi, suốt ngày bị ép cưới.
“Dì ơi, sếp cháu đính hôn rồi ạ. Hôm nào cháu giới thiệu cho dì người khác tốt hơn nha.”Dì Trương che miệng cười:
“Vi Vi à, dì nhìn cháu lớn lên, dì biết cháu là đứa tốt bụng. Nhưng mà… cháu còn chưa tìm được người tử tế, thì thôi vậy…”
Tôi: “…”
Bố tôi về nhà muộn hơn, vừa bước vào đã cười tươi rói, miệng ngân nga bài hát, tay xách đầy túi thực phẩm chức năng.
“Ơ, bố con nay chịu chi mua đồ dưỡng sinh rồi á? Không phải lại bốc thăm trúng thưởng chứ?”
“Xí, đi đi cái con nhỏ này.”Bố tôi quýnh quáng cất đồ vào tủ, “Con đoán xem bố vừa gặp ai?”
Khuôn mặt ông đầy vẻ đắc ý.
“Gặp Thần Tài rồi à?”
Bố tôi nhìn tôi như bất lực:“Suốt ngày cà rỡn. Con bé Lili nhà tầng dưới nhỏ hơn con ba tuổi, giờ con nó bốn tuổi rồi. Con thì… không biết lo.”
Những lúc như này, tôi chỉ im lặng, không nói gì. Nếu lên tiếng, thể nào lát nữa cũng bị lôi ra bắt gọi cho anh trai.
Từ sau khi anh tôi lấy vợ và dọn ra ngoài sống, nhà chỉ còn hai bố con. Cũng chính vì vậy mà tôi càng không muốn rời đi.
“Bố nói đi, gặp ai?”
Tôi cũng tò mò xem ai khiến bố vui đến vậy.
“Là cái cậu người yêu con hồi đại học ấy, Lăng Phong! Càng lớn càng đẹp trai, suýt nữa bố không nhận ra. Nó còn cứ khăng khăng bắt bố nhận đống thực phẩm chức năng này, bảo là đặc biệt mua cho bố đấy.”
“À mà… bố còn hỏi nó rồi, nó bảo vẫn độc thân nha~”Bố bổ sung thêm.
“Bố! Con đâu có nhờ bố hỏi! Người ta lịch sự thôi, đừng nghĩ nhiều. Gia đình họ sắp xếp hôn sự rồi, nghe nói là con gái nhà giàu đó.”
“Nhà giàu thì sao? Con gái bố không phải cũng là cành vàng lá ngọc à?”
Thế là tôi vừa bóp vai cho bố, vừa nghe bố kể chuyện gặp lại Lăng Phong.
Dù sâu trong lòng tôi vẫn còn một góc nhỏ dành cho anh ấy… nhưng cũng chất chứa đầy tội lỗi.
Tôi chưa từng dám mong Lăng Phong sẽ tha thứ cho quyết định tuyệt tình năm xưa. Chỉ mong tình cảm ấy được chôn thật sâu, không bị khơi lại.
Tình yêu ấy quá nặng nề. Năm đó tôi đã mất cả một năm để học cách buông bỏ. Nhưng số phận lại thích trêu người, cho tôi gặp lại anh ấy một lần nữa.
Tôi không kiềm được mà vào xem story của Tô Oánh, rồi lại lặng lẽ tắt điện thoại. Đối thủ mạnh quá.
“Bố à, chờ con nhé! Nhất định một ngày nào đó, con sẽ dẫn về người còn tốt hơn cho bố xem!”
Nói xong, tôi úp mặt vào gối, chùm chăn ngủ luôn.
Sau đó, công việc đúng là nhàn hơn hẳn, nhưng vẫn nhận nguyên lương…
Không phải quá tuyệt sao?
Vậy là rảnh rỗi tôi tham gia luôn nhóm buôn chuyện nội bộ của công ty.
“Biết chưa? Trưởng phòng kỹ thuật bị cắm sừng đó. Vợ anh ta cặp với trai trẻ, nhìn cứ như tiểu thịt tươi.”
“Chà chà, quá thảm.”
“Còn cô bé Tiểu Mai phòng sales nữa, đang quen với ông già ngoài năm mươi, già tới mức có thể làm ba cô ấy rồi.”
“Trời ơi, sao vậy được…”
“Phòng kỹ thuật có người mới, mỗi sáng đều mang đồ ăn sáng cho Lăng tổng. Cô ta rõ ràng đang tán tỉnh sếp. Mà tui cũng muốn thử ghê!”
“Tôi cũng vậy á!”
“Lăng tổng đính hôn rồi, bọn mình bỏ đi thôi…” – tôi chen vào một câu.
“Hả? Lăng tổng kết hôn luôn rồi hả? Nghe nói sắp làm bố á!”
“tôi nói thật nhé, bữa kia tôi thấy có một cô lái xe tới đón Lăng tổng. Cô đó đẹp lắm luôn, chắc chắn là người đó.”
…
Tin đồn Lăng Phong cưới vợ và sắp làm bố bắt đầu lan rộng từ cái nhóm tám chuyện đó.
Ban đầu nói rõ ràng là “trong nhóm biết thôi”, thế mà…
Giờ tôi vừa bước vào văn phòng tổng giám đốc đã thấy bầu không khí khác lạ.Liếc qua cũng thấy sắc mặt Lăng Phong đen sì.
Tôi không dám nói gì, chỉ biết cầm khăn lau bàn lia lịa.
“Đừng lau nữa, lau thêm nữa cái bàn 20 vạn tệ này tróc sơn đấy. Hàng nhập khẩu đó.”
“Hả—”“À vâng…”
Cái bàn 20 vạn ??? Tôi giật mình rụt tay lại.
“Nói đi.”
“Nói… gì ạ?”
Muốn tôi tự khai à? Mơ đi!
“Sao lại có tin tôi kết hôn rồi, còn có con nữa?”
“Tôi không… tôi không phải người tung tin đó!”
“Tất cả trong công ty đều nói là cô đấy.”
Bọn này đúng là ăn cháo đá bát! Tới lúc nguy cấp thì đẩy tôi ra làm bia đỡ đạn.
“Tôi chỉ nói là anh đính hôn thôi! Còn mấy cái kia thật sự không phải tôi.”
Giờ tôi chẳng khác gì đứa trẻ mắc lỗi, tội duy nhất chắc là tin tưởng nhầm người.
Lăng Phong ngồi đó, cắn răng nhìn tôi, rồi nhắm mắt lại thở dài:
“Vậy ai nói với cô là tôi đính hôn?”
“Tô Oánh bảo với tôi… là hai người đã được gia đình định rồi.”Tôi dừng lại, rồi nói tiếp,“Chúc mừng hai người.”
Tôi nói lời chúc mừng mà giọng nghẹn hẳn.
“Em lúc nào cũng ngây thơ như vậy. Người ta nói gì cũng tin.”Anh hơi cao giọng, như đang giận. Bước nhanh về phía tôi.
Tôi không dám chắc anh muốn gì, liền lùi dần mấy bước, đến khi lưng dính sát vào tường.
“Em sai rồi—”
Chưa kịp nói hết câu, môi đã bị anh chặn lại.
Đầu óc tôi bỗng trở nên trống rỗng.
Tôi đưa tay đẩy nhẹ anh ra, nhưng anh không hề để tâm, cứ như muốn ôm chặt tôi vào lòng, tan vào hơi thở.
Mãi sau anh mới buông ra. Lúc đó mặt tôi đã đỏ bừng như quả cà chua.
Xung quanh im lặng đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng tim tôi đập.
Tay tôi bị anh nắm chặt, trong mắt anh lúc này chỉ có hình bóng của tôi. Tôi có cảm giác như bản thân vừa quay lại quá khứ.
“Hạ Vi, việc đính hôn với Tô Oánh là ý của gia đình, anh chưa từng đồng ý. Lần này anh trở về là để tìm em. Anh không cam lòng, anh không quên được em. Anh trở về chỉ để tìm một câu trả lời cho chuyện năm đó.”
“Lần trước gặp bố em, ông đã kể hết mọi chuyện cho anh nghe. Tại sao em không nói gì với anh? Bố em bị tai nạn nghiêm trọng như vậy mà em cũng không nói. Em sợ làm liên lụy anh sao?”
Tôi nhìn vẻ nghiêm túc trên mặt anh, từ trong túi lấy ra một thẻ ngân hàng đưa cho anh:
“Trong đó còn 160 ngàn, còn thiếu 40 ngàn sẽ trừ dần vào lương.”
“Có ý gì đây?”
“Là 200 ngàn tiền chia tay mẹ anh đưa.”
“Hạ Vi, chỉ với 200 ngàn mà em bán anh đi, em xem anh là cái gì? Tình cảm của chúng ta chỉ đáng giá từng đó thôi à?”
Lăng Phong giận dữ đá đổ ghế.
Tôi giật mình, nước mắt không kìm được mà rơi xuống. Tôi biết sớm muộn cũng sẽ có ngày này, chỉ là hiện tại vẫn chưa chuẩn bị sẵn sàng.
“Xin lỗi… Em không còn cách nào khác, bố em cần tiền để phẫu thuật… Em thật sự xin lỗi.” Giọng tôi nghẹn ngào.
Lăng Phong ném thẻ lên bàn, rồi lao ra khỏi văn phòng.
Tôi từng tưởng tượng vô số lần về cảnh này, cứ ngỡ bản thân sẽ mạnh mẽ mà mỉm cười vượt qua… nhưng cuối cùng vẫn là nước mắt giàn giụa.
Sau đó tôi vẫn đi làm như thường, chỉ là mấy ngày nay Lăng Phong không tới công ty. Nghe đồng nghiệp nói anh đi công tác.
Tôi biết chuyến công tác đó chỉ là cái cớ. Có lẽ anh không muốn gặp lại tôi nữa.
Vài hôm sau, Tô Oánh đến tìm tôi. Cô ấy trông có vẻ buồn bã.
“Hạ Vi, hồi đại học chị là bạn gái của Lăng Phong đúng không? Em thật sự… rất ghen tị với chị.”
Cô ấy khẽ cười, cúi đầu xuống.
“Xin lỗi… em đã lừa chị. Chúng tôi chưa từng đính hôn. Đó là ý hai bên gia đình thôi. Em cứ nghĩ mình có thể khiến anh ấy yêu mình, nhưng mà…”
Tôi bước đến ôm lấy cô gái dịu dàng trước mặt.
Cô ấy chỉ là yêu một người, và cô xứng đáng được đối xử dịu dàng.
“Em nhất định sẽ gặp được hạnh phúc của mình.” Tôi vỗ vai cô.
Vì còn giờ làm nên chúng tôi chỉ trò chuyện được một lát.
Ra tới cửa thang máy, cô ấy bỗng quay lại, chạy đến trước mặt tôi, nhìn tôi bằng ánh mắt trong veo:
“Anh Lăng Phong trong lòng vẫn luôn thích chị. Em nhìn ra được.”
Tôi bị câu nói chẳng đầu chẳng đuôi của cô chọc cười. Không biết là vì cô, hay vì chính lời nói ấy.
Vẫn như mọi khi, tôi bắt taxi về nhà. Vừa đi tới cổng bảo vệ thì bị một giọng nói quen thuộc gọi lại. Tôi quay đầu nhìn.
Là Lăng Phong.
Anh đứng một mình ở góc tường, thấy tôi ngoái lại thì cười nhẹ rồi bước nhanh đến.
“Vừa tan làm à?” Anh hỏi khẽ.
Tôi hơi bất ngờ vì thái độ thân thiện đột ngột của anh, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh đáp:
“Ừ, đúng vậy.”
“Anh vừa đi công tác về, tiện đường ngang qua nên đứng đợi thử, xem có gặp được em không.”
Ồ… là thật sự đi công tác à?
Tôi nhất thời không biết nên phản ứng thế nào. Cuối cùng vẫn là tôi đã nghĩ nhiều rồi.
“Anh có thể lên nhà không?” Tôi còn đang lúng túng thì anh giải thích thêm, “Anh muốn thăm bác trai.”
Tôi hoàn hồn lại, “À, được.”
Trên đường đi tôi hơi căng thẳng. Con đường này anh chẳng lạ gì, vậy mà chỉ một lát sau tôi đã bị anh bỏ lại phía sau.
“Làm việc có mệt không?” Anh quay đầu hỏi tôi.
“Không mệt.”
Anh bất chợt dừng lại, đợi tôi lên, rồi nắm lấy tay tôi, ánh mắt ngập tràn tình cảm.
“Hạ Vi, hôm đó anh làm em sợ rồi, anh xin lỗi. Mấy ngày qua anh đã nghĩ rất nhiều. Nếu đổi lại là anh, chắc cũng sẽ làm như em. Anh không trách em nữa. Vậy nên… có thể cho anh thêm một cơ hội để theo đuổi em không?”
Tôi ngơ ngác nhìn người đàn ông trước mặt, tay bị anh nắm lấy, từng lớp phòng bị trong tim phút chốc sụp đổ, một dòng ấm áp lan khắp cơ thể.
Anh nắm tay tôi đi về phía trước, cảm giác như quay lại thời điểm mới yêu.
Như một giấc mơ, nhưng lại chân thật đến khó tin.
Tôi cứ thế từng bước, từng bước rơi vào giấc mộng anh dệt nên, không còn muốn tỉnh lại nữa.
Về tới nhà, bố tôi vừa thấy Lăng Phong là cười đến không khép miệng.
Tôi đang chuẩn bị bữa tối trong bếp thì nghe tiếng cười giòn giã vang lên từ phòng khách.
Tò mò, tôi khẽ hé cửa ghé mắt nhìn lén.
Nhưng—
Chỉ nghe được tiếng cười, chẳng hiểu được gì.