“Thật ô uế.”
“Không lẽ lại sảy thai nữa rồi, mới bao lâu chứ.”
“Đúng là thứ đồ rách nát ai cũng có thể chạm vào.”
Ta cúi gằm mặt, má và tai nóng ran vì xấu hổ, nước mắt nóng hổi lăn dài.
Tiêu Tử Diễn mắt cũng không chớp lấy một cái, “Kéo xuống.”
Ta nghĩ đến cành cây khô mà Hoàng đế đưa ra trong đại điện hôm đó.
Đôi khi ta cũng cảm thấy, có lẽ mình thật sự đã điên rồi.
Trong mắt họ, Tiêu Tử Diễn lớn lên ở Nam Sơn Tự, sau khi về kinh đã nhất kiến chung tình với Chu Dao.
Những lời ta nói, đối với họ không có một chút gì đáng tin.
Ta bệnh không dậy nổi, sốt đến mơ màng.
Trong cơn mê, ta thấy có người mang theo ngự y đến, xem bệnh và chữa trị cho ta.
Có lẽ là ảo giác của ta, nô tỳ hèn mọn trước nay nào có ai quan tâm sống chết.
Ngự y đi rồi, người nam nhân mặc áo giáp bạc trắng ngồi bên giường ta, nhẹ giọng thủ thỉ.
“Những năm qua, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, A Ngưng, sao nàng lại ra nông nỗi này.”
Đầu óc ta sốt đến hồ đồ, nhưng vẫn nhận ra được giọng nói của chàng.
“Chi Chu ca ca, huynh đã bình an trở về, thật tốt quá…”
Năm ta tám tuổi, có một đạo sĩ đi qua phủ Thừa tướng, ông ta đã xem cho ta một quẻ.
Nếu trước tuổi cập kê, hồng loan* của ta chưa động thì cả đời sẽ thuận lợi, nếu không, khó thoát khỏi kiếp nạn tử vong.
*’Hồng loan chưa động’: Trái tim chưa rung động, chưa gặp được người khiến mình động tình.
Lúc đó, ta suốt ngày lẽo đẽo theo sau vị công tử nhà bên cạnh, nài nỉ chàng dạy ta bắn cung.
Phụ thân nghe lời đạo sĩ, liếc nhìn phủ Tướng quân to lớn bên cạnh, quay đầu liền đưa ta đến am ni cô.
Nhưng phụ thân không ngờ, ta lại gặp Tiêu Tử Diễn ở am ni cô, còn cùng hắn tư hẹn chung thân.
Am chủ đích thân dạy ta và Tiêu Tử Diễn đọc sách.
Ngày xuân chầm chậm trôi, ta ở trong sân hái hoa dâm bụt, ngậm đuôi hoa hút mật, ngọt như rượu ngon. Vừa ngẩng đầu lên liền thấy Tiêu Tử Diễn đang cúi đầu đọc sách.
Mùa hạ sau cơn mưa, cóc nhái kêu vang, từ ao sen đầy nước nhảy ra. Ta đuổi theo nó chạy nhảy khắp nơi, ngã vào vũng bùn lấm lem. Vừa ngẩng đầu lên, hắn vẫn đang đọc sách.
Mùa thu quả chín, ta thấy quả lê vàng trên cây to mọng, bèn rủ mấy tiểu ni cô trèo thang hái lê. Qua những tán lá rậm rạp, liếc thấy hắn vẫn ngồi ngay ngắn đọc sách.
Mùa đông tuyết phủ, am phủ một màu trắng bạc. Ta mặc áo lông chồn dày cộm cùng các tiểu ni cô chơi ném tuyết. Vừa ngẩng đầu lên, hắn vẫn đang đọc sách.
Am chủ không chỉ một lần nói ta ham chơi. Có lần tức giận, bà vung roi định đánh ta.
Ta quỳ trên bồ đoàn, nhắm mắt lại, cơn đau dự tính mãi không giáng xuống.
“Sư thái, Sương Ngưng không giống con, nàng ấy không cần phải gánh vác nhiều như vậy.”
Tiêu Tử Diễn nắm lấy cây roi đang vung xuống, một luồng áp lực đáng sợ tỏa ra từ người hắn.
Sư thái hận sắt không thành thép, “Nó là đích nữ của Thừa tướng, sau này tự nhiên sẽ gả vào nhà quyền quý, sao có thể không hiểu lòng người đa biến, triều đình hiểm ác.”
“Sư thái, nàng ấy không cần hiểu, sau này Tử Diễn sẽ dùng hết tất cả để bảo vệ nàng ấy.”
Ta ngây người nhìn họ, sư thái dường như bất lực thở dài một hơi.
“Nhân duyên vốn như quả chín trên cành, có rơi vào tay ai, chẳng phải là điều ta có thể nắm giữ.”