“Có ai dám nhận nuôi con của tôi chứ?”
Khí thế của tôi yếu đi ba phần.
“Ý anh là… sẽ cưới tôi à?”
“Không cưới em thì để con tôi mang họ người khác à? Hay là giờ tôi cho em và con biến mất không một tiếng động?”
???
Sự bốc đồng qua đi, lý trí quay lại.
Tôi suýt quên mất con người Phó Dực Thâm là loại độc ác, lạnh lùng, chẳng có chút tình người.
Con cái, đối với anh ta, là điểm yếu.
Mà loại người như anh ta làm gì chấp nhận điểm yếu tồn tại?
Tôi bắt đầu dao động trong lòng.
Cái hôn nhân này… có vẻ cũng không nhất thiết phải cưới.
Tôi vắt óc suy nghĩ lý do để có thể rút lui an toàn tính mạng.
Nhưng bị giọng nói lạnh nhạt của anh cắt ngang.
“Bây giờ đi.”
Trời ơi, ai hiểu nổi tôi lúc này chứ.
Tâm trạng tôi như đang ngồi tàu lượn siêu tốc lên xuống thất thường.
Thật sự không đoán được rốt cuộc anh đang nghĩ gì.
Thấy tôi không trả lời.
Anh khẽ bật cười, khiến tôi rợn cả sống lưng.
“Hối hận rồi à?”
“Không phải, tôi nghe nói anh sắp có một cuộc họp rất quan trọng… Hay họp xong rồi đi?”
“Cuộc họp không quan trọng.”
Bình luận trực tiếp lại bùng nổ.
【Tôi không nghe nhầm chứ? Nam chính nói muốn cưới cô ta sao?】
【Dự án mười tỷ mà còn không quan trọng, vậy cái gì mới quan trọng đây?】
【Nữ chính còn chưa xuất hiện, sao nam chính đã đòi kết hôn rồi?】
Khi cầm tờ giấy chứng nhận kết hôn trên tay.
Tôi bất giác có cảm giác như vừa tự bán mình.
Không biết trong đầu Phó Dực Thâm đang nghĩ gì.
Sao anh ta cứ nhìn chằm chằm vào cuốn sổ hồng đó.
Để xóa bớt bầu không khí lúng túng, tôi cười nói đùa.
“Kết hôn thời nay nhanh ghê ha, không cần sổ hộ khẩu cũng được.”
Phó Dực Thâm nhét cuốn sổ đỏ của chúng tôi vào túi áo.
“Còn có thể nhanh hơn nữa.”
Câu này như anh đang nói với chính mình.
Tôi nghe không rõ lắm.
Định hỏi cho rõ thì anh đã sải bước xuống bậc thềm.
Giọng lại trở về như thường.
“Anh đưa em về nhà.”
Tôi cứ tưởng “đưa về nhà” mà Phó Dực Thâm nói là đưa tôi về nhà họ Phương.
Ai ngờ anh lại đưa tôi đến một biệt thự nằm lưng chừng núi.
Càng bất ngờ hơn là…
Rõ ràng đây là lần đầu tiên tôi đến nơi này, vậy mà lại có cảm giác quen thuộc kỳ lạ.
Như thể tôi từng sống ở đây rồi vậy.
Người giúp việc và quản gia thấy tôi liền đồng thanh gọi: “Phu nhân.”
Tôi ngạc nhiên: “Mọi người biết tôi sao?”
Quản gia và người giúp việc nhìn nhau cười, ăn ý đáp lời.
“Tiểu thư là người đầu tiên tiên sinh đưa về.”
“Nếu không phải phu nhân thì là ai nữa chứ?”
“Phòng của phu nhân đã chuẩn bị xong rồi.”
“Mời phu nhân đi theo chúng tôi.”
Hai người đó cứ như đang đóng kịch vậy, cực kỳ nhập tâm.
Tôi thì ngượng đến mức muốn chui xuống đất trốn.
Suýt nữa quên mất Phó Dực Thâm vẫn còn đứng sau lưng tôi.
Tôi quay lại nhìn anh, khóe môi giật giật. Anh thì như đã quá quen với cảnh này.
Gương mặt bình thản nói:
“Nghỉ ngơi sớm đi, anh còn chút việc phải xử lý trong thư phòng.”
Vừa về đến phòng.
Bình luận trực tiếp lại nhốn nháo.