“Không phải em nói chị đâu nha, nhưng chị không kiếm ra tiền, A Hoài làm việc cực khổ nuôi cả nhà rồi, chị còn suốt ngày gây chuyện với ảnh nữa. Nếu em có được người chồng tốt như vậy thì mừng không kịp đó.”
Tôi hất tay cô ta ra, bật cười lạnh lùng:
“Không cần ‘nếu’ nữa. Chồng tôi tặng cô đấy.”
Lời tôi vừa dứt, khóe môi Chu Miểu thoáng hiện lên một nụ cười không thể che giấu.
Còn Cố Hoài thì sững người.
Kết hôn bảy năm, dù anh ta nói tôi bao nhiêu lời khó nghe, tôi cũng chỉ âm thầm chịu đựng.
Đây là lần đầu tiên tôi phản kháng, lại còn đem anh ta tặng cho một người đàn bà khác.
Mẹ chồng tôi giận dữ đập bàn:
“Mày là cái thá gì mà dám tự ý sắp xếp hôn sự cho con trai tao?”
Chu Miểu cũng hùa theo nói:
“Thôi được rồi chị Vi, đừng diễn nữa. Ai mà chả biết chị là trẻ mồ côi, rời khỏi nhà họ Cố chị còn đi đâu được?”
“Đủ rồi đấy, đừng làm ầm nữa, đến lúc không dẹp được đâu.”
Nghe vậy, Cố Hoài như được thả lỏng, còn cười thành tiếng:
“Cũng coi như em có tí khí phách. Đã muốn đi thì mau cút đi, đừng làm chậm trễ Miểu Miểu dẫn chúng ta đi ăn khách sạn năm sao.”
Ba chồng cũng châm chọc:
“Nhìn xem Miểu Miểu của chúng ta rộng lượng biết bao. Có những người rõ ràng kém xa Miểu Miểu mọi mặt, lại chẳng tự nhìn lại bản thân, còn dám phát cáu trước mặt chúng ta.”
Tôi cười lạnh trong lòng. Miểu Miểu rộng lượng gì chứ, rõ ràng là Cố Hoài lén đưa tiền cho cô ta,
giúp cô ta lấy lòng ba mẹ anh, mà tiền đó còn là từ khoản thưởng dự án do chính Cố Hoài năn nỉ tôi làm cho anh ta.
Không muốn dây dưa thêm, tôi bước thẳng xuống lầu.
Vừa xuống đến nơi, tôi nhận được tấm ảnh Cố Hoài gửi – bức ảnh cặp vòng tay đôi của chúng tôi.
Anh ta lạnh lùng nhắn: “Cái vòng tay này em còn muốn không? Không thì tôi vứt.”
Nhìn vòng tay ấy, tim tôi vẫn khẽ run lên.
Đó là cặp vòng tay chúng tôi xin ở miếu Nguyệt Lão trước khi cưới, cầu cho đầu bạc răng long.
Hôm đó, Cố Hoài – người vốn ghét đổ mồ hôi – đã leo hơn bốn mươi ba nghìn bảy trăm bậc thang,
còn run chân quỳ chín mươi chín cái trước Nguyệt Lão mới đổi được cặp vòng tay này.
Mấy năm kết hôn, dù cãi nhau thế nào chúng tôi cũng chưa từng động đến chúng.
Vậy mà giờ anh ta thản nhiên, nói vứt là vứt.
Tôi chẳng còn sức mà đau, chỉ nhắn nhạt một câu: “Không cần nữa, vứt đi.”
Sau đó, Cố Hoài biến mất không tin tức.
Tôi thuê một phòng trọ nhỏ ở.
Đêm hôm đó, Cố Hoài đăng ảnh trong nhóm gia đình – ảnh Chu Miểu cùng cả nhà họ Cố.
Từng có lúc tôi cũng mơ về một tấm ảnh gia đình như thế.
Ba chồng từng chê bai: “Con mặc cái dáng nhà quê này đứng cạnh chúng ta mà giống người một nhà sao?”
“Nếu người ta hỏi con có phải người giúp việc nhà mình không, tôi biết trả lời thế nào?”
Vậy mà lúc này, họ để Chu Miểu đứng ở chính giữa, sợ thiên hạ không biết cô ta được nhà họ Cố công nhận.
Tối hôm đó, Cố Hoài còn cho Chu Miểu vào ở phòng ngủ chính của tôi.
Chu Miểu trực tiếp chụp ảnh cô ta nằm trên giường cùng Cố Hoài và Nhuyên Nhuyên đăng lên nhóm.
Bên cạnh giường là thùng rác chứa cặp vòng tay bị Cố Hoài cắt vụn.
Chu Miểu viết chú thích: “Thật sự có cảm giác mình là vợ và mẹ của người khác.”
“Được hai người đàn ông cùng cưng chiều, cảm giác thật tuyệt.”
Nhóm gia đình tràn ngập những lời tán dương.
Cố Hoài còn công khai ủng hộ:
“Đây không phải ảo giác. Em đã là mẹ đỡ đầu của Nhuyên Nhuyên, thì ở một mức nào đó cũng xem như vợ của anh.”
Nhuyên Nhuyên còn trực tiếp gửi tin nhắn thoại gọi “Mẹ, mẹ”,
thậm chí còn lược mất chữ “đỡ”.
Tôi không muốn nhìn nữa, tắt màn hình. Nhưng chưa đầy một lúc, điện thoại lại rung liên hồi.
Mở ra xem, là Chu Miểu đăng bức ảnh ống thoát nước trong phòng tắm nhà tôi có vệt bẩn màu vàng, tag thẳng tôi:
“Lục Vi, chị có thể sửa cái thói quen ở quê ngồi xổm ngoài hố xí được không? Sao không đi trong bồn cầu, ghê quá!”
Tôi giải thích tôi không làm, nhưng không ai tin, nhóm toàn lời chế nhạo:
“Ôi trời, người từ quê ra thật ghê.”
“Tôi muốn nôn, người quê không thể lấy về làm vợ, đáng sợ quá.”
Ngay sau đó Chu Miểu còn gửi video cô ta dọn toilet. Tôi nhìn kỹ,
thấy cô ta dùng chính đôi găng tay mẹ tôi đan cho tôi.
Tôi đã thắc mắc sao lúc đi không tìm được găng, hóa ra Cố Hoài đem đưa cho Chu Miểu.
Tôi không chịu nổi nữa, lao thẳng về nhà Cố Hoài.
Vừa bước vào, tôi đã thấy Chu Miểu mặt đỏ ửng đang ôm cổ Cố Hoài,
hai người sát đến mức sắp hôn nhau.
Thấy tôi vào, Cố Hoài lộ rõ vẻ khó chịu.
Tôi bình thản cười: “Xin lỗi nhé, làm phiền rồi, hai người cứ tiếp tục.”
Nói xong tôi đi thẳng vào nhà vệ sinh tìm đôi găng tay.
Chu Miểu lại làm ra vẻ ấm ức:
“Chị Vi, em và A Hoài không như chị nghĩ đâu.”
“Chị cứ nói bóng nói gió thế là không chào đón em phải không? Vậy em đi là được rồi.”
Cố Hoài vội vàng giữ cô ta lại, rồi lườm tôi một cái sắc lạnh:
“Lục Vi, em lại nổi điên gì nữa? Miểu Miểu chỉ là vì Nhuyên Nhuyên không có cô ấy dỗ thì không ngủ được nên mới ở lại giúp anh.”
“Em chẳng làm tròn bổn phận làm mẹ, lại dùng trái tim dơ bẩn của mình để suy diễn cho người khác, em không thấy xấu hổ à?”
Hai người sắp dính vào nhau đến nơi, mà còn bảo tôi nghĩ nhiều, buồn cười thật.
Tôi không làm tròn trách nhiệm làm mẹ sao?
Vậy ai là người thay từng cái tã cho con từ khi còn bé?
Ai là người đưa nó đi viện mỗi khi cấp cứu?
Ai là người thức khuya dạy con học từng bài một?