Tin tốt là tôi đã mang thai.
Tin xấu là cha đứa bé lại là chú của vị hôn phu của tôi.
Hai tháng trước.
Trong tiệc đính hôn.
Tên say khướt Phó Thượng Trạch không biết là cố tình hay vô ý.
Ngay trước mặt bao người khiến tôi mất hết mặt mũi.
“Người tôi yêu chỉ có thể là Việt Việt.”
“Phương Thập Vận, dù cô có được thân xác tôi cũng chẳng bao giờ chiếm được trái tim tôi.”
“Chúng ta là liên hôn thương nghiệp, đừng vọng tưởng có được tình yêu của tôi.”
Tôi – Phương Thập Vận.
Có nhan sắc, có dáng vóc, có gia thế.
Người đời đặt biệt danh “Lưu Như Yên Đại Đế”.
Có thù tất báo ngay tại chỗ.
Tôi phản tay tặng cho Phó Thượng Trạch hai cái tát nảy lửa, tiện thể chuẩn đoán luôn cho hắn.
“Đồ bệnh hoạn.”
Dù sao cũng là tiệc đính hôn mà tôi mong chờ đã lâu.
Chuyện ồn ào xảy ra như vậy khiến tâm trạng tôi có chút bực bội.
Vì thế tôi tránh mặt tất cả mọi người.
Một mình đến quán bar, mượn rượu giải sầu.
Vài ly rượu vào bụng, đầu óc tôi đã lơ mơ.
Lảo đảo loạng choạng, vô tình chân trái vấp vào chân phải.
Tôi cứ ngỡ mình sắp ngã sấp mặt rồi.
Thì một bàn tay ấm áp, rộng lớn đỡ lấy eo tôi, thuận thế kéo tôi vào lòng anh ta.
Tôi mỉm cười tự tin, quả nhiên tôi quá cuốn hút.
Đến cả trượt chân cũng có người tranh nhau tới đỡ.
Khóe môi tôi cong lên, câu thoại kinh điển bật thốt ra.
“Đàn ông này, anh đang đùa với lửa đấy à?”
Vừa nói, tôi vừa dùng ngón tay vẽ vài vòng lên ngực anh qua lớp sơ mi mỏng.
Không rõ là do tôi khiêu khích khiến anh phản ứng, hay vì lý do nào khác.
Cơ thể anh cứng lại, giọng nói khàn khàn vang lên.
“Phương Thập Vận, nhìn cho rõ tôi là ai.”
Giọng nói quen thuộc khiến tôi ngẩng đầu, lập tức đối diện với đôi mắt âm trầm đó.
“Ha, thú vị thật, chiêu ‘dục cầm cố tung’ à.”
“Sao anh biết tôi không thích kiểu này? Đi thôi.”
Bề ngoài tôi bình tĩnh bao nhiêu thì bên trong tôi hoảng loạn bấy nhiêu.
Chết tiệt.
Sao lại đụng phải Phó Dực Thâm – chú của Phó Thượng Trạch.
Tôi mới gặp anh ta ba lần.
Nhưng những chuyện về anh ta tôi nghe không ít.
Ví như biết bao tập đoàn họ Vương vừa vào thu đông đã bị anh ta khiến cho phá sản chỉ bằng một câu nói.
Hoặc như những người phụ nữ muốn trèo lên giường anh, không ai là không bị “bốc hơi” khỏi giới Kinh Thành, thảm hơn cả nhà họ Vương.
Tất cả cũng bởi vì mối tình khắc cốt ghi tâm của anh ta.
Ai cũng biết Phó Dực Thâm có một mối tình trắng không thể với tới.
Nhưng không ai biết cô ấy là ai.
Thật là tức chết mà.
Ai cũng có bạch nguyệt quang, vì sao chỉ mình tôi không có?
Cơn giận trào lên, cộng thêm tác dụng của rượu, đầu óc tôi không còn tỉnh táo.
Người tôi vốn đã đứng vững lại một lần nữa ngã vào lòng anh ta.
“Chú nhỏ à, cháu trai của chú phụ tôi rồi, chú là chú ruột chẳng lẽ không nên thể hiện gì sao?”
Ánh mắt Phó Dực Thâm hơi nheo lại, khóe môi cong lên đầy hứng thú.
“Muốn tôi thể hiện thế nào?”
Tôi nhón chân lại gần môi anh.
“Đừng nói nữa, hôn tôi đi.”
“Em có biết mình đang làm gì không?”
“Ngủ với anh.”
“Đừng hối hận.”