Dẫn Chúc Hoan

Chương 2



Hổ Tử đột nhiên gõ cửa dồn dập: “A Nhược tỷ, có người tìm tỷ!”

Tim ta thắt lại: “Người nào?”

“Không biết. Người đó mặc y phục lộng lẫy, sau lưng còn có tùy tùng. À phải rồi, lệnh bài bên hông người đó giống hệt miếng ‘đồ không đáng tiền’ của tỷ.”

Thôi rồi. Sao hắn lại biết ta trốn ở đây?

Ta lật người qua cửa sổ, ba bước thành hai trèo lên tường viện. Hít một hơi thật sâu dưới ánh trăng vô tận, ta nhắm mắt nhảy xuống.

Và rồi…

Ta rơi vào một vòng tay ấm áp.

Bốn mắt nhìn nhau, người vừa đến cười lạnh: “A Nhược cô nương, định chạy đi đâu?”

Chiếc ghế thái sư nhặt về từ đầu phố vốn chỉ có ba chân. Chỗ gãy được chống đỡ bằng một khúc gỗ nên ngày thường vẫn luôn ọp ẹp. Giờ đây, chiếc ghế này đã được Thái tử ngồi qua, có lẽ sau này tu sửa lại còn có thể ké chút danh tiếng, bán được giá hời trên thị trường.

Ta vừa mải mê tính toán chuyện kiếm tiền, vừa giang rộng vòng tay như gà mẹ che chở đàn con, bao bọc đám trẻ hoảng sợ sau lưng. Ta cố nặn ra một nụ cười nịnh nọt: “Điện hạ, đã lâu không gặp, người vẫn an khang chứ ạ?”

“Không lâu, mới gặp hôm kia.” Tạ Hoài An hừ lạnh một tiếng, quay đầu đi không nhìn ta. “Bổn cung đã dặn ngươi, dạo này nhiều chuyện, đừng chạy lung tung.”

Hổ Tử dâng lên một tách trà, rất biết điều: “Thái tử điện hạ, mời người dùng trà.”

Ta liếc Hổ Tử một cái: Lấy đâu ra trà ngon thế?

Hổ Tử đáp lại bằng ánh mắt: Mấy năm trước bị mấy tỷ tỷ thanh lâu trêu ghẹo, họ nhét vào lòng đệ. Họ nói trà này có công hiệu cường thân kiện thể, đệ còn chưa nỡ uống đâu.

Ta tối sầm mặt mũi, vội vàng ngăn lại: “Điện… Điện hạ, trà này quá tầm thường, không xứng với thân phận cao quý của người. Người vẫn nên uống ít thôi ạ.”

Không nói thì thôi, ta vừa dứt lời, hắn liền bưng tách trà lên uống cạn một hơi.

Ta: “…”

May mà cổ trùng đã giải. Đợi lát nữa công hiệu tiêu hồn kia phát tác, ta cũng không phải chịu chung cảm giác. Nhưng rốt cuộc hắn có biết cổ trùng đã giải hay chưa?

Ta đánh liều một phen: “A Nhược xin hứa, sau này nhất định sẽ cẩn trọng lời ăn tiếng nói. Những gì thấy nghe trong cung, một chữ cũng không tiết lộ ra ngoài. Điện hạ có thể hứa rằng, một khi cổ trùng được giải, người sẽ để ta đi không?”

Tạ Hoài An nhìn ta chăm chú, hồi lâu mới trầm giọng đáp: “Giải được cổ trùng rồi, bổn cung càng không thả người.”

“Vì sao?!”

Hắn mở chiếc quạt xếp, nụ cười như có như không.

“Chẳng phải bổn cung muốn làm khó ngươi. Chỉ là con vẹt Thải Y Thúy Anh mà ngoại bang tiến cống kia chỉ chịu nhận đồ ăn từ ngươi. Ngươi cũng biết đấy, con vật nhỏ đó ngàn vàng khó kiếm, trăm năm khó gặp, quý giá vô cùng. Nếu có mệnh hệ gì, bổn cung biết ăn nói sao với phụ hoàng?”

Con vẹt Thúy Anh mà hắn nói, chẳng lẽ là con chim nhỏ hấp hối ta cứu được từ góc vườn hoa ba năm trước? Ngoại bang tiến cống ư?

Ta suy nghĩ một lát: “Tiểu Thúy cũng biết cách chăm sóc mà.”

Tạ Hoài An đáp không chút do dự: “Tiểu Thúy đã đến tuổi cập kê. Bổn cung đã hứa cho nàng một mối lương duyên, trưa nay đã xuất cung rồi.”

“Lương duyên?” Ta kinh ngạc. “Không phải là vị hoàng huynh lăng nhăng của người đấy chứ?”

“‘Lăng nhăng’ dùng cho nữ tử. Với hoàng huynh, ngươi nên nói là sắc dục huân tâm, không biết xấu hổ… Yên tâm, không phải hắn.”

Hắn đứng dậy, đi đến trước mặt ta: “Ngươi rời đi mấy canh giờ, con vẹt cũng tuyệt thực bấy nhiêu canh giờ. Cứ thế này, e là không sống nổi qua đêm nay. Một sinh mệnh nhỏ bé vô tội, A Nhược, ngươi nỡ lòng sao?”

Ta nắm chặt tay: “Nhưng người nhà của ta thì sao?”

Người bệnh kẻ tật, sống nay chết mai, ta càng không nỡ lòng bỏ rơi họ.

Tạ Hoài An nhìn về phía những đứa trẻ sau lưng ta. Chúng đã dạn dĩ hơn, dám ló đầu ra nhìn thẳng vào hắn. Hắn mỉm cười.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.