Ngọc Nô Ký

Chương 5



Căn phòng lại rơi vào sự im lặng kỳ quái.

Các vị phu nhân nhìn nhau, nhưng không dám lên tiếng.

Sở Hi Hách cũng sững sờ.

Giữa hai hàng lông mày hắn dâng lên vẻ giận dữ, ánh mắt dần lạnh đi:

“Ngươi đúng là điên rồi.”

Lô Nhàn Nguyệt thuận theo lời Sở Hi Hách, giả vờ bất đắc dĩ nói:

“Ngọc Nô, cho dù ngươi có bất mãn với điện hạ, cũng không cần nói dối như vậy để kích động điện hạ…”

Sở Hi Hách mất kiên nhẫn kéo Lô Nhàn Nguyệt ra ngoài:

“Không cần nói những lời này với nàng ta, nàng ta đã không biết điều, chúng ta cũng không cần phải bận tâm đến nàng ta nữa.”

Lô Nhàn Nguyệt: “Nhưng trong bụng Ngọc Nô…”

Sở Hi Hách cười lạnh: “Ở ngoài chịu đủ khổ cực, tự nhiên sẽ lết về thôi.”

Sau khi Sở Hi Hách và Lô Nhàn Nguyệt rời đi, các vị phu nhân cũng dùng ánh mắt xem kịch vui nhìn ta.

“Xem kìa, vốn định khiến Tam điện hạ ghen, không ngờ lại chơi quá lố, ngược lại còn khiến mình càng bị ghét bỏ.”

“Vốn có đứa con, ít nhất cũng có thể về phủ làm một tiện thiếp, giờ thì cũng không được nữa rồi.”

“Ây da, đừng xem thường bản lĩnh của Ngọc Nô, đến lúc nàng ta cùng đường bí lối, mang bụng bầu quỳ trước cửa Vương phủ, Tam điện hạ chẳng lẽ lại nỡ nhìn nàng ta chết ở bên ngoài sao.”

“Ha, nếu nàng ta thật sự đến cửa Vương phủ quỳ, tỷ tỷ nhớ gọi muội đi xem cùng nhé, kinh thành đã lâu không có trò vui như vậy rồi.”

Ta cười lạnh không nói gì, lấy một ít thuốc rồi ra về.

Trên đường đi, Ưng Vinh nhìn ta với vẻ mặt kỳ quặc.

Sau đó xác định ta sẽ không lén lút chạy về chỗ Sở Hi Hách, hắn liền biến mất không thấy tăm hơi.

Ta biết, hắn đã đi bẩm báo tin ta mang thai cho A Yến.

Ta có chút mong chờ lại có chút bất an, muốn biết thái độ của chàng.

Nhưng liên tiếp ba ngày, Sở Hi Yến không hề xuất hiện.

Suy cho cùng cũng chỉ là đứa con của một tội nô, chàng không muốn, cũng là chuyện bình thường.

Ta cắt ngắn bấc nến.

Chỉ mong ánh sáng và hơi ấm này, có thể kéo dài thêm một chút.

Từ ngày trở về từ chỗ Tống lang trung, Sở Hi Hách có chút buồn bã.

Khi dự yến tiệc, thỉnh thoảng cũng phân tâm.

Lô Nhàn Nguyệt biết, hắn đang nhớ đến đứa con trong bụng Ngọc Nô.

Thế là đêm đó, nàng ta mang một bức tranh đến tìm Sở Hi Hách.

Là một bức tranh quý vô giá, bức Đằng Tiêu Đồ.

Sở Hi Hách liếc nhìn một cái, rồi tiện tay đặt lên bàn.

Lô Nhàn Nguyệt cũng không giận, ngồi xuống bên cạnh Sở Hi Hách bóp vai cho hắn, thủ pháp nhẹ nhàng mà điêu luyện:

“Nguyệt Nhi thấy điện hạ dạo này buồn bã, có lẽ là đang lo lắng cho việc Nhị điện hạ hồi triều? Nguyệt Nhi không hiểu tranh chấp triều chính, nhưng cũng biết, Thái tử hiện nay căn cơ không vững, điện hạ vẫn còn nhiều cơ hội. Phụ thân gửi bức Đằng Tiêu Đồ này đến, cũng là muốn nói với điện hạ, Phạm Dương Lô thị, mãi mãi đứng về phía điện hạ…”

Sở Hi Hách nghe Lô Nhàn Nguyệt nhắc đến thế lực gia tộc, nắm lấy tay nàng ta, hờ hững đáp một tiếng:

“Bản vương biết.”

Sở Hi Hách vốn định bảo nàng ta nghỉ ngơi sớm, nhưng Lô Nhàn Nguyệt thuận thế nép vào lòng hắn.

Đôi tay ngọc ngà từ gò má hắn dần trượt xuống bụng dưới:

“Tam điện hạ, Nguyệt Nhi cũng muốn có một đứa con…”

Đêm nay Lô Nhàn Nguyệt đã đặc biệt trang điểm.

Mày như lông thúy, da như tuyết trắng, môi tựa san hô.

Nhưng Sở Hi Hách không hề chú ý đến những điều đó.

Hai chữ “đứa con” như một công tắc, lập tức chạm đến dây lòng của Sở Hi Hách.

Trong lòng hắn bỗng dâng lên một ngọn lửa vô danh, không có chỗ phát tiết, liền mạnh bạo đè Lô Nhàn Nguyệt xuống.

Hắn thô bạo xé rách y phục của Lô Nhàn Nguyệt, ném ra ngoài giường, lại vô tình làm rơi vật ở góc bàn.

Một tiếng “keng” giòn tan.

Sở Hi Hách nhìn qua, sững sờ.

Đó là chiếc vòng hắn tặng cho Ngọc Nô lúc trước.

Ngọc Nô chưa bao giờ rời nó khỏi người.

Cũng như những năm tháng này, nàng vẫn luôn ở bên cạnh hắn.

Nụ hôn của Lô Nhàn Nguyệt vẫn còn quấn quýt trên cổ Sở Hi Hách.

Nhưng hắn lại không ngừng nhớ lại cảm giác lành lạnh mà đau nhói khi được cẩn thận bôi thuốc lên cổ lúc bị thương ba năm trước.

Và đôi mắt trong veo trong ký ức.

Khi hoàn hồn lại, nữ nhân dưới thân mắt lúng liếng như tơ.

Sở Hi Hách đột nhiên cảm thấy một trận bực bội, đẩy Lô Nhàn Nguyệt ra.

Hắn nghĩ, mình phải đón nàng về.

Đón nàng, và cả đứa con của nàng, cùng về.

Ngoài cửa cuối cùng cũng có động tĩnh.

Ta tưởng là A Yến đã về.

Vừa căng thẳng vừa mừng rỡ chạy ra, nhưng người ta thấy lại là Sở Hi Hách.

Hắn ngồi trên lưng ngựa, một thân huyền y, đáy mắt lạnh lẽo.

Ta không nhịn được hỏi: “Ngài đến đây làm gì?”

Hắn mím chặt môi, nhìn căn nhà sau lưng ta, rồi lại nhìn ta:

“Gây sự đủ rồi thì về với ta, bớt ở ngoài làm ta mất mặt.”

Hắn vẫn tưởng ta đang dỗi hắn sao?

Ta không nhịn được cười khẽ một tiếng:

“Tam điện hạ, từ khi Vương phi đưa ta ra khỏi phủ, mà điện hạ cũng không có ý kiến gì, ta và toàn bộ Vương phủ đã không còn liên quan gì nữa.”

“Tất nhiên ta sẽ không về với ngài, phụ thân của đứa bé này thật sự không phải ngài.”

Sở Hi Hách không tin, thậm chí còn cười phá lên:

“Ai cũng biết ngươi là người của ta, ai còn dám muốn ngươi?”

“Nguyệt Nhi đã đồng ý cho ngươi về phủ, ngươi có thể tiếp tục ở bên cạnh ta, ngươi đừng không biết điều.”

Ta lười phải đôi co với hắn nữa: “Ta đã nói rất rõ ràng, mong Tam điện hạ tự trọng.”

Nói xong, ta hành lễ, xoay người bỏ đi.

Nụ cười trên môi hắn lập tức biến mất.

Hắn nhảy xuống ngựa liền kéo ta đi.

Trong lúc giằng co, cổ áo ta bị xé rách, để lộ vết sẹo đã đóng vảy trên cổ.

Đó là vết thương do ta chống cự Vương công công mà bị cào.

Sở Hi Hách khựng lại, đáy mắt tối tăm không rõ, nhưng lại lạnh đến rợn người.

Hồi lâu sau, hắn mới khó khăn mở miệng hỏi:

“Ngươi… ngươi có phải đã bị ức hiếp không?”

Ta cười lạnh: “Vậy thì ngài phải về hỏi cho kỹ Nguyệt Nhi của ngài.”

“Bốn vú già quả là khỏe thật đấy, còn cả thuốc kích tình kia nữa, cũng thật là đắng.”

Sở Hi Hách không nói gì, nhìn chằm chằm vào bụng ta, đáy mắt đỏ ngầu.

Hắn dường như vô cùng đau đớn, toàn thân run rẩy.

Hồi lâu sau, hắn lại như đã hạ quyết tâm gì đó, nghiến răng trầm giọng nói:

“Đứa bé còn nhỏ, uống thuốc phá đi cũng nhanh.”

“Ngọc Nô, ngươi chịu khổ rồi, bản vương sẽ cho thái y chuẩn bị thuốc phá thai tốt nhất, sẽ không đau. Ngươi chỉ cần ngủ một giấc, khi tỉnh lại vẫn sẽ là Ngọc Nô của bản vương…”

Hắn run rẩy, muốn ôm ta vào lòng.

Ta lại ôm bụng, lùi một bước, hỏi: “Tại sao ta phải phá bỏ đứa bé?”

Sở Hi Hách sững sờ, sau đó, hắn hoàn toàn nổi giận:

“Con của cầm thú mà ngươi cũng muốn sinh? Ngươi hạ tiện đến thế sao?! Hay là ngươi cố tình muốn chọc giận ta? Khiến ta phải hổ thẹn với ngươi?”

“Ta biết ngươi hận nàng ta, nhưng ta có thể làm gì được? Phạm Dương Lô thị là gia tộc lớn nhiều đời, gần một nửa quan viên trong triều đều là môn sinh của Lô Thừa tướng, Ngọc Nô, bản vương cũng có nỗi khổ của bản vương!”

Sở Hi Hách hít một hơi thật sâu, rồi từ từ thở ra: “Ngọc Nô, những ngày này, ta thường mơ thấy…”

Ta nhíu mày, định ngắt lời hắn.

Một giọng nói quen thuộc đột nhiên vang lên từ sau lưng Sở Hi Hách:

“Tam đệ, dòm ngó tẩu tẩu là trái với luân thường đạo lý đấy.”

Giọng nói này mang theo chút trêu chọc, ta quay đầu nhìn lại, chỉ thấy A Yến mũ miện uy nghiêm, áo bào rộng tay, tỏa sáng rạng rỡ.

Chàng đi vòng qua Sở Hi Hách, che ta vào phía sau lưng.

Đáy mắt Sở Hi Hách tràn đầy kinh ngạc.

“Nàng là gì của huynh…”

A Yến cười mỉm nói:

“À, nàng là Thái tử phi chưa qua cửa của ta.”

Sở Hi Hách mím chặt môi, ánh mắt kinh ngạc.

Hắn không thể tin được.

“Huynh để nàng ta làm Thái tử phi của huynh?”

“Vậy đứa con trong bụng nàng ta là của huynh?”

A Yến cười mỉm gật đầu: “Phải đó.”

Ánh mắt Sở Hi Hách âm u: “Huynh có biết nàng ta đã ở phủ của ta ba năm không?”

“Nhặt một nữ nô ta đã chơi chán về làm chính phi, Hoàng huynh, là huynh điên rồi hay ta điên rồi?”

Sắc mặt A Yến lạnh đi, rút kiếm ra chém một nhát dứt khoát vào vai Sở Hi Hách.

Sở Hi Hách muốn phản kháng, nhưng lại không thể dùng sức.

A Yến đã kinh qua trăm trận, nếu xét về võ công, Sở Hi Hách chưa bao giờ là đối thủ của chàng.

Thấy sắc mặt Sở Hi Hách trắng bệch, A Yến mới thản nhiên thu kiếm về:

“Còn dám bất kính với tẩu tẩu của ngươi, lần sau sẽ không phải chém vào đây nữa đâu.”

Sở Hi Hách lau vệt máu trên khóe môi, để lộ một nụ cười độc địa:

“Nữ nhân này như một con chó, không biết xấu hổ mà theo ta ba năm.”

“Thấy ta cưới người khác, để tranh sủng, mới cố tình tìm một người giống ta để chọc giận ta.”

“Hoàng huynh, huynh đừng để bị người ta coi là thế thân mà không biết!”

Ta sững sờ, không biết giải thích với A Yến đang mất trí nhớ như thế nào.

Lúc này, một bàn tay to lớn và ấm áp từ từ nắm lấy tay ta.

Chỉ nghe giọng A Yến trong trẻo mà mạnh mẽ:

“Nàng đã cho đệ ba năm, đệ cũng không thể lay động được nàng, để nàng lựa chọn ở bên đệ.”

“Tam đệ, đệ nói những lời này, là muốn chứng minh mình thất bại đến mức nào sao?”

Sắc mặt Sở Hi Hách hoàn toàn tái nhợt, nhất thời không nói nên lời.

Hồi lâu mới bật ra được vài chữ: “Hoang đường đến cực điểm.”

Hắn lật mình lên ngựa, ném lại cho ta một câu “Ngươi tốt nhất đừng hối hận”, rồi chìm vào bóng tối.

A Yến khoác áo choàng cho ta: “Ngoài này lạnh.”

Đáy mắt chàng có quầng thâm nhàn nhạt, chắc là đã lâu không nghỉ ngơi.

Chàng lại giải thích với ta: “Trong triều có việc quan trọng cần xử lý, không thể về thăm nàng kịp thời, xin lỗi.”

“Chàng về là tốt rồi.”

Ta vào nhà định rót cho chàng một tách trà nóng, lại phát hiện chàng vẫn luôn nắm chặt tay ta.

Ánh nến ấm áp, ánh mắt Sở Hi Yến nhìn ta nóng rực và sáng ngời.

Giọng chàng nhẹ nhàng hỏi: “Nàng đã khỏe hơn chưa?”

Ánh mắt chàng lướt xuống bụng ta.

Ta không chắc ý chàng, gật đầu, lại không nhịn được mở miệng hỏi: “Chàng… có muốn đứa bé này không?”

“Muốn! Mơ cũng muốn!”

A Yến đáp vô cùng dứt khoát.

Ta sững sờ.

Chàng dường như nhận ra mình quá kích động, vội vàng hắng giọng, cúi đầu không dám nhìn ta:

“Vậy nàng có bằng lòng cho ta không?”

Ta đỏ mặt: “Cho cái gì…”

A Yến nắm lấy tay ta, ôm ta vào lòng:

“Ta biết, nữ nhân sinh con rất vất vả. Cho nên nếu nàng sợ mệt, nếu… không muốn sinh… ta đều chấp nhận.”

“Ta biết, nàng nhất định đã chịu rất nhiều khổ cực, ta chỉ muốn những ngày sau này của nàng đều là ngọt ngào.”

Vị hoàng tử thanh cao quý phái ôm ta, một giọt lệ nóng hổi rơi xuống cổ ta.

Ngọt ngào.

Từ ngày đó, cuộc tranh giành phe phái giữa A Yến và Sở Hi Hách trên triều đình ngày càng gay gắt.

Chàng tìm cho ta một tiểu viện riêng, bố trí người hầu.

Nhưng dù bận rộn và về muộn đến đâu, chàng vẫn sẽ trở về.

Đôi khi sợ làm ta thức giấc, chàng liền ngồi ở gian ngoài cả đêm.

Hôm nay chàng về, trời đã khuya.

Ta ngồi trên xích đu đung đưa.

Chàng nói: “Nàng ngồi cho vững, không thì con ta sẽ chóng mặt.”

Chàng đích thân đến đẩy xích đu cho ta.

Ta ngửi thấy mùi hương quen thuộc, cảm thấy vô cùng an tâm.

“A Yến, chàng có mệt không?”

Chàng cười lắc đầu nói không mệt:

“Vốn dĩ ta nghĩ thắng làm vua thua làm giặc, cùng lắm thì mất hết tất cả.”

“Nhưng bây giờ ta phải cho con ta thấy, nó có thể thua.”

“Thua rồi thì đứng dậy là được.”

Ta đột nhiên quay đầu, hỏi chàng:

“Chàng vốn không hề quên, đúng không?”

Chàng biết mình đã từng thua.

Mùi hương hoa mai mà chàng yêu thích chưa từng thay đổi.

Chàng cứu ta, nói sẽ cưới ta.

Từng việc từng việc đã sớm cho thấy, chàng căn bản không hề mất trí nhớ.

Chàng chỉ là, không muốn nói cho ta biết.

Vào ngày Tết Vạn Thọ, biên ải truyền về tin thắng trận.

Phản quân Tây Vực bị tiêu diệt hoàn toàn.

Mà công thần lớn nhất đứng sau chuyện này lại là Sở Hi Yến.

Ba năm qua chàng âm thầm xây dựng lực lượng, cũng là đang thi triển mưu lược.

Mấy ngày trước, chàng có được bản đồ bố trí phòng thủ của phản quân, mới có thể giúp quân ta một trận mà thắng.

Trên yến tiệc, Hoàng thượng vô cùng vui mừng, có ý định tái lập Sở Hi Yến làm Thái tử.

Ngài trước mặt mọi người cho phép Sở Hi Yến xin ban thưởng: “Bất kỳ yêu cầu nào, trẫm cũng sẽ đáp ứng ngươi.”

Nhưng Sở Hi Yến quỳ trước điện, giọng nói vô cùng kiên định:

“Cầu xin bệ hạ giải oan cho Tiết gia.”

Cả triều đình kinh ngạc.

Khi Ưng Vinh kể lại những điều này cho ta, lòng ta cũng dâng trào cảm xúc.

“Khi xưa Thái tử và Tiết tướng quân xuất quân đến Tây Vực, viện binh mãi không đến.”

“Để ngăn chặn kẻ địch tàn sát thành, cũng để tranh thủ thời gian cho Thái tử, Tiết tướng quân mới giả vờ đầu hàng.”

“Sau đó Thái tử tìm được cách phá giải thế cục, dẫn binh đêm tập kích doanh trại địch, lại bị thân tín phản bội.”

“Chính Tiết tướng quân đã liều chết mở một con đường máu cho Thái tử bị thương nặng, giúp ngài ấy sống sót…”

Ưng Vinh nói đến đây, giọng nói có phần nghẹn ngào.

Hốc mắt ta có chút nóng rát, nước mắt tuôn rơi.

Phụ thân, Tiết gia đã được trong sạch rồi.

Oản Oản đã đợi được rồi.

Ưng Vinh có chút lúng túng liếc nhìn ra ngoài cửa, ấp úng hỏi ta:

“Cô nương, Thái tử không phải cố ý giả vờ mất trí nhớ để lừa gạt cô nương.”

“Trong triều có nhiều tai mắt, thân phận cô nương đặc biệt, ngài ấy cũng là để bảo vệ cô nương.”

“Cô nương… có thể tha thứ cho Thái tử không?”

Ưng Vinh đỏ mặt, nói năng ấp úng, rõ ràng là bị ép làm người truyền lời.

Nhưng dường như chưa thuộc hết lời.

Ta thuận theo ánh mắt hắn, nhìn A Yến đang trốn ngoài cửa không dám vào.

“Có chuyện gì, chàng có thể tự mình nói với ta.”

A Yến khựng lại, đẩy cửa bước vào.

Vị Nhị hoàng tử tỏa sáng trên triều đường, trước mặt ta lại có vẻ ngoan ngoãn và tủi thân:

“Xin lỗi, Oản Oản…”

“Thật ra sau khi về kinh, ta đã biết Ngọc Nô là nàng, nhưng không dám gọi tên thật của nàng.”

“Ta muốn giành lại, nhưng ta sợ.”

“Ta sợ nàng đã yêu Sở Hi Hách.”

“Như vậy ta lại quấy rầy nàng, sẽ khiến nàng khó xử…”

Ta giả vờ bất mãn hỏi: “Vậy sau này sao chàng lại dám?”

A Yến tức giận: “Bọn họ đối xử với nàng như vậy, cho dù là xuống âm tào địa phủ, cho dù nàng hận ta thấu xương, ta cũng phải giành nàng về.”

Nước mắt trên má vẫn còn nóng hổi, nhưng ta không nhịn được cười:

“Chàng giấu ta, tự có lý do của chàng, ta sao có thể vì chuyện này mà giận chàng?”

A Yến ngơ ngác: “Vậy tại sao từ hôm kia nàng lại không thèm để ý đến ta?”

Ta đáp: “Không phải đã nói mỗi ngày nếu về sớm, sẽ mang kẹo mạch nha cho ta sao?”

“Kẹo mạch nha của ta đâu?”

A Yến bừng tỉnh, xách vạt áo quay người chạy đi.

Miệng còn lẩm bẩm: “Lỗi của ta, cái đầu này của ta thật vô dụng, tiệm Vương Ký ở phía đông thành chắc vẫn chưa đóng cửa…”

Ưng Vinh chứng kiến tất cả: “…”

Nửa tháng sau, Sở Hi Yến được tái phong làm Thái tử.

Chàng chuyển vào Đông Cung, bắt đầu thanh trừng phe cánh của Tam hoàng tử trong triều.

Lô Nhàn Nguyệt nhận được thư cầu cứu từ gia đình, đến tìm Sở Hi Hách nghĩ cách, lại phát hiện hắn say rượu, đang ngẩn người nhìn bức họa của Ngọc Nô trong thư phòng.

Lô Nhàn Nguyệt không còn giữ được thể diện, tức giận hỏi:

“Chàng vẫn còn nghĩ đến con tiện nhân Tiết Oản đó?”

Sở Hi Hách nhìn bức họa, vẻ mặt mờ mịt: “Nàng là Ngọc Nô, Ngọc Nô của ta.”

Lô Nhàn Nguyệt tức giận giật lấy bức họa:

“Trong thành đều đã đồn cả rồi, nàng ta chính là Tiết Oản!”

“Ta đã biết, con tiện nhân này tiếp cận chúng ta có mục đích khác!”

“Bây giờ nàng ta không biết xấu hổ trèo lên giường của Thái tử, dựa vào cái tài quyến rũ đó mà được sủng ái, sao còn phải quay đầu lại làm Ngọc Nô của chàng chứ, chàng bớt mơ mộng đi!”

Nói rồi, Lô Nhàn Nguyệt xé nát bức họa ném sang một bên, lại làm rơi một cuộn tranh khác ở góc giá sách.

Cuộn tranh rơi xuống đất, từ từ mở ra.

Sở Hi Hách liếc nhìn một cái, trong phút chốc khí huyết dâng trào, hơi thở tắc nghẹn.

Trong tranh, là một nam tử, đôi mắt cực kỳ giống hắn.

Ba năm qua, khi Ngọc Nô còn ở trong phủ, Sở Hi Hách không phải chưa từng dạy nàng vẽ tranh.

Nhưng nàng chỉ vẽ một đôi mắt, có vài phần thần thái của Sở Hi Hách.

Nhưng Sở Hi Hách bảo nàng vẽ toàn mặt, nàng lại không chịu.

Sau này, Sở Hi Hách chán ghét vẻ mù chữ của nàng, liền không bao giờ nhắc đến chuyện vẽ tranh nữa.

Mà giờ đây, Sở Hi Hách loạng choạng bước tới, nhặt bức tranh dưới đất lên.

Hắn cuối cùng cũng thấy được bức tranh hoàn chỉnh của Ngọc Nô.

Công phu hội họa tinh xảo tuyệt vời, bút mực như rồng bay phượng múa, vừa mạnh mẽ vừa mềm mại.

Chỉ là, dưới đôi mắt có bảy phần tương tự với hắn, có một nốt ruồi son.

Và bên cạnh có đề chữ:

[Tằng kinh thương hải nan vi thủy, trừ khước Vu sơn bất thị vân.]*

*Đã từng đi qua nơi biển lớn thì khó có gì mới được gọi là nước, chưa tới Vu sơn thì chưa biết gì mới gọi là mây.

Sở Hi Hách sững sờ tại chỗ, mãi không muốn nghĩ đến một chuyện.

Nhưng Lô Nhàn Nguyệt bên cạnh đã nhận ra đôi mắt đó, không nhịn được lộ ra một nụ cười khổ:

“Suýt nữa thì quên, đích nữ Tiết thị nổi tiếng tài tình, cho dù vì mạng sống mà giả làm Ngọc Nô, nếu thật sự thích chàng, cũng nên thuận theo ý chàng, thể hiện chút tài hoa.”

“Xem ra từ đầu đến cuối, Tam điện hạ chẳng qua chỉ là thế thân trong mắt nàng ta mà thôi—”

Chát!

Lô Nhàn Nguyệt chưa nói hết lời, Sở Hi Hách đã tát nàng một cái ngã nhào xuống đất.

“Nói bậy! Ngọc Nô đối với bản vương là thật lòng, bản vương sao có thể không cảm nhận được?!”

“Nếu không phải vì ngươi, nàng ấy căn bản sẽ không rời bỏ bản vương!”

Lô Nhàn Nguyệt kinh ngạc và tủi thân: “Sự việc đã đến nước này, điện hạ còn muốn tự lừa dối mình sao? Ngọc Nô không yêu điện hạ, mà điện hạ cũng đã sớm chán ghét nàng ta, bây giờ tại sao lại phẫn uất như vậy?”

Sở Hi Hách sững sờ, ngã ngồi xuống giường, vẻ mặt thất thần:

“Ta không chán ghét nàng…”

“Ta thích nàng, nhưng ta thân là Tam hoàng tử đương triều, sao có thể chỉ gắn bó với một tội nô mà sống cả đời?”

“Ta không thể cưới nàng, nàng ấy hiểu rõ điều đó, mà nàng vẫn dịu dàng như vậy, ngoan ngoãn như vậy.”

“Cho nên ta nghĩ rằng dù ta làm gì, nàng cũng sẽ ở bên cạnh ta.”

Sở Hi Hách đỏ hoe mắt, hắn không hiểu.

“Tại sao, lúc trước binh lính cầm đao chỉ vào nàng ép hỏi tung tích của ta, nàng cũng không hề lùi bước, bây giờ lại không chịu quay về nữa?”

“Nàng rõ ràng đã nói, Ngọc Nô sẽ mãi mãi ở bên cạnh Tam điện hạ mà…”

Sở Hi Hách cuối cùng bật khóc nức nở.

Bởi vì hắn đột nhiên hiểu ra.

Ngọc Nô sẽ mãi mãi ở bên cạnh Tam điện hạ.

Nhưng trên đời này, thực ra không có ai tên là Ngọc Nô.

Vào ngày tết Thượng Nguyên, Sở Hi Yến tuyên bố lập ta làm Thái tử phi.

Ta lấy thân phận Tiết Oản vào cung diện kiến Hoàng thượng.

Lại tình cờ gặp Sở Hi Hách ngoài cung điện.

Hắn nhìn bụng ta đã lộ rõ, sắc mặt âm trầm chặn chúng ta lại:

“Suýt nữa không nhận ra, nữ nô trong phủ ta ngày xưa, lại trở thành minh châu trong tay Hoàng huynh.”

A Yến cười lạnh:

“Tam đệ, đệ chỗ nào cũng không bằng ta, chỉ biết kiếm chút lợi thế ở phương diện này.”

“Viên ngọc đẹp mà đệ mắt mù không nhận ra, ta lại có thể nhìn ra là báu vật vô giá, cả đời trân trọng yêu thương.”

“Còn đệ chỉ có thể sống trong hối hận, điều đó có thể trách ai?”

Sở Hi Hách nghiến răng nhắc nhở A Yến: “Huynh lập nàng ta làm phi, có nghĩ đến sẽ bị dị nghị không?”

A Yến cười:

“Lưu Nga tái giá, Dương Hiến Dung năm lần bị phế sáu lần được lập.”

“Nếu một người nam nhân không thể để người nữ nhân mình yêu đường đường chính chính đứng bên cạnh mình, vậy chỉ có thể nói người đó vô dụng.”

“Nếu ta có thể khiến bốn biển thanh bình, ai sẽ dị nghị ta?”

Sau khi được sắc phong làm Thái tử phi, ta vẫn luôn ở trong cung dưỡng thai.

Thế lực trong triều biến đổi dữ dội, thỉnh thoảng cũng truyền đến tai ta.

Thì ra người năm xưa phản bội A Yến, khiến phụ thân phải chết oan chính là Lô tể tướng.

Bây giờ chứng cứ xác thực, Lô tể tướng cấu kết với nghịch đảng mưu hại Thái tử, tội danh thành lập, toàn gia xử trảm.

Lô Nhàn Nguyệt bị phát hiện đã lấy thân phận Vương phi của Tam hoàng tử để hối lộ quan viên, đã tự vẫn trong phủ.

Thế lực của Sở Hi Hách trong triều bị nhổ tận gốc, đại quyền rơi vào tay người khác.

Khi nghe những chuyện này, ta vừa cảm thấy hả hê, lại vừa cảm thấy xa vời.

Cứ như câu chuyện ở chỗ Sở Hi Hách, đã là chuyện của kiếp trước rồi.

Nhưng đầu tháng, ta đến tiệm ngọc ở phía tây kinh thành để lấy khóa ngọc cho con sau này, lại gặp phải Sở Hi Hách.

Người từng phong độ ngời ngời như hắn, bây giờ hai bên thái dương đã lốm đốm vài sợi tóc bạc, trông già đi không ít.

Trong mắt cũng không còn vẻ đối đầu gay gắt như xưa.

Hắn cúi mắt, nói rằng vẫn luôn cho người dò la tin tức của ta, muốn biết ta sống có tốt không.

Ta cười, Thái tử phi sao có thể sống không tốt?

Hắn không đợi ta mở miệng, lại nói đến chiếc vòng ngọc năm xưa.

“Lần trước bị ta làm vỡ, chủ nhân của nó rất trân trọng nó, cho nên ta vẫn luôn nghĩ rằng chỉ cần sửa lại nó, chủ nhân của nó sẽ quay về…”

“Ta vẫn luôn rất muốn nói với người đó, ta biết sai rồi…”

“Trải qua bao nhiêu chuyện, ta mới phát hiện điều ta muốn trân trọng nhất trong lòng, chỉ có nàng.”

Hắn đưa chiếc vòng ngọc đến trước mặt ta, nhìn ta hỏi:

“Nàng nói xem, gương vỡ có thể lại lành không?”

Ta sắc mặt thản nhiên: “Không cần thiết, chiếc vòng này, bản cung chơi chán rồi, sớm đã không muốn chạm vào nữa.”

Hắn nhìn ta, mắt hơi hoe đỏ.

Như không cam lòng, lại như tuyệt vọng.

Đến cả giọng nói vốn lạnh lùng kiêu ngạo cũng trở nên khàn đặc:

“Giá như ta chưa từng cưới Lô Nhàn Nguyệt thì tốt rồi.”

Thấy dáng vẻ này của hắn, ta không nhịn được “an ủi” hắn:

“Tam điện hạ, có một chuyện mong ngài hiểu rõ.”

“Ta cứu ngài lúc trước, chỉ vì mắt ngài rất giống A Yến.”

Sở Hi Hách nắm chặt chiếc vòng ngọc, khớp tay trắng bệch:

“Vậy ba năm qua thì tính là gì? Ngọc… Oản Oản, ta không phải không yêu nàng, mà là có quá nhiều thứ ràng buộc.”

“Cũng chưa từng có ai dạy ta, phải yêu một người như thế nào.”

Ta cười khẽ:

“Nếu nói về nỗi khổ, nỗi khổ của A Yến còn nhiều hơn ngài gấp bội.”

Sau khi vào Đông Cung, Ưng Vinh mới kể cho ta toàn bộ sự thật.

Khi xưa A Yến xuất quân Tây Vực, tại sao đến cả cao thủ tuyệt đỉnh như Ưng Vinh cũng không thể cứu được chàng?

Tiết gia gặp nạn, tại sao một nữ nhi yếu đuối như ta lại có thể may mắn thoát khỏi sự truy bắt mà trốn ra khỏi thành?

Thì ra tất cả đều là vì khi bị bầy sói vây quanh, chàng đã phái hộ vệ lợi hại và trung thành nhất bên cạnh mình cho ta.

Chàng thà tự mình gánh chịu nhiều nguy hiểm hơn, cũng phải đảm bảo ta không bị ức hiếp.

“Sau khi A Yến trở về, bên cạnh toàn là mật thám của kẻ địch.”

“Vì sự an toàn của ta, chàng đã giả vờ không quen biết ta.”

“Thế nhưng, chàng chưa từng bạc đãi ta, chàng không lấy sự khổ cực của ta để đổi lấy bất cứ thứ gì…”

Chiếc vòng ngọc trong tay Sở Hi Hách tuột xuống, rơi xuống đất, vỡ tan tành.

Sở Hi Hách cười khổ nói: “Là ta không bằng hắn.”

Ta thoát khỏi hồi ức, cười nhắc nhở hắn:

“Sở Hi Hách, ta nói những lời này không phải để so sánh hai người.”

“Bởi vì đối với ta, A Yến không cần phải so sánh với bất kỳ ai.”

“Chàng ấy mãi mãi là người chiến thắng.”

Vốn dĩ tháng này sẽ cử hành đại điển sắc phong.

Nhưng ta mang thai mười tháng quả thực đã ở trong phòng quá lâu, vừa mới ở cữ xong đã muốn ra ngoài du ngoạn.

Lại không cẩn thận bị cảm lạnh.

Thái y kê cho ta một ít thuốc thang, nhưng thuốc đó rất đắng.

Ta cảm thấy sức khỏe đã khá hơn, liền từ chối không muốn uống.

Sở Hi Yến xử lý xong tấu chương, chập tối đến thăm ta, kiên nhẫn dỗ dành ta:

“Ngoan, uống xong sẽ đưa nàng đi chơi.”

Ta tò mò chàng muốn đưa ta đi đâu, vừa mới mở miệng, chàng đã nhân cơ hội ghé sát lại.

Đút thuốc trong miệng chàng cho ta.

Ta giật mình, nuốt trọn.

Còn chưa kịp phản kháng, chàng đã nhét một viên kẹo mạch nha vào miệng ta.

Là của tiệm Vương Ký ở phía đông thành.

Vị ngọt quen thuộc tràn ngập trong miệng ta, mật ngọt tràn vào tim.

A Yến không lừa ta.

Những ngày sau này, quả nhiên đều là ngọt ngào.

Sở Hi Yến ôm bổng ta lên, bước ra khỏi Ngự hoa viên.

Ta choàng tay qua cổ chàng hỏi:

“Vậy chàng định đưa ta đi đâu chơi? Ra khỏi cung sao? Ta muốn xem hội đèn lồng!”

“Được, tối mai.”

“Vậy hôm nay thì sao?”

Ta tò mò suốt đường, cho đến khi bị chàng đưa vào tẩm điện.

Hơi thở nóng rực lập tức phả vào bên tai, cánh tay ôm ta như dung nham cuồn cuộn sôi trào.

Một lát sau, giọng chàng thấm đẫm hơi nước, trầm thấp mà quyến rũ:

“Hôm nay chơi trò chỉ có chúng ta mới chơi được…”

(Hết)


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.