Hoàng thượng và Hoàng hậu ngồi ở vị trí cao nhất, tiếp theo là Ân Hoài cùng các phi tần, hoàng tử.
Ta đã thấy nữ chính của thế giới, Tô Dao Dao.
Nàng ta đúng là một mỹ nhân mềm mại, mặc một chiếc váy tiên màu hồng phấn, tựa như một tiên nữ ngây thơ lạc xuống trần gian.
Nhưng ta không hứng thú với Tô Dao Dao, chỉ ngồi uống rượu nho do Tây Vực tiến cống.
Ngon, không say.
…
Là giả, rượu này thật ra có chút say.
Má ta ửng hồng, đôi mắt có chút mơ màng, ý thức cũng trở nên lơ đãng.
Thực sự không chịu nổi nữa, ta chống cằm, dặn nha hoàn che giúp, rồi nhắm mắt nghỉ một lát.
Kết quả là ta lại mơ.
Ta biết rõ mình đang mơ, nhưng vẫn cảm thấy thật vô lý.
Chỉ chợp mắt một chút thôi cũng có thể mơ thấy Thái tử điện hạ.
Ân Hoài ôm ta, bàn tay ấm nóng khẽ nhéo nhẹ lên người ta: “Uống rượu à?”
“Sao ngài biết ta uống rượu?”
Ân Hoài không nói gì, mà cúi đầu hôn ta.
Một nụ hôn triền miên, đầu óc ta càng thêm choáng váng, ta ôm cổ hắn lẩm bẩm: “Sao cứ luôn mơ thấy chàng vậy…”
“Mà lần nào mơ thấy chàng, chàng cũng làm những chuyện quá đáng như thế.”
Bộ dạng không hài lòng của ta dường như khiến Ân Hoài rất vui vẻ, hắn khẽ nheo mắt: “Chắc là vì cô rất thích nàng.”
Ta bừng tỉnh.
Phụ thân ta đứng bên cạnh tức đến râu ria dựng đứng: “Tang Thanh Nguyệt, con điên rồi à, dám ngủ gật trong cung yến?”
Ta xoa xoa cái đầu hơi đau, bỗng phát hiện Tô Dao Dao đang múa.
Thân hình nàng ta uyển chuyển, vũ điệu điêu luyện, đôi mắt mềm mại như nước nhìn chằm chằm vào Ân Hoài.
Nàng ta thích Ân Hoài.
Ta không khỏi có chút căng thẳng, không nhịn được mà nhìn về phía Ân Hoài.
Ân Hoài cầm một chén rượu trong tay, vẻ mặt không có nhiều cảm xúc.
Mặc dù ta và hắn đã xảy ra nhiều chuyện như vậy… nhưng chỉ là trong mơ.
Nhưng ta vẫn có chút để tâm đến thái độ của hắn ngoài đời thực.
Khoan đã…
Tại sao ta lại để tâm đến Ân Hoài chứ?
Ta hoảng rồi.
Chẳng lẽ vì ta là nữ phụ độc ác, để ta đi theo cốt truyện, nên mới sắp đặt những giấc mơ này, khiến ta yêu Ân Hoài, rồi ở ngoài đời tranh giành nam nhân với Tô Dao Dao?
Không thể nào, tuyệt đối không thể nào!
Ta hoảng hốt, viện cớ đi vệ sinh, nói với phụ thân một tiếng rồi rời khỏi sảnh tiệc.
Ta không dám ở lại đây nữa, cũng không dám nhìn Ân Hoài thêm một lần nào nữa.
Trên đường đi, ta cúi đầu, dùng quạt tròn che nửa dưới khuôn mặt.
Trong lúc đang đi, ta vô tình giẫm phải chân người khác.
Ta vội vàng xin lỗi: “Xin lỗi, xin lỗi, ta không cố ý giẫm phải ngài.”
Đối phương lại chậm chạp không trả lời.
Ta bất giác ngẩng đầu lên, lại thấy gương mặt của Ân Hoài.
Ta sững người, chiếc quạt tròn cũng “cạch” một tiếng rơi xuống đất.
“Thái tử điện hạ? Điện hạ… thần nữ thật sự không cố ý giẫm phải ngài.”
Ân Hoài thở dài một tiếng, trên gương mặt lạnh lùng không chút ấm áp không có biểu cảm gì: “Không sao, Tang cô nương cẩn thận một chút là được.”
Ta cứng đầu đáp “Vâng ạ”, rồi nhanh chóng bỏ chạy.