Việc gặp lại Tạ Tùy hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của tôi.
Tiếng gầm rú của động cơ xé toạc màn đêm yên tĩnh.
Chiếc siêu xe đen dẫn đầu như mũi tên rời dây, lướt ngang qua chúng tôi bên đường, lao như điên trên những vòng cua của đường núi.
Trình Dạng đưa tài liệu cho tôi, dặn dò:
“Đám công tử nhà giàu này đang luyện tập đua xe đường núi đấy, người ngồi trong chiếc Ferrari dẫn đầu là đối tượng phỏng vấn tối nay.”
“Chỉ cho 10 phút thôi, lát nữa cô cứ đọc kịch bản hỏi là được rồi.”
MC phụ trách phỏng vấn bị viêm ruột thừa cấp tính.
Tôi bị gọi đến thay người đột xuất.
Nửa đêm gió núi thổi lạnh vẫn phải đứng chờ.
Tôi càng lúc càng tò mò về thân phận người đó, liền mở tài liệu ra xem.
Khi mắt tôi lướt đến cái tên ấy, tay lập tức khựng lại ——
Tạ Tùy.
Trình Dạng vẫn hớn hở giới thiệu:
“Cô mới về nước chắc chưa biết Tạ Tùy.”
“Anh ấy là quán quân mùa trước của giải đua xe FIA GT1, người sáng lập CLB siêu xe SUI, cũng là Thái tử nhà họ Tạ…”
Tôi im lặng.
Thật ra, tôi biết rất rõ.
Sáu năm trước tôi đã đá anh ấy.
Anh hận tôi đến phát điên, suýt nữa thì không sống nổi.
……
Ước gì người bị viêm ruột thừa đêm nay là tôi.
Tôi muốn bỏ chạy, nhưng đã muộn một bước.
Chiếc Ferrari đen lao qua vạch đích, bỗng quẹo một cú drift gắt như muốn đâm chết người, rồi tăng tốc lao thẳng về phía tôi.
Tiếng động cơ rền vang, khoảng cách cực kỳ ngắn.
Đèn xe trắng lóa chiếu thẳng tới, tôi cứng đờ đứng tại chỗ như bị đóng đinh.
Đầu óc trống rỗng, toàn thân lạnh toát.
Anh ta định đâm chết tôi sao?
Lốp xe rít lên một tiếng chói tai, xe phanh gấp, dừng lại cách tôi chưa đầy một mét.
Trình Dạng hoảng hốt chạy đến hỏi tôi có sao không.
Mặt tôi trắng bệch, lắc đầu.
Đám công tử phía sau cũng xuống xe vây lại: “A Tùy, cậu chơi ác quá đấy, dọa người ta sợ chết khiếp rồi.”
Cửa xe mở ra.
Thủ phạm chính mặc bộ đồ đua đen đỏ.
Anh tháo mũ bảo hiểm kẹp vào khuỷu tay, trán lấm tấm mồ hôi.
Tạ Tùy nhìn tôi, giọng nhàn nhạt:
“Xin lỗi, không để ý là có người.”
Anh thay đổi rồi.
Trong ánh mắt kia thêm phần lạnh lùng xa cách, khó gần.
Đã không tránh được.
Vậy thì thẳng thắn đối mặt.
Tôi mỉm cười:
“Ngài Tạ, tôi là MC phỏng vấn tối nay, tên là Nghê Điệp.”
Tạ Tùy hừ nhẹ một tiếng, cười lạnh:
“Trợ lý làm ăn kiểu gì vậy, chương trình tào lao gì cũng nhận.”
Tạ Tùy không hề hợp tác.
Lẽ ra phỏng vấn mười phút là xong.
Anh lại nhất quyết phải về khách sạn nghỉ ngơi mới chịu trả lời.
Sợ tôi nổi giận bỏ dở giữa chừng không làm nữa.
Trên đường đi, Trình Dạng không ngừng dỗ dành tôi:
“Tạ Tùy bình thường rất hiếm khi nhận lời phỏng vấn bên ngoài, chương trình chúng ta lần này đúng là gặp vận may.”
“Kỳ này chắc chắn tỉ suất người xem sẽ cao ngất, chúng ta nhịn một chút…”
Tôi chỉ xem như công việc.
Đến khách sạn, Trình Dạng chỉnh lại thiết bị quay.
Chờ thêm một lát, Tạ Tùy thay đồ xong, buổi phỏng vấn bắt đầu.
Vài câu hỏi đầu chủ yếu xoay quanh định hướng sự nghiệp và lịch trình thi đấu nửa cuối năm.
Tạ Tùy ngồi trên ghế sofa, hai chân vắt chéo.