Chị Gái Của Phản Diện

Chương 3



Thấy mặc cả thành công, Cố Thời Tranh bất giác ngẩng đầu nhìn tôi, đôi mắt đen láy sáng rực lên.

Tôi không nhịn được véo má nó một cái.

Chậc, cũng đáng yêu phết.

Sau đó, chúng tôi lại mua thêm tôm, trứng gà và một ít gia vị, đồ dùng hàng ngày.

Toàn những thứ lặt vặt, trông thì không đắt đỏ gì nhưng tính ra cũng tốn kha khá tiền.

Vài ngày nữa là tôi nhập học đại học ở thành phố này rồi.

Không chỉ phải tiết kiệm tiền học phí mà còn phải để lại tiền sinh hoạt cho Cố Thời Tranh.

Ha ha.

Cuộc sống này ngày càng kích thích thật.

Phiên bản thực tế của trò chơi sinh tồn nơi thành thị.

Mua thức ăn xong, trên đường về nhà.

Tôi tiện thể mua hai cái bánh bao ở quán ăn sáng ven đường, Cố Thời Tranh một cái, tôi một cái, ăn tạm cho qua bữa.

Nó cũng không hề chê bai, ôm bánh bao gặm ngon lành.

Nhưng trai mới lớn, tuổi ăn tuổi lớn. Đến trưa, Cố Thời Tranh đã đói meo nhưng không dám nói, chỉ nhìn tôi hau háu.

Thấy vậy, tôi xắn tay áo, nghĩ đến điều gì đó, cười tủm tỉm nói: “Em trai à, chị nấu cho em bảy món một canh nhé.”

Cố Thời Tranh nuốt nước bọt: “Thật không ạ?”

Tôi: “Đương nhiên rồi.”

Thế là trong khoảng thời gian tiếp theo.

Nó trơ mắt nhìn tôi lôi ra một con tôm, xào chung với mấy đoạn ớt xanh đã cắt sẵn. Đợi chín, tôi xúc ra đĩa, hài lòng nói: “OK, món ớt xanh xào da hổ vị tôm đã xong.”

Sau đó, tôi gắp con tôm bỏ lại vào chảo, cũng không cần rửa nồi, cứ thế bật lửa, cho trứng cút đã rửa sạch vào, xào chung với tôm. Thêm chút nước tương và ít muối, chiên đến khi vỏ trứng vàng ruộm: “Tôm xào trứng cút xong rồi.”

Đợi món ăn ra khỏi nồi, tôi lại gắp con tôm bỏ lại vào chảo, thêm đậu phụ…

Sau khi “hành hạ” con tôm, à không, tái sử dụng con tôm nhiều lần.

Canh nấm hương đậu phụ vị tôm, trứng hấp dầu tôm, đầu tôm xào cà tím, vỏ tôm chiên giòn, ớt xanh xào da hổ vị tôm, tôm xào trứng cút, mì chay sốt tôm bằm, bánh kếp gạch tôm đã lần lượt ra lò.

Cố Thời Tranh há hốc mồm nhìn bàn ăn đầy ắp các món: “…”

[Tôm: Thà tao chết ở chợ còn hơn.]

[Tên phản diện cũng ngớ người luôn ha ha ha ha ha ha]

[Cười bể bụng, tôi muốn hỏi ai rửa bát đây?]

[…]

Tôi vỗ vai nó đầy thâm ý: “Học được chưa? Sau này chị đi học rồi, ở nhà cũng phải tự chăm sóc bản thân cho tốt, ăn uống đầy đủ vào.”

Cố Thời Tranh ngơ ngác, một lúc lâu sau mới lên tiếng: “Vâng.”

Tôi hài lòng gật đầu, không hề để ý thằng bé đã lặng lẽ cụp mắt xuống, ngấm ngầm siết chặt nắm tay.

Có lẽ vì chỉ có hai chị em nương tựa vào nhau nên mối quan hệ giữa tôi và Cố Thời Tranh bỗng chốc thân thiết hơn rất nhiều.

Liên tiếp mấy ngày sau đó, tôi từ nấu tiệc toàn tôm chuyển sang nấu tiệc toàn thịt ba chỉ.

Cố Thời Tranh tuy ít nói nhưng sau khi tôi nấu cơm xong sẽ lặng lẽ đảm nhận việc rửa bát.

Chỉ có điều…

Thỉnh thoảng nó sẽ lựa lời góp ý: “Chị ơi, thật ra hai chị em mình ăn hai món là đủ rồi.”

Tôi: “Ồ.”

Nhưng nam chính nhà giàu một bữa ăn mười món cơ mà.

Em trai tôi là phản diện, cũng phải có chứ!

Lại một buổi tối, sau khi ăn cơm xong, bóng dáng nhỏ bé đứng trước kệ bếp, quay lưng về phía tôi rửa bát.

Tiếng nước chảy ào ào không dứt.

Tôi dựa vào ghế sofa, nhìn những dòng chữ liên tục hiện ra trước mắt.

[Sao tôi thấy tên phản diện này cũng hiểu chuyện phết nhỉ, còn biết giúp chị rửa bát nữa!]

[Chỉ là nghèo quá thôi…]

[Trạng thái tinh thần của chị gái phản diện ổn định thật ha ha ha ha]

Tôi: “…”

Không, có những người vẻ ngoài trông rất ổn định nhưng thực ra đã sắp điên rồi.

Tôi nhìn chằm chằm vào bóng lưng Cố Thời Tranh, chợt nghĩ ra điều gì đó. Đợi nó rửa bát xong, tôi vẫy tay với nó: “Em trai, lại đây một chút.”

Cố Thời Tranh không hiểu chuyện gì nhưng vẫn ngoan ngoãn đi tới.

Đợi nó đến gần, tôi xoa xoa tay, bắt đầu ước nguyện:

“Em trai, sau này chị muốn một căn biệt thự lớn.”

“À đúng rồi, còn cả một đống quần áo đẹp với túi xách nữa!”

“Còn nữa còn nữa, chị muốn ăn nhà hàng Michelin!”

Em trai tôi sững sờ: “???”

Ngay cả những dòng bình luận cũng ngẩn ra một lúc rồi điên cuồng hiện lên.

[Cười chết tôi rồi, chị gái này coi tên phản diện như con rùa trong hồ ước để hành hạ à!]

[Ha ha ha ha ha rốt cuộc ai mới là phản diện đây! Xem chị gái kìa, dọa cho tên phản diện sợ đến mức biểu cảm như heo con luôn rồi!]

[Nhưng mà đừng nói nhé, thật đấy, tên phản diện sau này đúng là rất giàu…]

Tôi nhìn ra được sự nghi hoặc của Cố Thời Tranh, cũng biết nó còn nhỏ tuổi làm sao hiểu được những thứ này.

Nhưng không quan trọng.

Cứ coi như tôi đang nói nhảm đi.

Nhưng tôi không hề biết, tối hôm đó Cố Thời Tranh về phòng, đã cẩn thận ghi vào một cuốn sổ nhỏ…

Nguyện vọng của tôi.

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, mấy ngày trôi qua trong nháy mắt.

Đến ngày khai giảng, tôi đưa Cố Thời Tranh đến trường tiểu học trước rồi mới đến trường đại học làm thủ tục nhập học.

May là trường đại học tôi đăng ký cách chỗ ở không xa lắm, đạp xe đạp công cộng hơn nửa tiếng là tới. Đi trong vòng nửa tiếng chỉ tốn một tệ rưỡi, quá hời!

Tôi để lại cho Cố Thời Tranh ba trăm tệ tiền sinh hoạt, bảo nó tự lo bữa sáng và bữa trưa. Nếu hôm nào tôi có tiết học buổi tối thì đừng đợi cơm.

Ở trường, tôi ăn một bát cơm với khoai tây xào và canh miễn phí cũng đủ no rồi.

Ngày qua ngày cứ thế trôi đi.

Cố Thời Tranh bên kia không gây ra chuyện gì, tôi cũng dần yên tâm, tranh thủ thời gian rảnh sau giờ học đi làm gia sư kiếm tiền.

Nhưng tôi không ngờ tới.

Lại một ngày thứ Tư.

Sau khi học xong tiết chuyên ngành cuối cùng, tôi đang định xách túi đến nhà ăn mua một phần sườn xào chua ngọt mang về thì mở điện thoại ra bỗng thấy một cuộc gọi nhỡ từ số được lưu là “Cô giáo của em trai”. Tim tôi thắt lại, lập tức gọi lại.

Ngay khi cuộc gọi được kết nối, giọng một người phụ nữ trung niên vang lên: “Chào bạn, bạn là?”

Tôi vội vàng đáp: “Em là chị gái của Cố Thời Tranh ạ. Xin hỏi có chuyện gì không ạ?”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.