Buổi tối, tôi đang lim dim trên sofa thì chuông cửa vang lên.
Tôi lê dép ra mở cửa, Chu Hạ Dã người nồng mùi rượu ngã nhào vào trong.
Bên cạnh anh ta là cô thư ký nhỏ đang cố gắng đỡ, khi ngẩng đầu nhìn tôi còn không quên vểnh mắt đầy kiêu ngạo, nhẹ nhàng vuốt lại mái tóc mái như thể bản thân là bà chủ nhà.
“Chị Dung Dung, hôm nay Tổng giám đốc Chu uống nhiều quá, bảo em đưa anh ấy về.”
Cô ta cố tình nhấn mạnh hai chữ “bảo em”, dáng vẻ cứ như là người trong nhà.
“Chị Dung Dung, chị đi nấu giúp Tổng giám đốc Chu nồi canh giải rượu đi, đừng bỏ nhãn nhục vào, anh ấy không thích ăn.”
Cô ta còn e thẹn cười nhẹ:
“Anh ấy mỗi lần say đều đòi uống vào sáng hôm sau.”
Tôi thấy buồn cười.
Mấy trò đánh dấu chủ quyền của cô sinh viên mới ra trường này vụng về quá mức, khiến tôi chẳng còn tâm trạng tranh đấu với cô ta.
Tôi đỡ lấy Chu Hạ Dã từ tay cô ta, thản nhiên nói:
“Được rồi, cảm ơn em. Em có cần tôi gọi xe đưa em về không?
“Chu Hạ Dã đúng là quá đáng, em xinh đẹp như thế, anh ta lại để em về một mình, không sợ nguy hiểm sao?”
Sắc mặt Hạ Tử Tiểu biến đổi, không nói thêm lời nào.
Tôi cũng chẳng buồn đôi co, đóng cửa lại, lấy chân đá đá Chu Hạ Dã đang dựa trên ghế sofa.
“Thôi đi, đừng giả vờ nữa.”
Chu Hạ Dã không mở mắt, nhưng giọng điệu lại tỉnh táo đến kỳ lạ:
“Cảm ơn nhé.
“Cô ta dạo này bám dính quá, cứ đòi cưới tôi, tôi định mặc kệ cô ta một thời gian.”
Tôi im lặng.
Hạ Tử Tiểu không giống với những người trước.
Bao năm qua tôi và Chu Hạ Dã mạnh ai nấy sống, phụ nữ bên cạnh anh ta thay hết người này đến người khác, lâu nhất cũng chỉ ba tháng.
Anh ta trời sinh phong lưu, chẳng bao giờ dừng chân bên ai quá lâu.
Tôi từng nghĩ mình là ngoại lệ, nhưng chỉ ba năm sau khi cưới, anh ta lại không kiềm lòng được mà sa vào ong bướm bên ngoài.
Nhưng Hạ Tử Tiểu lại khác biệt.
Cô ta đã ở cạnh anh ta 2 năm rồi.
Có thể thấy Chu Hạ Dã thực sự thích cô ta.
Nếu là người khác, có lẽ anh ta đã sớm thay mới. Còn lần này lại chỉ “mặc kệ một thời gian”, rõ ràng là không nỡ buông.
Nếu là trước đây, chắc tôi đã khóc lóc om sòm, đau đớn đứt từng khúc ruột.
Còn bây giờ, tôi chỉ lạnh nhạt nói:
“Chu Hạ Dã, chúng ta ly hôn đi.”
Chu Hạ Dã nhấc mí mắt nhìn tôi, cười khẩy một tiếng.
“Hà Dung, em lại phát bệnh gì nữa đây?
“Chẳng phải chúng ta đã thỏa thuận mạnh ai nấy sống rồi sao, bây giờ lại nổi cơn gì đấy?”
Anh ta xoay người nằm nghiêng, hai chân dài co lại ngồi trên tấm thảm, một tay qua loa vươn ra nắm lấy tôi.
“Hôm nay coi như tôi sai được chưa, không nên để cô ta đưa về.
“Con gái còn non nớt, em đừng chấp nhặt với cô ấy.”
Tôi rút tay về, lấy trong ngăn kéo bàn trà một tờ đơn ly hôn đặt trước mặt anh ta.
“Tôi nói thật đấy.
“Tôi đã có người khác bên ngoài rồi.”
Cuối cùng Chu Hạ Dã cũng chịu mở mắt.
Nhưng dáng vẻ vẫn lười nhác bất cần, như thể chắc chắn tôi chỉ đang làm trò nhõng nhẽo như mọi khi.
Anh ta tiện tay lật mấy tờ trong bản thỏa thuận ly hôn, nét mặt dần dần đông cứng lại.
Tôi nghiêng đầu qua nhìn, sợ anh ta không hiểu rõ.
“Nhà mình tổng cộng có 17 căn, bao gồm cả căn ở Úc và căn bên Mỹ, tôi đã nhờ người định giá rồi, tôi lấy 8 căn, anh 9 căn.
“Còn công ty, tôi có 22% cổ phần, anh có thể ưu tiên mua lại theo giá thị trường.