Gió tháng Chín cuốn theo vài chiếc lá rơi lác đác, gõ vào cửa sổ phát ra tiếng sột soạt.
Tôi ngồi một mình trong lớp học mang tên “Khoa Năng lượng Vật chất Cổ”, lòng ngày càng trĩu nặng.
Phòng học bậc thang rộng lớn, bàn ghế được lau chùi sạch bóng, nhưng vắng lặng đến mức nghe được cả tiếng vọng.
Đã ba tiếng trôi qua kể từ sau lễ khai giảng.
Không có sinh viên nào khác, không có cố vấn, thậm chí chẳng có ai đi ngang qua hỏi han.
Tôi như hồn ma bị thế giới lãng quên.
Không thể nào.
Rõ ràng là Trần Tư Tư đã nói đây là một ngành học “kho báu”, tốt nghiệp là vào cơ quan nhà nước ngay, là do cậu cô ta nhờ người tìm hiểu giúp.
cô ta còn cam đoan chắc nịch rằng, cả hai đứa sẽ cùng học ở đây, bắt đầu bốn năm đại học mới đầy hứng khởi.
Tôi lấy điện thoại ra, tay run rẩy bấm vào khung chat WeChat.
Tin nhắn tôi ghim trên đầu vẫn là dòng tôi gửi cô ta hôm qua: “Tư Tư, ngày mai gặp cậu rồi, háo hức quá!”
Không có hồi âm.
Tôi mở trang cá nhân của cô ta lên, tim như bị ai bóp nghẹt.
Dòng trạng thái mới nhất là một tấm ảnh chụp chung, định vị tại cổng trường Đại học A.
Chính là nguyện vọng một mà tôi đã từ bỏ.
Trong ảnh, Trần Tư Tư cười rạng rỡ, xung quanh là những gương mặt lạ hoắc. Tay cô ta giơ cao tờ giấy đỏ chói – thư báo trúng tuyển của Đại học A.
Dòng caption là: “Khởi đầu mới, A đại, tôi đến rồi!”
Một tiếng “ong” vang lên trong đầu, mọi thứ trở nên trống rỗng.
Máu như đông lại, tay chân lạnh toát như vừa được lấy ra từ tủ đông.
Tôi điên cuồng gọi điện cho cô ta.
Tiếng từ ống nghe vọng ra là giọng hệ thống lạnh lùng, vô tình:
“Xin lỗi, thuê bao quý khách vừa gọi đang bận.”
Tôi tắt máy, gọi lại.
Một lần, hai lần, mười lần.
Cuối cùng, âm thanh kia đổi thành——
“Xin lỗi, hiện thuê bao quý khách vừa gọi tạm thời không liên lạc được.”
Không, không phải là không liên lạc được.
Tôi lấy điện thoại của bạn cùng phòng gọi thử, chuông mới reo một tiếng đã được bắt máy ngay.
“Alo? Ai vậy đó?” Giọng Trần Tư Tư ngọt đến phát ngấy.
Tôi giật lấy điện thoại, gào vào ống nghe: “Trần Tư Tư!”
Đầu dây bên kia im lặng một giây, rồi dứt khoát cúp máy.
Tôi gọi lại lần nữa, đầu dây đã chuyển sang tiếng bận.
Cô ta đã chặn số của tôi.
Tôi run rẩy mở QQ lên, ảnh đại diện của cô ta đã chuyển sang màu xám.
Tôi bị xóa rồi.
Trên tất cả các nền tảng mạng xã hội, tôi đều bị cô ta đơn phương — và triệt để — xóa sổ khỏi cuộc đời.
Người từng cùng tôi lớn lên, từng nói sẽ làm chị em tốt cả đời, lại dùng cách tàn nhẫn nhất để tuyên bố chấm dứt mối quan hệ của chúng tôi.
Tại sao?
Tôi đã làm gì sai?
Chỉ vì tôi thi đại học được hơn cô ta năm mươi điểm sao?
Chỉ vì thầy cô đều thích tôi hơn?
Chỉ vì những lời khen và vinh dự mà cô ta mãi không có được đều rơi vào tay tôi?
Nên cô ta phải dùng cách này… để hủy hoại cuộc đời tôi?
Khiến tôi từ bỏ A đại mà tôi mơ ước, đến học cái ngành học không ma nào theo?
Cảm giác bị phản bội và nhục nhã dâng lên như thủy triều, nhấn chìm tôi hoàn toàn.
Nước mắt không kiểm soát được nữa, từng giọt rơi xuống bàn lạnh lẽo.
Tôi không chịu nổi nữa, liền gọi về nhà.
“Mẹ…”
Tôi chỉ kịp gọi một tiếng, liền òa khóc không thành lời.
“Con muốn nghỉ học, con muốn ôn thi lại!”
Mẹ tôi ở đầu dây bên kia rõ ràng bị dọa cho hoảng sợ, giọng đầy lo lắng và xót xa.
Mẹ không ngừng dỗ dành tôi, bảo tôi bình tĩnh lại, đừng đưa ra quyết định nóng vội.
Nhưng tôi làm sao mà bình tĩnh được?
Cuộc đời tôi đã bị chính tay người đó đẩy vào vực sâu rồi.
Khi tôi đang úp mặt xuống bàn, khóc đến mức gần như ngất xỉu, cánh cửa gỗ nặng nề của lớp học kêu “két” một tiếng, bị đẩy ra.
Một bóng người ngược sáng, chậm rãi bước vào.
Ông ấy tóc bạc trắng, mặc một bộ đồ Tôn Trung Sơn bạc màu, dáng người gầy gò nhưng lưng vẫn đứng thẳng tắp.
Đôi mắt ông, giữa những nếp nhăn chằng chịt, ánh lên tia nhìn bình thản như có thể thấu hiểu mọi chuyện.
Ông bước tới trước mặt tôi, giọng nhẹ nhàng nhưng mang theo khí chất không thể kháng cự:
“Em là Lâm Vãn đúng không?”
Tôi ngẩng khuôn mặt đầy nước mắt lên, nhìn ông trong trạng thái tê dại, trong lòng chỉ còn sự đề phòng.
Lại một kẻ lừa đảo sao?
Cũng là một phần của âm mưu này à?
“Cút!” Tôi khản giọng hét lên, trút hết tuyệt vọng và căm phẫn: “Tất cả bọn lừa đảo các người! Biến hết đi cho tôi!”
Ông lão không nổi giận, thậm chí trên mặt cũng không lộ ra chút cảm xúc nào.
Ông chỉ lặng lẽ nhìn tôi, như đang nhìn một đứa trẻ đang làm loạn vô cớ.
Đợi đến khi tôi hơi bình tĩnh lại, ông mới chậm rãi lấy từ chiếc cặp da bên người ra hai cuốn sổ bìa đỏ, đặt lên bàn tôi.
Một là thư bổ nhiệm.
Một là thẻ công tác.
Không hiểu sao, tôi đưa tay cầm lấy chiếc thẻ công tác ấy, lật ra xem.
Trong ảnh, ông trông trẻ hơn hiện tại một chút, nhưng ánh mắt vẫn sắc bén như vậy.
Dòng chữ ở mục “họ tên” ghi rõ ràng ba chữ: Vương Chính Quốc.
Và dòng chức vụ ở cuối trang, như tiếng sét đánh ngang tai vang lên trong đầu tôi ——
Viện sĩ, Viện Khoa học Quốc gia.
Ngón tay tôi cứng đờ trên tấm thẻ, não gần như ngừng hoạt động.
Viện sĩ?
Viện Khoa học Quốc gia?
Hai từ “viện sĩ” và “Viện Khoa học Quốc gia” ghép lại với nhau, đối với một học sinh vừa tốt nghiệp cấp ba như tôi — người mà thế giới quan còn giới hạn trong sách vở và bài thi — thật sự quá mơ hồ và to lớn.
Viện sĩ Vương Chính Quốc không thúc giục tôi. Ông chỉ yên lặng cất lại giấy tờ, sau đó quay người bước về phía cửa.
“Đi theo tôi.”
Giọng ông rất bình thản, như thể chắc chắn tôi sẽ bước theo.
Tôi cũng không biết mình đã đứng dậy như thế nào.
Đôi chân nặng như đổ chì, lại mềm nhũn như giẫm phải bông, cứ thế máy móc bước theo sau ông.
Chúng tôi đi dọc hành lang dài, xuống khỏi toà nhà dạy học, vòng qua hồ nhân tạo tuyệt đẹp ở trung tâm trường.
Trên đường, tất cả các giảng viên gặp Viện sĩ Vương đều dừng lại, cung kính chào một tiếng “Chào Viện sĩ Vương.”
Trong ánh mắt họ, là sự kính trọng xuất phát từ tận đáy lòng.
Tim tôi đập ngày càng nhanh, một cảm giác kỳ quái và phi thực trỗi dậy trong lòng.
Cuối cùng, chúng tôi dừng lại trước một toà nhà nhỏ màu xám, trông hết sức bình thường.
Toà nhà được bao quanh bởi hàng rào cao, trước cửa có hai lính gác vũ trang đứng nghiêm trang.
Nơi này hoàn toàn trái ngược với không khí tươi sáng và nhẹ nhàng của khuôn viên đại học, toát lên vẻ nghiêm mật và lạnh lẽo.
Viện sĩ Vương tiến tới trước cánh cổng kim loại, một bảng điều khiển trên cổng lập tức sáng lên ánh đỏ.
Ông đưa mặt vào vùng nhận diện.
“Xác thực mống mắt thành công.”
Sau đó, ông đặt ngón tay cái lên vùng cảm biến.
“Xác thực vân tay thành công.”
Cánh cửa kim loại nặng nề phát ra tiếng “két” trầm thấp, từ từ trượt mở vào trong.
Tôi lặng lẽ bước theo ông, đặt chân vào một thế giới hoàn toàn mới.
Bên trong không phải là văn phòng hay lớp học như tôi tưởng, mà là một không gian trắng toát rộng lớn đến choáng ngợp.
Vô số thiết bị tinh vi mà tôi chưa từng thấy phát ra ánh sáng xanh lam nhạt. Những cánh tay cơ học khổng lồ trượt êm ru trên các đường ray gắn trần nhà, tường xung quanh phủ đầy các dòng dữ liệu đang thay đổi theo thời gian thực.
Vài người trẻ mặc áo blouse trắng đi vội vã, vừa nhìn thấy Viện sĩ Vương liền lập tức dừng bước, cúi đầu chào kính cẩn, sau đó đưa ánh mắt tò mò và thăm dò nhìn tôi.
Tôi có cảm giác mình như Gulliver lạc vào xứ sở khổng lồ — nhỏ bé, mù mờ và kinh ngạc.
“Đây chính là nơi em sẽ học tập và làm việc trong bốn năm tới.”
Giọng Viện sĩ Vương vang lên bên tai tôi.
Ông chỉ vào không gian khổng lồ trước mắt, giọng nói pha chút tự hào khó nhận ra.
“Khoa Năng lượng Vật chất Cổ không phải là một ngành học bình thường. Nó là một kế hoạch đào tạo nhân tài đặc biệt, được nhà nước lập ra dành riêng cho dự án tuyệt mật mang mật danh ‘Chu Tước’.”
Tôi gần như nín thở.
“Dự án này nhằm nghiên cứu một loại vật chất đặc biệt đến từ sâu trong lòng đất, có thể sẽ thay đổi toàn bộ cơ cấu năng lượng của loài người.”
“Vì vậy, ngành học này có yêu cầu cực kỳ cao đối với sinh viên: thiên phú, nghị lực, và bản lĩnh — thiếu một cũng không được.”
Viện sĩ Vương quay đầu lại, ánh mắt sáng rực nhìn tôi.
“Chúng tôi không xem xét yếu tố nào khác, chỉ nhìn vào năng lực toán – lý và tư duy logic em thể hiện trong thời cấp ba. Bài luận ngoại khoá về mô hình động lực học phi tuyến mà em nộp lên chính là thứ khiến tôi thấy được tiềm năng đó.”
“Vì thế, mỗi năm chúng tôi chỉ tuyển đúng một người. Thậm chí có khi mấy năm liền cũng không chọn được ai phù hợp.”
Từng câu từng chữ của ông như viên đạn xuyên phá, phá vỡ hoàn toàn nhận thức trước đây của tôi.
“Còn về bạn học của em, Trần Tư Tư…” Ông ngừng lại một chút, “Có lẽ chỉ là tình cờ biết được cái tên ngành học này và vài tin đồn không có cơ sở, rồi lợi dụng lòng tin của em.”
Ông không nói quá rõ, nhưng tôi hiểu rồi.
Trần Tư Tư chẳng khác nào một con chuột trong cống, vô tình nhìn lén được một góc thiên đường. Cô ta không đủ năng lực để vào, lại càng không cam lòng để tôi bước vào, nên đã dùng một lời nói dối có chín phần giả và một phần thật, cố đẩy tôi xuống cái “địa ngục” mà cô ta tưởng tượng ra.
Nhưng cô ta đâu biết, chính hành động toan tính hủy hoại tiền đồ của tôi ấy, lại vô tình đưa tôi đến thiên đường thực sự.
Thật trớ trêu làm sao.
Viện sĩ Vương đưa tôi đi đến trước một thiết bị hình cầu khổng lồ.
Ở trung tâm thiết bị, lơ lửng một khối vật chất to bằng nắm tay, toàn thân đen tuyền, đang chậm rãi xoay tròn. Không gian xung quanh dường như bị vặn xoắn nhẹ bởi sự hiện diện của nó.
“Đây chính là đối tượng nghiên cứu của chúng tôi.”
“Nó có mật độ năng lượng gấp mười nghìn lần so với loại nhiên liệu hạt nhân mạnh nhất hiện nay.”
Ngay khoảnh khắc đó, tôi quên mất sự phản bội, quên cả nỗi đau, quên luôn khuôn mặt đắc ý của Trần Tư Tư.
Toàn bộ linh hồn tôi bị hút vào khối vật chất thần bí ấy.
Đó là một cảm giác khao khát nguyên thủy đối với điều chưa biết, là sự hướng đến chân lý khoa học thuần khiết nhất.
“Bây giờ, em có hai lựa chọn.”