Em Đã Không Còn Chờ Anh Về Nữa Rồi

Chương 4



Chiếc xe đột ngột phanh gấp.

Cơ thể tôi lảo đảo, may mà có dây an toàn nên không đập đầu vào kính.

Tôi cau mày nhìn anh ta:

“Anh điên rồi sao!”

Anh ta siết chặt vô lăng, hàng mi cụp xuống, mí mắt dưới thì đỏ hoe, như đang cố gắng đè nén điều gì đó.

Anh nghiến từng chữ:

“Tiểu Lê, lúc nãy… em nói gì?”

Đã đến biệt thự.

Tôi mở cửa xe, mạnh tay đóng lại:

“Tôi nói, chấm dứt cuộc hôn nhân này đi. Tôi chán rồi.”

Anh đuổi theo lên lầu.

Giữ chặt cổ tay tôi, ép tôi sát vào lan can gỗ, giọng run rẩy:

“Anh không đồng ý! Mới có 2 năm… em đã thấy hết hứng, em đã chán rồi à?”

Lưng tôi lơ lửng giữa không trung.

Tim đập loạn nhịp vì sự điên cuồng của anh.

Nhưng lời tôi nói ra lại lạnh lùng đến mức tàn nhẫn:

“Lúc ép anh liên hôn là tôi sai, nhưng anh cũng đã lấy được vốn của nhà họ Tống, lời to rồi.”

“Giờ Tập đoàn Từ thị cũng đã ổn định, chấm dứt việc liên hôn cũng không khiến anh thiệt gì cả.”

Lời tôi bị anh ta ngắt ngang, mắt đỏ lên như phát cuồng.

Anh ta gần như mất lý trí:

“Tại sao? Tại sao lúc nào cũng là em quyết định? Em nói theo đuổi tôi… trước em nói liên hôn… giờ em lại nói ly hôn… Giang Lê, rốt cuộc trong lòng em thì tôi là cái gì?”

Tôi im lặng nhìn anh ta.

“Được, vậy thì cứ nói với bên ngoài là anh chán tôi.”

Đôi mắt anh ta thoáng hiện vẻ đau đớn, thả lỏng tay tôi ra như thể đã kiệt sức, cố nở một nụ cười gượng gạo, giữ lại chút thể diện cuối cùng.

“Tiểu Lê… chỉ cần đừng ly hôn, cái gì anh cũng chấp nhận.”

Tôi thấy mệt mỏi, xoay người rời đi.

“Nếu anh chịu được cuộc hôn nhân kiểu này thì tùy.”

“Sau này tôi đi tiệc, đừng có không mời mà đến, thật sự rất khó chịu.”

Rất lâu sau, phía sau mới vang lên một tiếng khàn khàn:

“Được.”

Nửa đêm.

Tôi khát nên dậy uống nước, lờ mờ nghe thấy tiếng khóc.

Con mèo nhà ai kêu mà thê thảm đến vậy?

Tôi không để tâm.

Lật người ngủ tiếp.

Từ Liêm mắt đỏ hoe trở về phòng ngủ, thấy màn hình điện thoại của tôi trên đầu giường sáng liên tục.

Một người được lưu tên là “186/da trắng/ngực to/trai đẹp đại học” gửi tới hàng loạt tin nhắn:

【Chị ơi, hôm nay bị chồng chị nhìn thấy rồi, anh ấy có giận không?】

【Chị nói thích dây lưng, em đeo rồi, lạnh quá… nhớ chị, không ngủ được. (video)】

Ngón tay anh ta run rẩy bấm vào đoạn video.

Thấy chàng trai trẻ trong phòng bao hôm nay chỉ mặc mỗi dây lưng, uốn éo khoe cơ bụng.

Thứ rác rưởi đó dùng thân thể trẻ trung để quyến rũ vợ anh ta, khiến cô ấy lung lay.

Còn anh ta đã không còn mới mẻ.

Bị cô chán… thậm chí ghê tởm.

Tin nhắn vẫn tiếp tục:

【Tối ngày mai có thể gặp chị không?】

Từ Liêm ghen đến phát cuồng.

Tối hôm sau.

Tôi cầm chìa khóa rời nhà, chuẩn bị đến chỗ hẹn.

Ngẩng đầu thấy Từ Liêm từ bếp bước ra.

Đôi mắt xinh đẹp ấy mang theo chút hy vọng, nhưng giọng anh ta lại tái nhợt:

“Tiểu Lê, anh làm món tráng miệng em thích rồi… tối nay, có thể đừng ra ngoài không?”

“Không được, tôi đã hẹn ăn tối với người khác rồi, anh ăn một mình đi.”

Tôi lịch sự chào anh ta.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.