Bảo Bối, Em Là Quả Cam Ngọt Nhất Đời Anh

Chương 1



Ba tôi là người rất có thế lực.

Ông không kết hôn, nhưng nuôi đến tận sáu người tình, sinh ra một đội bóng đá đầy đủ vị trí.

Tôi là đứa con thứ bảy trong số đó – không cao cũng chẳng thấp, lơ lửng giữa chừng.

Lẽ ra tôi chỉ là một cô con gái không mấy ai chú ý, nhưng tôi lại rất xinh đẹp.

Mẹ tôi là một minh tinh nhỏ, nhan sắc vốn đã không tệ.

Còn tôi thì vượt trội hơn cả, thừa hưởng điểm nổi bật nhất của cả hai người, đẹp đến mức đi trên đường mỗi ngày đều bị ít nhất tám công ty săn tìm tài năng chặn lại.

Từ nhỏ đến lớn, ngăn kéo của tôi chưa bao giờ thiếu đồ ăn vặt hay thư tình.

Đám người theo đuổi tôi có thể xếp hàng từ Thiên An Môn đến Khải Hoàn Môn.

Tôi vốn rất đau đầu, không biết làm thế nào để họ từ bỏ.

Còn chưa kịp nghĩ ra cách, tôi đã gặp sự cố trước rồi.

Ba tôi gặp khủng hoảng tài chính trong công ty.

Để cứu lấy công ty, ba tôi dùng bộ não trơn bóng hơn cả gấu Koala của ông để nghĩ ra một “kế sách thiên tài”.

Gả tôi cho một nhân vật máu mặt trong giới thượng lưu Bắc Kinh.

Điều tệ hơn là, vì tôi xinh đẹp nên đại nhân vật ấy rất vừa ý.

Chỉ một cái gật đầu của anh ta, công ty nhà tôi lập tức được cứu sống.

Ba tôi rất vui, người ta cũng rất hài lòng.

Chỉ có tôi, là không vui.

Và bây giờ, có chuyện còn khiến tôi không vui hơn nữa…

Tôi vứt que thử thai đi, rút vài tờ giấy ăn gấp sơ qua, rồi ném vào thùng rác đè lên nó.

Muốn chết quá.

Tôi mang thai rồi.

Tim đập loạn cả lên.

Phải làm sao bây giờ?

Phải làm sao mới được?

Cửa phòng tắm vang lên tiếng gõ, giọng đàn ông trầm khàn như có từ tính vang lên bên ngoài:

“Bảo bối sao lại khóa cửa vậy?”

Giọng anh rất dễ nghe.

Nhưng càng nghe, tôi lại càng thấy phiền.

Tôi đáp lại:

“Tôi đang tắm.”

Ngoài cửa, anh nói:

“Cũng đâu phải chưa từng tắm chung, bảo bối, mở cửa đi.”

Đã diễn thì diễn cho tròn vai, tôi vội cởi hết quần áo, quấn khăn tắm lên người, mở khóa cửa phòng tắm.

Cửa vừa mở ra, tôi còn chưa kịp nhìn rõ mặt anh thì đã bị kéo vào một vòng tay rộng lớn.

Anh siết chặt tôi trong lòng, cằm tựa lên đỉnh đầu tôi.

Hương lá cam đắng toả ngập tràn.

Anh là người mở lời trước:

“Bảo bối, người em thấy hôm nay là bạn cấp 2 của anh, cô ta gọi tên anh, anh chỉ là nhất thời quên mất đó là ai, thấy kỳ lạ vì sao cô ta lại nhận ra nên mới nói chuyện. Anh với cô ta không có quan hệ gì cả.

Thời đi học cũng chẳng thân, anh chưa từng yêu đương, càng không có mập mờ với ai cả.

Vừa rồi không giải thích là vì muốn em ghen. Bảo bối, đừng giận nữa mà.”

Anh đang nói cái quái gì vậy, tôi hoàn toàn không nghe lọt tai.

Tôi đáp:

“Tôi không giận.”

“Có mà. Em đang rất bực.”

Là vì tôi vẫn chưa có kinh nguyệt!

Tôi đâu có rối loạn chu kỳ gì.

Tháng trước sinh nhật anh, anh đòi hỏi đủ thứ.

Chúng tôi ở lì trong nhà suốt một ngày một đêm.

Tôi quên uống thuốc tránh thai.

Tôi cố kìm lại cảm xúc, quàng tay lên cổ anh:

“Không có đâu, chắc anh ảo giác rồi.”

Anh cúi mắt nhìn tôi.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.