Nghịch Tử Gặp Gái Cay Nghiệt

Chương 1



Thiếu gia phản diện sững người nhìn tôi.

Sau mười giây im lặng chết lặng, cậu ta bật khóc oà lên.

Khóc đến mức mặt đỏ gay, nhưng vẫn không quên ra lệnh:

“Mẹ ơi! Cô ta dám cãi lại con! Con muốn khiến cô ta nhà tan cửa nát!”

Phải công nhận, trông cậu ta thật sự rất đẹp trai.

Khóc thành như thế rồi mà vẫn thấy mũi ra mũi, mắt ra mắt.

Nhưng mấy đứa trẻ khác trong trại thì không rảnh mà ngắm, vì đã sợ đến chết đứng.

Chỉ biết cúi đầu đứng yên tại chỗ.

Trước mắt tôi lại hiện ra hàng loạt dòng chữ khác.

Vì chẳng ai chịu chơi với tôi, tôi toàn tự đọc sách một mình.

Nên tôi học được rất nhiều chữ, đọc mấy dòng này dễ như chơi:

【Nhìn thì đáng yêu mà khẩu nghiệp mạnh thật!】

【Chắc con bé chưa biết sau này phản diện đáng sợ đến mức nào, hồi nhỏ chỉ là kiêu căng thôi, lớn lên thì vô pháp vô thiên.】

【Vì yêu nữ chính không được, hắn nhốt cô ấy lại, còn đánh gãy chân nam chính ngay trước mặt nữ chính, trói lại như chó.】

【May mà con bé này không hợp tiêu chuẩn nhận nuôi của nhà phản diện, không thì sau này chết lúc nào cũng chẳng hay.】

Tôi nghe vậy cũng yên tâm hơn.

Tôi với từ “ngoan ngoãn” chẳng liên quan gì nhau.

Miễn không nhận nuôi tôi là được, phản diện có tệ cỡ nào cũng chẳng liên quan gì tôi.

Cô dì xinh đẹp kia ái ngại nói với cô giáo Giang trong trại:

“Đứa nhỏ này từ bé đã bị ông bà nội chiều hư, tôi cũng hết cách.”

Cô giáo Giang cũng áy náy đáp lại:

“Không có gì đâu, bé Viên Viên vốn tính vậy rồi, tôi còn chẳng làm gì được.”

Chỉ có tôi, nhỏ bé đứng đó một mình.

Thẳng lưng, nghiêm túc lắc đầu nói với thiếu gia:

“Cậu không thể khiến nhà tôi tan nát đâu, vì… tôi vốn chẳng có nhà.”

Thiếu gia đang khóc thì khựng lại.

Trừng mắt nhìn tôi rồi hít phải một hơi lạnh.

Mặt cậu ta bỗng đỏ ửng lên, rồi hùng hổ hét:

“Sao có thể như vậy! Chẳng lẽ cậu không có bố mẹ à?”

Tôi nghiêng đầu, khó hiểu nhìn cậu ta:

“Cái thứ trên cổ cậu là khối u à? Đến cả nơi mình đang đứng cũng không biết sao?”

Thiếu gia ngớ người, lúc này mới nhớ ra mình đang ở trại trẻ mồ côi.

Cậu ta tức đến thở phì phò, há mồm rồi lại ngậm lại, không biết nói gì nữa.

Cả người đỏ bừng.

Những lời đe doạ mà cậu ta giỏi nhất hoàn toàn vô dụng trước tôi.

Cậu ta bắt đầu hoảng.

Quay người lao vào lòng dì xinh đẹp, vung nắm đấm nhỏ đập loạn xạ lên đùi bà.

Cậu ta vừa khóc nấc từng tiếng, vừa nước mắt nước mũi tèm lem:

“Ma…ma! Mẹ mau đuổi cô ta đi! Con không thích cô ta! Không muốn nhìn thấy cô ta!”

Gương mặt của dì xinh đẹp thoáng qua một tia mệt mỏi.

Cô giáo Giang lập tức bước tới, nắm lấy tay tôi, áy náy nói:

“Phu nhân Cố, xin lỗi nhé, tôi sẽ đưa Viên Viên về ngay.”

Dì xinh đẹp còn định ngăn lại, thì cô giáo Giang đã quay sang nhìn tôi, giọng nghiêm nghị:

“Viên Viên, con qua xin lỗi anh trai một câu, rồi mình về.”

Cô Giang rất tốt với tôi.

Dù tôi bị trả về từ mấy gia đình nhận nuôi, cô ấy chưa từng trách mắng tôi.

Tôi không muốn làm cô khó xử.

Vì thế, tôi miễn cưỡng bước đến gần cậu thiếu gia.

Cậu ta nhìn tôi đầy cảnh giác, hai tay vẫn ôm chặt lấy đùi của dì xinh đẹp.

Tôi đứng thẳng trước mặt cậu ta, vuốt lại chiếc váy nhỏ đã giặt bạc màu của mình.

Rồi nhẹ nhàng nói:

“Xin lỗi anh.”

Thiếu gia hếch cằm, hừ một tiếng, khuôn mặt lại hiện lên vẻ ngạo mạn.

Nhưng lúc này, bản năng trời sinh trong tôi lại trỗi dậy.

Tôi đã cố nhịn rồi… mà vẫn không nhịn nổi.

Thế là tôi nói thêm một câu:

“Anh cho em biết là em nói sai chỗ nào nhé…

Em muốn nói lại lần nữa.”

Đôi mắt của thiếu gia từ từ trợn to, không thể tin nổi nhìn tôi.

Nhìn càng lâu, vẻ ấm ức trên mặt càng hiện rõ.

Chưa tới một giây sau, cậu ta cau mày, mũi đỏ lên,

Chôn đầu vào đùi dì xinh đẹp rồi lại gào khóc om sòm.

Miệng còn lắp bắp nói:

“Mẹ ơi, cô ấy bắt nạt con, bảo bối của mẹ bị bắt nạt rồi!”

Tôi lại theo phản xạ bật lại:

“Em đâu có bắt nạt anh, chỉ là không dễ thương với anh thôi mà.”

Cậu ta càng khóc to hơn.

La hét đến mức tôi nhức hết cả đầu, đành đưa tay bịt tai lại và quay mặt đi.

Cô giáo Giang lập tức kéo tôi sang một bên, trừng mắt nhìn tôi như kiểu “Con bé này thiệt hết thuốc chữa!”.

“Con không thể nhịn được à? Mau về phòng ngay!”

Tôi nhún vai, xoay người định tự đi về.

Đột nhiên, chú đẹp trai từ nãy giờ vẫn im lặng bước tới chặn tôi lại.

“Con tên là Viên Viên đúng không? Chờ chút đã.”

Chú ấy liếc nhìn dì xinh đẹp, rồi mỉm cười nói với cô giáo Giang:

“Cô Giang, chúng tôi quyết định rồi. Là con bé này.”

Thiếu gia đang mải khóc bỗng khựng lại.

Ngẩng đầu lên, ngơ ngác nhìn ba mẹ mình đầy kinh ngạc.

Ngay cả cô giáo Giang cũng phải khuyên:

“Hay là hai người suy nghĩ thêm chút nữa? Thiếu gia hình như không thích Viên Viên lắm…”

Chú đẹp trai cắt ngang lời cô Giang:

“Đến nước này rồi, chúng tôi muốn thử đi đường vòng.”

Chú ấy ngồi xổm trước mặt tôi, ghé tai thì thầm:

“Viên Viên, con có muốn sống cùng bọn chú không?”

Tôi thì đâu có muốn sống với mấy người phản diện, định lắc đầu từ chối.

Thì trước mắt tôi lại hiện lên những dòng chữ:

【Khoan đã, chẳng phải nhà phản diện nên nhận nuôi nữ chính ngoan ngoãn sao?】

【Con bé này tuy nhìn dễ thương, nhưng nó không phải nữ chính đâu, sẽ sớm bị phản diện cho bay màu thôi!】

【Nữ chính đang ở trong đám trẻ đó, bị dọa cho đứng hình rồi kìa.】

Tôi liếc mắt nhìn mấy đứa nhỏ đang đứng bên cạnh.

Có mấy bé gái đang cúi đầu, đến thở mạnh cũng không dám.

Tôi cũng không biết “nữ chính” trong lời họ là ai.

Chứ nếu biết, tôi đã lôi cô bé đó ra rồi.

Dòng chữ lại tiếp tục hiện lên:

【Nhà phản diện ngoài tiền ra thì chẳng có gì cả, sống bên hắn thì có tiền mà không có mạng để tiêu!】

【Chuẩn rồi, nhà phản diện mỗi đứa con nuôi trưởng thành sẽ được cấp một quỹ mười tỷ tệ, nhưng phải sống sót tới năm 18 tuổi đã!】

Khoan đã, thông tin quan trọng như thế mà giờ mới nói!?

Tôi lập tức dùng bàn tay mũm mĩm nắm chặt tay chú đẹp trai, gật đầu thật mạnh:

“Vâng ạ, ba ơi, con đồng ý.”

Thiếu gia phản diện lập tức chỉ vào tôi, hét ầm lên:

“Cô im đi! Ổng là ba tôi, không phải ba cô!”

Tôi mặc kệ. Ai đưa tôi mười tỷ, người đó chính là ba tôi.

Tôi định phản bác lại, nhưng cố nuốt xuống.

Chú đẹp trai nhìn tôi nhẫn nhịn như vậy, có vẻ không vui, liền nói:

“Viên Viên, chúng tôi nhận nuôi con là để con có thể sống đúng với bản thân, không phải kìm nén gì cả.”

Ánh mắt dịu dàng của chú như đang cổ vũ tôi. Và tôi hiểu ra rồi.

Chú ấy muốn tôi lấy độc trị độc, trấn áp thiếu gia.

Dễ thôi.

Ai cho mười tỷ thì người đó làm chủ.

Tôi lập tức quay sang thiếu gia, nghiêm túc nói:

“Không đúng đâu anh trai, ba anh nhận nuôi em rồi thì cũng là ba em.”

Thiếu gia tức đỏ cả mặt, ngồi phịch xuống đất, vừa lăn vừa gào:

“Con không cần biết! Con nói không là không! Không cho cô vào nhà con!”

Tôi nhíu mày, khó hiểu nhìn cậu ta:

“Anh ơi, chẳng lẽ anh là em trai của Aristotle, tên là ‘Chẳng Ra Gì-tle’ à?”

Thiếu gia đơ người.

Ánh mắt nhìn tôi thoáng hiện lên vẻ ngây ngô đến độ ngu ngốc.

Biểu cảm mờ mịt của cậu ta khiến tôi càng chắc chắn:

Hiện tại, trình độ học vấn của tôi hoàn toàn đè bẹp cậu ta rồi.

Tôi tiếc nuối lắc đầu:

“Haizz, Chúa ban phát trí tuệ cho nhân gian, lại quên không mở ô cho anh trai.”

Thiếu gia dường như vẫn chưa hiểu, trừng mắt, lắp bắp hỏi:

“Cô… cô nói gì cơ!?”

Tôi kéo tay áo chú đẹp trai:

“Ba ơi, cho anh ấy học thêm đi, nhà mình không thể có người mù chữ đâu.”

Câu đó, cuối cùng thiếu gia cũng nghe hiểu.

Mặt đỏ bừng như quả cà chua, môi run run, rồi lại khóc toáng lên.

Chú đẹp trai nhìn cậu ta, thở dài bất lực:

“Con đúng là khiến ba thất vọng mà…”

Còn những dòng chữ thì bay vèo vèo trước mắt tôi:

【Phản diện cũng có ngày ăn hành, cảm thấy thật hả dạ!】

【Bé gái này vừa liếm môi một cái, phát hiện bản thân đã trúng độc chết luôn rồi.】

【Nhưng phản diện không nhận nuôi nữ chính thì sau này hắn thích nữ chính kiểu gì?】

【Thế thì hay quá! Không có phản diện phá đám, Yêu Yêu với nam chính có đường tình ngọt ngào thẳng tiến!】

【Đừng mơ nữa. Hiện tại bỏ lỡ bao nhiêu, sau này gặp lại phản diện sẽ càng biến thái, càng cố chấp!】

Yêu Yêu?

Trong đầu tôi hiện lên hình ảnh một cô bé có đôi mắt to tròn.

Thì ra… nữ chính là cô ấy.

Nhưng tôi đã ngồi lên xe rời khỏi trại trẻ mồ côi rồi.

Bố mẹ nuôi không để tâm đến việc thiếu gia khóc lóc ầm ĩ, hôm đó liền đưa tôi đi ngay.

Để tránh tôi và cậu ta gây gổ trên xe, mẹ nuôi đưa tôi lên một chiếc xe khác.

Trên đường về nhà, tôi biết được tên của thiếu gia.

Cậu ấy tên là Cố Ảnh An, năm nay sáu tuổi, chỉ hơn tôi vài tháng.

Nhưng mức độ phá hoại thì… đúng chuẩn “sát thương cao”.

Trong nhà, cậu ta như hoàng đế vậy.

Người giúp việc nào dám can ngăn hay trái ý cậu ta một chút thôi,

Đêm đó là y như rằng cậu khóc lóc đòi đuổi việc, lập tức tống cổ họ ra ngoài.

Người làm và quản gia nhà họ Cố ai nấy đều phải dè chừng, chỉ sợ chọc giận thiếu gia.

Xe chạy dần vào một khu biệt thự cao cấp sang trọng.

Cây xanh rợp bóng, suối nhỏ róc rách chảy.

Cảnh vật y như nơi ở của công chúa trong truyện cổ tích.

Tôi áp mặt vào cửa kính xe, tò mò ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài.

Xe dừng lại trước một tòa nhà lộng lẫy dát vàng dát ngọc.

Tôi đi theo mẹ nuôi vào nhà, ngẩng đầu nhìn căn biệt thự tráng lệ mà há hốc miệng.

Cố Ảnh An đã về trước tôi.

Thấy tôi bước vào, cậu ta hừ lạnh một tiếng, quay đầu tỏ vẻ cao ngạo.

Rồi hét to trong phòng khách, gọi quản gia chuẩn bị “cưỡi ngựa”.

Tôi tưởng nhà họ Cố thật sự nuôi ngựa trong nhà, nên chăm chú chờ đợi xem ngựa xuất hiện.

Đúng lúc đó, một anh trai cao ráo, dáng đứng nghiêm trang chạy ra.

“Phịch!” – ảnh quỳ rạp xuống trước mặt thiếu gia.

“Thiếu gia, mời lên ngựa.”

Sắc mặt mẹ nuôi lập tức trở nên cực kỳ khó coi, nghiến răng nén giận:

“Cố Ảnh An! Con lớn rồi đấy, không được chơi trò cưỡi ngựa với quản gia nữa!”

Cố Ảnh An liền la lên ầm ĩ:

“Con không cần biết! Con cứ muốn chơi! Con còn muốn cưỡi ngựa leo cầu thang cơ!”

Khóe miệng mẹ nuôi giật giật, cố gắng giữ vẻ đoan trang quý phái.

Nhưng tôi cảm nhận rõ, bà ấy đang rất gần giới hạn bùng nổ.

Anh quản gia tên Tiểu Hà vừa quỳ, vừa cười gượng nói:

“Phu nhân, thiếu gia còn nhỏ, nghịch một chút cũng không sao đâu ạ. Để tôi chơi với cậu ấy một lát.”

Mẹ nuôi thở dài:

“Tiểu Hà, cưng chiều như thế này, sớm muộn gì cũng hại nó.”

Tiểu Hà còn chưa kịp nói gì, thì Cố Ảnh An đã leo tót lên lưng anh.

“Chạy đi! Già! Mau chạy!”

Tiểu Hà lập tức nở nụ cười gượng gạo, bò quanh phòng khách cõng thiếu gia trên lưng.

Đi ngang qua chỗ tôi, Cố Ảnh An vênh mặt nói:

“Đồ nhà quê, chắc cô chưa từng chơi cưỡi ngựa đâu nhỉ? Trò này vui lắm đấy!”

Tôi bĩu môi, lập tức đáp lại:

“Cũng không có gì vui lắm đâu. Lần cuối em thấy người ta cưỡi kiểu này là trong phim truyền hình.”

“Mà mấy anh cưỡi ngựa kiểu đó sau này phần lớn đều chết thảm lắm.”

Cố Ảnh An chao người một cái,

Vội vàng nhảy khỏi lưng anh quản gia, mặt đỏ bừng tức giận, chỉ vào tôi gào lên the thé:

“Đồ nhà quê! Cô dám nguyền rủa tôi chết hả!?”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.