Phản hồi từ bên môi giới đến rất nhanh.
Anh Vương gọi cho tôi, giọng vẫn lễ độ nhưng có phần ngại ngùng:
“Cô Giang, nhà thì không có vấn đề gì, khách tới xem cũng nhiều. Nhưng có một rắc rối… người nhà cô cứ đứng rình ở cổng khu chung cư, hễ thấy có khách tới là lao ra gây rối. Họ nói căn nhà này đang có tranh chấp, còn bảo cô là người nhỏ nhen, khuyên người ta đừng mua, kẻo sau này rước hoạ vào thân.”
“Có mấy khách hàng đã bị họ làm cho sợ mà bỏ đi rồi.”
Tôi siết chặt điện thoại, ánh mắt dần trầm xuống.
Chó cùng dứt giậu, thỏ bị dồn cũng biết cắn người.
Rõ ràng bọn họ không định dừng lại.
Tôi lập tức gọi cho luật sư Lâm An, trình bày tình hình.
Giọng anh vẫn bình tĩnh như thường: “Rất điển hình — gây rối trật tự công cộng. Cô Giang, tốt nhất cô đừng trực tiếp ra mặt, cứ để tôi xử lý. Việc cô cần làm bây giờ là giữ vững hậu phương, đừng để gia đình mình bị họ lợi dụng làm điểm yếu để công kích.”
Một câu trúng ngay trọng tâm.
Quả nhiên, lời vừa dứt thì điện thoại mẹ tôi gọi tới.
Bên kia vang lên giọng bà đầy mệt mỏi và sụp đổ chưa từng thấy:
“Tiểu Du à… con đừng làm căng nữa được không? Dì con dắt cả nhà Phương Huệ ngồi chình ình dưới nhà mình! Cả xóm kéo ra xem hết rồi! Mặt mũi bố con không biết giấu vào đâu nữa!”
“Anh em họ hàng từng người một gọi điện mắng mẹ, nói mẹ nuôi đứa con gái bất hiếu, không biết máu mủ ruột rà! Sau này nhà mình còn sống sao được nữa?!”
Bà vừa nói vừa nấc lên khóc.
“Con mới là con gái ruột của mẹ.” Tôi cắt ngang lời bà.
Đầu dây kia, tiếng khóc của mẹ khựng lại.
Tôi không nói thêm một chữ, cúp máy, cầm chìa khoá xe, lái thẳng về nhà bố mẹ.
Vừa mở cửa bước vào, bầu không khí u ám lập tức ập tới.
Bố tôi ngồi trên sofa, miệng ngậm thuốc, hết điếu này sang điếu khác, khói thuốc quẩn quanh, cả phòng khách ám mùi nồng nặc.
Mẹ tôi ngồi đối diện, mắt sưng đỏ, tay không ngừng lau nước mắt.
Tôi bước tới bàn trà, lấy từ trong túi ra một xấp giấy, đặt mạnh xuống trước mặt họ.
Là bản sao giấy chứng nhận quyền sở hữu căn hộ — trên đó, rõ ràng hai chữ “Giang Du”.
Vài tấm ảnh chụp màn hình — là đoạn trò chuyện trơ trẽn giữa Chu Thần và người đàn bà kia, cùng bức ảnh hắn quỳ xuống cầu xin tôi đừng làm to chuyện.
Còn có cả một vài đoạn video trích xuất từ camera giám sát trong nhà.
Tôi mở đoạn video đầu tiên.
Là video bà mẹ chồng của Phương Huệ đang nói với cô ta:
“Căn nhà này to thật, vị trí cũng đẹp, sau này để lại làm nhà tân hôn cho con trai mày là vừa. Chị mày nhiều tiền thế, để nó tự mua căn khác đi.”
Tôi mở video thứ hai.
Phương Huệ nằm ườn trên sofa của tôi, chân bắt chéo, vừa ăn khoai tây chiên vừa gọi điện thoại cho chồng:
“Chị em chỉ là con mụ bị đàn ông đá, trong lòng còn thấy áy náy, dễ điều khiển lắm. Anh yên tâm, mình muốn ở bao lâu thì ở, chị ấy không dám đuổi bọn mình đâu.”
Tôi mở video thứ ba.
Một đứa con nít khoảng bảy, tám tuổi trong nhà họ đang cầm cây son môi của tôi — loại mấy trăm tệ một thỏi — bôi loang lổ lên bộ sofa da thật nhập khẩu từ Ý. Căn phòng ngủ của tôi bị biến thành một bãi rác hỗn độn.
Video kết thúc.
Căn phòng khách chìm vào im lặng chết chóc.
Điếu thuốc trong tay bố tôi rơi xuống sàn, cháy thủng một lỗ nhỏ.
Mẹ tôi chết lặng nhìn màn hình, môi run run, không thốt nên lời.
“Bố, mẹ.” Tôi lên tiếng, giọng khàn đặc nhưng rõ ràng rành mạch.
“Căn nhà đó, là cột mốc của sự nhục nhã trong cuộc đời con. Mỗi lần bước vào, con lại nhớ tới sự phản bội và ê chề mà người đàn ông kia mang đến.”
“Giờ thì, đám người này — những người gọi là họ hàng — lại sống ngay trên cột mốc đó, hát ca, nhảy nhót, mở tiệc ăn chơi. Họ cười nhạo con là đứa đáng thương, rắp tâm tính toán làm sao chiếm đoạt tài sản của con, phá nát tất cả những gì con từng trân trọng.”
“Bây giờ, bố mẹ còn muốn con nhẫn nhịn sao? Vì cái sĩ diện đáng cười đó, bắt con đạp lên lòng tự trọng, để mặc họ chà đạp thêm lần nữa sao?”
“Rầm!”
Bố tôi đập mạnh một cú xuống bàn trà, mặt bàn gỗ đỏ vang lên một tiếng trầm đục.
“Đủ rồi!” Ông đứng bật dậy, mắt đỏ rực nhìn mẹ tôi, gằn từng chữ:
“Chuyện này — nghe theo Tiểu Du! Ai còn ép nó, thì là đối đầu với tôi!”
Tôi quay sang nhìn mẹ, từng chữ, từng chữ, dốc hết toàn bộ sức lực để nói ra:
“Mẹ, nếu vì nhà dì mà mẹ còn gọi cho con thêm một cuộc điện thoại, nói thêm một câu khuyên con nên rộng lượng… thì con chỉ có thể hiểu rằng, trong lòng mẹ, sĩ diện quan trọng hơn cả sinh mạng của đứa con gái này.”
“Sau khi bán căn nhà đó, con sẽ không bao giờ quay về đây nữa.”
Câu nói này của tôi như một nhát dao đâm thẳng vào tim mẹ.
Bà nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lẽo, tuyệt tình, cuối cùng cũng hoàn toàn sụp đổ, ôm đầu khóc rống lên.
“Mẹ sai rồi… mẹ sai rồi Tiểu Du ơi… mẹ ủng hộ con… con làm gì mẹ cũng ủng hộ…”
Tôi đã có trong tay “thánh chỉ” mạnh nhất từ bố mẹ.
Từ giờ trở đi, tôi không còn bất kỳ điều gì vướng bận.
Những trò “tình thân ép buộc”, sẽ không bao giờ có thể làm tổn thương tôi nữa.
Biết không thể gây áp lực qua gia đình tôi, nhà Phương Huệ bắt đầu bước vào giai đoạn phản đòn cuối cùng.
Chúng chuyển chiến trường… lên mạng xã hội.
Một bài viết với tiêu đề: “Người chị lương triệu đô của tôi đã đuổi một bà bầu sáu tháng ra khỏi nhà chỉ vì muốn bán căn hộ hàng chục tỷ” nhanh chóng lan truyền khắp các diễn đàn địa phương và trên Douyin.
Người viết, dĩ nhiên là cô em họ giỏi đóng vai nạn nhân — Phương Huệ.
Cô ta rất thông minh, suốt bài không nhắc đến tên tôi, nhưng từng chi tiết đều ám chỉ rõ ràng.
Quản lý phòng marketing của công ty lớn, căn hộ 180m² trung tâm thành phố, đang rao bán gần đây.
Ảnh đính kèm được chọn lọc và cắt ghép cẩn thận.
Cận cảnh gương mặt tiều tụy, đẫm lệ của cô ta.
Video mẹ chồng cô ta ngồi khóc ăn vạ dưới chung cư nhà tôi.
Và cả góc nghiêng khuôn mặt tôi — lúc tôi mặc vest, trang điểm chỉn chu, lạnh lùng bước ngang qua họ như thể vô tình vô nghĩa.
Sự tương phản đó tạo ra sức công kích mạnh mẽ.
Cô ta biến tôi thành một nữ ác nhân máu lạnh, tham tiền, tàn nhẫn.
Còn bản thân thì đóng vai bà bầu tội nghiệp bị ruồng bỏ, lưu lạc đầu đường xó chợ.
Phần bình luận bên dưới bài viết — toàn là lời mắng chửi hướng về tôi.
“Bây giờ người ta vì tiền cái gì cũng dám làm, đến cả em gái có bầu mà cũng đuổi?”
“Nhìn mặt bà chị là biết xảo quyệt rồi, chẳng phải người tốt lành gì.”
“Lương triệu đô thì sao? Tâm địa độc ác như thế thì đáng bị trời đánh!”
“Đào info nó ra! Cho nó chết xã hội luôn!”
Làn sóng dư luận ập đến như một cơn sóng thần, tràn ngập mọi ngóc ngách.
Chẳng bao lâu, thông tin công ty, chức vụ của tôi, thậm chí cả vài tấm ảnh đời thường cũng bị người ta lôi ra.
Phòng trà nước trong công ty, bỗng chốc biến thành toà án phán xử tôi.
Ánh mắt đồng nghiệp nhìn tôi đầy soi mói và khinh bỉ.
Tiếng thì thầm bàn tán vo ve bên tai tôi như tiếng ruồi nhặng.
Ngay cả Chu Thần — tên vị hôn phu cũ mà tôi đã chặn không biết bao nhiêu lần — cũng không hiểu moi đâu ra được số WeChat của tôi, gửi đến một tin nhắn giả vờ quan tâm:
“Tiểu Du, anh thấy chuyện trên mạng rồi… có cần anh giúp gì không? Em họ em sao lại làm thế với em?”
Tôi nhìn dòng tin nhắn đó, chỉ cảm thấy dạ dày cuộn lên từng cơn buồn nôn.
Lập tức chặn thêm một lần nữa, xoá sạch.
Còn dì tôi thì như thể vừa đánh thắng một trận lớn, điên cuồng chia sẻ tất cả bài viết và video đó vào mọi nhóm họ hàng, còn thêm dòng:
“Mọi người xem đi! Nhà tôi đã tạo nghiệp gì mới sinh ra được đứa cháu như thế?!”
Chẳng mấy chốc, điện thoại tôi biến thành một phiên toà “tình thân”.
Hàng loạt họ hàng xa xôi mấy đời chưa từng nói chuyện cũng nhảy vào phán xét, trách móc tôi “nên để lại chút đường lui, để sau này còn nhìn mặt nhau”.
Luật sư Lâm An gọi đến, giọng anh trầm ổn nhưng đầy nghiêm túc:
“Cô Giang, hành vi bên phía họ đã cấu thành tội phỉ báng trên mạng, ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh dự và đời sống cá nhân của cô. Chúng ta có thể tiến hành khởi kiện ngay lập tức.”
Tôi đứng trước cửa kính lớn trong khách sạn, nhìn ra dòng xe tấp nập ngoài kia.
Trên màn hình điện thoại, là những lời chửi rủa và công kích cay độc đến mức không thể nhìn nổi.
Nhưng lòng tôi lại dửng dưng đến kỳ lạ, thậm chí còn cảm thấy nực cười.
“Tạm thời chưa cần vội, luật sư Lâm.” Tôi khẽ nói. “Cứ để họ tiếp tục nhảy nhót thêm chút nữa. Nhảy càng cao, ngã càng đau.”
Thời cơ — sắp tới rồi.
Phiên toà mạng mà họ dựng lên, nên để tôi — đích thân chấm dứt.