Nhầm Xe Gặp Lại Anh

Chương 3



“Anh là anh Lăng Phong ạ?”Giọng nói ngọt ngào của cô gái khiến người ta tê dại.

“Tôi là Lăng Phong, còn cô là?”

“Em là Tô Oánh, hôm qua dì hẹn chúng ta gặp mặt, không ngờ anh bận việc.”

Hôm qua Lăng Phong đi họp lớp… bảo sao.

“Ồ, chào cô. Xin lỗi vì chuyện hôm qua.”Lăng Phong lịch sự bắt tay cô ấy.

Thì ra cô ấy chính là thiên kim của Tập đoàn A Vũ. Nhìn hai người họ đúng là trai tài gái sắc, rất xứng đôi.

Tôi biết điều, tìm cớ quay lưng rời đi, vào nhà vệ sinh.

Vừa bước ra đã đụng mặt sếp tôi. Mắt ông ấy mơ màng, chắc đã uống không ít.

Thấy ông ấy bước loạng choạng, tôi đưa tay ra đỡ thì bất ngờ bị ông ta ôm chặt:

“Hạ Vi, anh thích em. Đi với anh, anh sẽ đối xử tốt với em.”

Nói rồi cúi xuống định hôn lên cổ tôi.

Tôi thấy buồn nôn.

Đầu óc trống rỗng, tôi ra sức giãy giụa:

“Giám đốc Vương, ông say rồi!”

Giây tiếp theo, tôi đẩy ông ta ngã xuống đất.

Hành động của tôi rõ ràng khiến ông ta nổi điên.

“Con nhóc này, không biết điều! Coi tao dạy dỗ mày thế nào!”

Ông ta đứng dậy, vung tay định đánh tôi.

Không ngờ tiếng động quá lớn, thu hút không ít người.

Ngay lúc bàn tay sắp vung xuống mặt tôi, thì bị Lăng Phong từ đâu xuất hiện, tóm chặt lấy cổ tay.

“Ông định làm gì?”

“Ui da! Lăng tổng, dạy dỗ nhân viên công ty tôi, không cần anh phải bận tâm!”

“Thế à?”

Lăng Phong xoay cổ tay, tiếng kêu thảm thiết vang lên liên hồi.

Nhìn bản thân thảm hại phản chiếu trong gương, tôi thấy mình chẳng khác gì một trò hề.

Người dìu tôi ra ngoài là Tô Oánh.

“Chuyện vừa rồi chị đừng để bụng. Tên đó đúng là cặn bã.” – cô ấy dịu dàng an ủi.

“Không sao, cảm ơn mọi người.”

“Nghe nói chị là bạn học đại học của anh Lăng Phong. Sắp tới em với anh ấy đính hôn rồi, nhớ tới uống rượu mừng nha.”

Khuôn mặt Tô Oánh hiện rõ vẻ hạnh phúc. Nhìn là biết cô ấy rất thích Lăng Phong.

Một người như anh, có cô gái nào mà không thích chứ?

Tôi quay sang nhìn đôi mắt cuốn hút kia, mỉm cười:

“Nhất định rồi.”

Ngày hôm sau, tôi bị cho nghỉ việc.

Đúng là… kịch bản máu chó.

Tôi đành chấp nhận số phận, rút điện thoại ra gọi cho anh trai.

“Anh, lần trước anh nói có người muốn giới thiệu cho em phải không? Hẹn gặp đi.Đúng lúc em… thất nghiệp rồi, rảnh!”

“Em gái à, cuối cùng cũng chịu nghĩ thông rồi hả? Anh liên hệ liền cho em nhé, nhất định phải biết nắm bắt cơ hội đó! Người ta là du học sinh về nước, cao mét tám, đẹp trai, giàu có…”

“Khoan đã, em vừa nói gì? Mất việc? Em lại gây chuyện à? Em sao lại—”

Đầu dây bên kia bắt đầu một tràng xối xả, tôi nghe không nổi nữa, rầm—

Tôi cúp máy luôn.

Buổi chiều, tôi đến địa chỉ anh trai cho để đi xem mắt, cũng mất công trang điểm xinh đẹp một chút.

Tôi đến sớm nửa tiếng, chọn một chỗ gần cửa sổ, rảnh rỗi bèn lấy phấn ra dặm lại lớp trang điểm.

Perfect. Tôi gật gù với chính mình trong gương.

Bỗng nhiên, một chiếc Maybach màu xanh lam đậu ngay ngoài cửa—kèm theo đó là một đôi chân dài—

Lăng Phong.

Và—anh ấy đang tiến về phía nhà hàng.

Tôi thề, tôi thật sự không cố tình muốn gặp lại anh ấy! Xem mắt mà gặp ngay người yêu cũ? Đúng là thể loại xấu hổ nhất mà tôi không hề muốn trải qua.

Khoan… xem mắt… đối tượng… du học… cao mét tám… đẹp trai… giàu có…

Lẽ nào người anh tôi giới thiệu… lại là Lăng Phong?

Tôi tức tốc nhắn tin cho anh trai:

“Anh à, sao anh lại giới thiệu anh ta cho em?!”

Anh trai trả lời:“Gặp rồi à? Người ta rất tốt đấy. Em phải tranh thủ nha, người ta bận lắm mà còn cố gắng đến gặp em đó. Không nói nữa, anh bận việc rồi.”

Tôi: ………

Tôi cầm điện thoại và túi xách, đang định len lén chuồn đi thì—

“Hạ Vi?”

Tôi đứng khựng lại.

“Ừ.” Tôi quay đầu.

“Em không đi làm mà ở đây làm gì?”

Tại sao không đi làm à? Tại bị đuổi việc đó! Tôi gào thầm trong lòng.

Vết thương lòng chưa kịp liền da, bị anh vạch ra không thương tiếc. Cơn giận trào lên đỉnh đầu.

“Lăng Phong! Anh sắp đính hôn rồi mà còn đi xem mắt cái gì?!”

Lăng Phong nhíu mày:“Em đang nói gì thế?!”

“Tự anh không rõ à…”Tôi còn chưa nói hết câu thì thấy Tô Oánh đẩy cửa bước vào.

“Lăng Phong ca ca, em đến muộn rồi.”Cô ấy bước tới trên đôi giày cao gót. “Xin lỗi anh nhé.”

Tôi chết lặng—hóa ra là hiểu lầm to tướng!

“Hạ Vi, chị cũng ở đây à? Trùng hợp quá!” – Tô Oánh cười nói rồi bước tới định nắm tay tôi.“Em ít bạn lắm, mình làm bạn được không? Chị là bạn học của anh Lăng Phong, em còn nhiều chuyện muốn hỏi chị nữa.”

“Ừ, được thôi.”Tôi gật đầu lịch sự mỉm cười. Sau đó liếc nhìn Lăng Phong—trông anh có vẻ như đang nhức đầu.

“Em muốn biết gì thì cứ hỏi, ngại gì. Chuyện của anh ấy, chị biết hết.”

Hồi đại học tôi còn cài người theo dõi anh, từng hành động nhỏ đều nằm trong lòng bàn tay. Ai viết thư tình cho anh, anh nhận được bao nhiêu lá, tôi đều nắm rõ.

“Thật ạ? Tuyệt quá, cảm ơn chị nhiều!”Tô Oánh nói rồi đưa điện thoại:“Chị add WeChat em nhé, sau này tụi mình hẹn gặp!”

“…”

Lăng Phong bắt đầu thấy khó chịu:“Hạ Vi, em biết cái gì mà nói? Nói ít thôi.”

Tôi nhướn mày:“Anh quản được à?”

“Giờ này lẽ ra em phải đi làm. Em ở đây làm gì?”Anh cúi xuống nhìn đồng hồ.

Bình thường giờ này đúng là đang làm việc… nhưng bây giờ thì—bị sa thải rồi, đầu đau như búa bổ.

Tôi nghiến răng, trừng mắt nhìn anh:“Làm? Tôi nghỉ việc rồi. Giờ tôi đang đợi bạn trai. Đi! Hẹn! Hò!”

“Vậy sao? Thế để lát nữa anh tiện thể làm quen bạn trai em luôn nhé.”Trong giọng nói có chút trêu chọc, khóe miệng khẽ nhếch lên.

“Vâng, bạn trai em sắp tới rồi, tránh ra!”

Nói xong câu đó tôi lập tức hối hận. Hẹn hò là thật, bạn trai là bịa.

Tôi vừa ngồi xuống đã mở WeChat chấp nhận lời mời kết bạn của Tô Oánh, đang lướt xem story thì—một giọng nói vang lên trên đỉnh đầu:

“Xin hỏi, bạn là Hạ Vi phải không?”

Tôi ngẩng đầu nhìn lên—Anh tôi không nói dối: cao thật, mét tám có dư, đúng là du học sinh về nước, giàu có thì có thể…Nhưng mà… đẹp trai?

Bên trong bộ vest là một chiếc bụng phệ khó giấu, tóc thưa với mảng hói rõ rệt.

Tôi sững người vài giây.

Nhưng rồi lại nghĩ—không nên chỉ nhìn vẻ ngoài, biết đâu người ta có nội tâm đẹp?

“Tôi là Hạ Vi, mời anh ngồi.”

“Tôi tên là Chu Quân, chào em.”

Hai người ngồi đối diện.

Xem mắt kiểu người lớn, chào hỏi qua loa rồi đi thẳng vào vấn đề.

“Tôi năm nay 35, em có ngại đối tượng hơn mình vài tuổi không?”

“Ờ… cũng không hẳn.”Tôi hơi đỏ mặt.

“Vậy thì tốt. Nghe anh em nói em làm ở công ty XX, tiện hỏi luôn—lương em khoảng bao nhiêu?”

Tôi đơ mặt.

“À… tôi vừa nghỉ việc.”

Chu Quân cau mày ba giây rồi lại giãn ra, cầm ly trà nhấp một ngụm.

“Không sao, tôi kiếm khoảng 500 ngàn một năm. Sau này nếu có con, em ở nhà chăm con, tôi đi làm nuôi cả nhà, cũng tạm đủ sống…”

Khoan đã, mới gặp lần đầu mà anh đã tính tới chuyện sinh con?

Tôi: …

Anh lại tiếp:

“Tuổi tôi cũng không nhỏ nữa, ba mẹ giục nhiều. Mới gặp em nhưng tôi có cảm tình nên nghĩ hơi xa chút… À mà, em thích con trai hay con gái?”

Nếu không phải vì Lăng Phong và Tô Oánh còn ở ngay bên cạnh, chắc tôi đã đứng dậy đi luôn rồi. Giờ vẫn phải giả bộ có hứng thú với cuộc gặp này.

“Anh à, thật ra mình có thể từ từ tìm hiểu. Chuyện con cái… để sau hẵng nói. Lỡ đâu không hợp, khác quan điểm sống thì sao?”

Chu Quân mím môi gật đầu liên tục, mắt thì không rời tôi lấy một giây.

Bữa ăn đó kéo dài như cả thế kỷ, cuối cùng anh hẹn tôi hôm sau đi xem phim.

Tôi cần phải thoát thân, ngay lập tức!

Về đến nhà, tôi lao vào sửa CV, gửi hồ sơ, tìm việc.

Không công việc, không tình yêu.Tôi—27 tuổi, như một cánh diều đứt dây, tự do thì có nhưng không có phương hướng.

Bố tôi thường nói:

“Chỉ mong con cả đời thuận buồm xuôi gió, không lo nghĩ, gặp được người đàn ông tốt thì lấy.”

Kén cá chọn canh đến thành gái ế, cuối cùng lại phải chốt một người đàn ông đã ly hôn, còn có con riêng.

Nước mắt không biết từ lúc nào đã tràn khỏi khóe mắt, rơi vào môi, mằn mặn.

Bố nấu cho tôi một bát trứng lòng đào chưng đường—món tôi thích nhất từ bé.

Mỗi khi tâm trạng tệ, chỉ cần ăn một bát là lập tức thấy khá hơn.

“Bố ơi, ngon quá.”

“Ngon thì ăn nhiều vào. Sau này lấy chồng rồi chưa chắc còn được ăn đâu.”Bố quay đi, lén lau khóe mắt.

“Con không lấy chồng đâu, con muốn mãi mãi ở bên bố.”Tôi cúi đầu, dùng thìa múc một quả trứng bỏ vào miệng, sống mũi cay cay, mắt cũng đỏ hoe.

“Nói linh tinh. Con gái thì phải lấy chồng chứ. Còn có anh con mà. Mau ăn đi, không đủ thì còn trong nồi.”

Rõ ràng bỏ không ít đường cát vào bát, mà miệng lại chẳng thấy ngọt tí nào.

Tôi trở về phòng, mở WeChat nhắn cho Chu Quân dưới tin nhắn rủ xem phim:

“Được.”

Đêm hôm đó, tôi mất ngủ.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.