Thấy vậy, Ân Hoài khẽ nhếch môi, đứng dậy, thân hình cao lớn bao trùm lấy ta: “Nguyệt Nhi cầm gậy định làm gì vậy?”
Trên gương mặt tuấn mỹ gian tà của hắn là nụ cười đầy ác ý, hắn vươn tay véo má ta.
“Ta… ngài hiểu lầm rồi, ta không có ý đó.”
Ta nói năng có chút lộn xộn.
Dù sao thì ta cũng khá sợ hắn, bởi vì ta là nữ phụ độc ác, theo nguyên tác, ta sẽ bị hắn lăng trì xử tử.
Ta không muốn bị lăng trì xử tử đâu…
“Ồ, cô không tin.”
“Vậy để trừng phạt Nguyệt Nhi…” Ân Hoài đột nhiên đưa tay bế bổng ta lên, đặt ta ngồi trên đùi hắn, “Tối nay vất vả cho nàng rồi.”
Áo ngoài bị cởi ra, ta không nhịn được mà trợn tròn mắt.
Ta muốn tỉnh lại! Mau cho ta tỉnh lại đi!
…
Trời sáng, ta tỉnh giấc.
Ta nhăn nhó bò dậy khỏi giường, xoa xoa đầu.
Trong mơ, những chuyện ta và Ân Hoài làm đều chưa từng xảy ra.
Nhưng dù không có gì xảy ra, lại cứ như đã xảy ra mọi chuyện rồi.
“Tiểu thư, tối nay trong cung có dạ yến ạ.”
Nha hoàn cầm bộ y phục mới, khoe cho ta xem.
Là bộ váy Nguyệt Hoa thêu kiểu đang thịnh hành nhất.
Đẹp thì đẹp thật… nhưng ta lại có chút phiền não.
Bởi vì trong dạ yến hôm nay, nữ chính của thế giới này, Tô Dao Dao, sẽ xuất hiện.
Nàng ta cũng là người xuyên không, thân phận hiện tại là nữ nhi của một tiểu quan ngũ phẩm, sẽ trình diễn một điệu nhảy hiện đại tại dạ yến, chiếm được trái tim của vô số nam nhân, bao gồm cả Ân Hoài.
Haizz… từ đêm nay, nữ chính xuất hiện rồi, không biết sẽ có biến cố gì xảy ra đây…
Tâm trạng u uất, cơ thể đau nhức, ta mặc cho nha hoàn Sơn Hồng chải chuốt trang điểm.
Sau khi chuẩn bị xong, ta cùng phụ thân lên xe ngựa vào cung.
Vào cung, thái giám dẫn chúng ta vào sảnh tiệc.
Dạ yến lần này chủ yếu là để chọn phi cho Thái tử và các hoàng tử, vì vậy nữ nhi của các quan viên từ ngũ phẩm trở lên đều có mặt.
Nhìn ngai vàng trống không, ta có chút thất thần.
Bỗng nhiên, bên tai truyền đến giọng của phụ thân ta.
“Thần tham kiến Thái tử điện hạ.”
Ta giật mình hoàn hồn, chỉ thấy Ân Hoài trong bộ y phục màu đen huyền, chắp tay sau lưng đứng cách đó không xa, khí chất vô cùng lạnh lẽo, gương mặt tuấn mỹ không chút biểu cảm, đôi mắt đen sâu không lường được.
Hoàn toàn không giống với một Ân Hoài nồng nhiệt trong mơ.
Ta cúi đầu, ngoan ngoãn hành lễ với Ân Hoài: “Thần nữ tham kiến Thái tử điện hạ.”
Có lẽ vì trong mơ cùng Ân Hoài…, nên ngoài đời gặp hắn, mặt ta không khỏi nóng lên, có chút ngượng ngùng.
Gặp được nhân vật chính trong giấc mộng xuân của mình, thật là khiến người ta khó xử.
“Miễn lễ.”
Giọng nói trong trẻo trầm thấp vang lên, ta ngước mắt lên, phát hiện Ân Hoài đang nhìn chằm chằm vào mình.
Ánh mắt đó có chút quen thuộc, rất giống Ân Hoài trong mơ.
Dường như mang theo chút chiếm hữu cố chấp…
Ta giật mình, nhìn kỹ lại, Ân Hoài đã trở lại vẻ lạnh lùng như không quen biết ai.
Phù… chắc là do ta mơ nhiều quá nên thần kinh có vấn đề rồi.
Dạ yến bắt đầu.