Bế Nhầm Con Nhà Người, Dính Luôn Cả Ba Nó

Chương 2



Con là tới báo ơn hay tới báo thù đấy hả trời ơi!!!
Trên gương mặt người đàn ông kia – cái gương mặt vạn năm đóng băng kia – cuối cùng cũng xuất hiện một vết rạn.
Anh ta nhìn con trai mình, lại nhìn sang tôi, trong đôi mắt sâu thẳm lướt qua một tia cảm xúc phức tạp đến mức tôi không sao đoán nổi.
Anh cúi người xuống, cố gắng hạ thấp tầm mắt ngang bằng với đứa nhỏ.
“Cố Tử An.” Giọng anh lúc này có vẻ dịu hơn một chút, nhưng vẫn mang theo áp lực không thể kháng cự, “Lại đây.”
Nhưng Cố Tử An lại lắc đầu, cái thân hình nhỏ xíu lại nhích sát vào tôi, ôm chặt lấy đùi tôi.
“Không đâu.” Nó rúc mặt vào ống quần tôi, giọng khàn khàn uất ức, “Con muốn ở với vợ.”
Lông mày đẹp đẽ của người đàn ông kia khẽ chau lại.
“Cô ấy không phải vợ con.” Anh kiên nhẫn giải thích.
“Là!” Cố Tử An ngẩng đầu lên, phản bác rõ mồn một: “Chính ba nói đó!
Ba nói chỉ cần con tìm được, thì đó chính là vợ! Ba còn nói vợ sẽ nấu cơm cho con ăn, tắm cho con, ôm con ngủ!”

Tôi như rơi vào một cái hố khổng lồ, còn hai cha con này đang phối hợp đẩy tôi xuống đáy.
“Anh Cố, anh không thể làm vậy! Đây là ép buộc!” Tôi cố gắng vùng vẫy.
“Tôi đang thông báo, không phải thương lượng.” Anh ta liếc đồng hồ Patek Philippe trên tay, giọng lạnh như đá:
“Cô có mười phút để thu dọn đồ.”
Nói xong, anh chẳng buồn nhìn tôi nữa, quay sang nói với trợ lý sau lưng: “Giang Tri Ngôn, dời toàn bộ lịch họp sáng nay. Tra lý lịch cô Tô này và toàn bộ thông tin về cháu trai cô ấy — Châu Viễn.”
“Vâng, Cố tổng.” Trợ lý tên Giang Tri Ngôn cúi đầu đáp.
Tim tôi “thịch” một cái.
Tra lý lịch của tôi?
Còn tra cả cháu tôi?
Ý gì đây?
Vẫn không tin tôi? Nghĩ tôi cố tình tiếp cận con anh ta?
Một cảm giác nhục nhã bùng lên trong lồng ngực.
Tôi là ai mà phải chịu ánh mắt nghi ngờ này?
Tôi hít sâu, định nói to lên: “Tôi không làm nữa, các người thích làm gì thì làm!” — nhưng lại bắt gặp đôi mắt ướt lưng tròng của Cố Tử An.
Nó vẫn ôm chặt chân tôi, vẻ mặt vừa sợ hãi vừa níu kéo, như thể chỉ cần tôi lắc đầu, nó sẽ bị thế giới ruồng bỏ.
Câu nói đến miệng, tôi lại nuốt xuống.
Thôi đi.
Cãi nhau với một nhóc ba tuổi rưỡi làm gì?
Huống hồ ngoài cửa còn cả một dàn vệ sĩ áo đen. Tôi mà hét “Tôi không đi!”, không chừng bị khiêng đi thật.
Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.
Tôi, Tô Nhiên, biết co biết duỗi.
“…Được.” Tôi nghiến răng, phun ra một chữ.
Gương mặt người đàn ông kia không có chút biểu cảm gì bất ngờ.
Anh ta nghiêng người, nhường một lối đi.
Tôi như tử tù lãnh án, kéo theo Cố Tử An đi vào phòng thu dọn.
“Vợ ơi, mình sắp về nhà mới đúng không?” Thằng nhóc lon ton theo sau, giọng líu ríu hớn hở.
“Câm miệng.” Tôi gầm lên.
Nó giật mình, mím môi, nước mắt lại lưng tròng.
Tôi thấy tội, đành thở dài, ngồi xuống xoa đầu nó.
“Xin lỗi, dì… à không, chị không cố ý quát con. Chị chỉ là… tâm trạng hơi tệ chút thôi.”
“Tại vì phải về nhà con nên chị buồn ạ?” Nó rụt rè hỏi.
Tôi nhìn gương mặt nhỏ kia — ngây thơ, trong sáng, vô tội.
Tôi còn có thể nói gì?
Rằng vì nó và cái ông bố ngang ngược kia mà tôi sắp mất quyền công dân à?
“Không phải buồn đâu.” Tôi bóp nhẹ má nó, “Chỉ là… hơi bất ngờ thôi. Nhà con có gì vui không?”
“Vui cực kỳ!” Nó lập tức rạng rỡ như nắng hè, “Nhà con to lắm! Có bể bơi, có vườn hoa, còn có cả phòng đồ chơi toàn siêu nhân Ultraman luôn!”
“Thật à…” Tôi cố gượng cười.
Trong lòng… rỉ máu.
Bể bơi, vườn hoa, phòng đồ chơi riêng?!


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.