Màn Xem Mắt Đi Vào Lòng Đất

Chương 6



Tôi cứng họng.

Tính kỹ lại, hai năm ra trường tôi mới gom góp được khoảng đó là cùng.

Vậy mà anh ta mở miệng nói ra nghe nhẹ như kiểu cho tôi mười tệ đi ăn sáng vậy.

Tôi im lặng — thật ra là đang suy nghĩ. Dù tôi có đòi giá trên trời, cũng không ngờ anh ta sẵn sàng vung tay ném thẳng mười vạn chỉ để tôi về nhà ra mắt.

Nhưng có vẻ anh ta hiểu nhầm sự im lặng của tôi.

Trình Tử Dực hơi cau mày, cúi xuống nhìn tôi, giọng dịu hẳn như đang dỗ trẻ con:

“Nếu em chịu theo anh về nhà, anh tặng em một chiếc xe, chịu không?”

Tôi ngây người:

“Xe? Tặng em?”

Tôi còn chưa có bằng lái, tặng xe cho tôi làm gì?

Dù trong đầu đang lăn tăn, nhưng miệng lại thành thật hơn đầu óc:

“Tặng xe gì?”

Trình Tử Dực giơ một ngón tay, khẽ lắc trước mặt tôi:

“Dưới số này, em thích cái nào chọn cái đó.”

Chậc, cái giọng điệu đúng chất nhà giàu mới nổi, tự dưng lại khiến tôi nhớ về hình ảnh lần đầu gặp anh ta — mặc áo lông chồn, đeo dây chuyền vàng to như ngón cái.

Nhưng nhìn anh giơ một ngón tay, tôi hơi nghi ngờ:

“Mười vạn?”

Trình Tử Dực suýt trượt chân té:

“Em thực sự nghi ngờ tài lực bạn trai mình sao? Anh mà mở miệng ra là chỉ tặng xe mười vạn thôi á?”

Tôi liếm môi — vậy thì tôi hiểu con số “một” kia nghĩa là gì rồi…

Nhưng mà, tôi sẽ vì một chiếc xe sang mà bán rẻ bản thân, chịu theo anh ta về ra mắt sao?

Tôi đúng là sẽ.

Không có bằng lái thì học! Còn cơ hội để Trình Tử Dực vung tiền như thế này, đâu phải ngày nào cũng có.

Tôi lập tức khoác tay anh ta, tươi rói nói:

“Anh yên tâm, em đảm bảo sẽ làm bố mẹ mình hài lòng tuyệt đối!”

……

Trên đường đi mua quà, tôi tiện miệng hỏi một chút về sở thích của ba mẹ anh ấy.
Trình Tử Dực cau mày nghĩ một lát rồi nói: “Ba anh thích uống rượu.”

Thế thì dễ rồi, mua hai chai rượu ngon đem sang là được.
Bàn rượu là nơi dễ kéo gần khoảng cách nhất, ba ly vào bụng, thì còn đâu là chú bác, phải gọi bằng “anh” luôn ấy chứ.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, hạ giọng hỏi tiếp: “Thế còn dì thì sao?”

Trình Tử Dực cúi đầu nhìn tôi, cười cười: “Cũng thích uống rượu.”

Hiếm có nha, cả nhà đều là “ma men”, mà tính thêm tôi vào thì chắc thành bộ tứ luôn.

Chỉ có điều… tôi thuộc dạng tửu lượng tệ mà lại ham uống.

Chọn xong quà, mua mấy chai rượu xịn, tôi theo Trình Tử Dực về nhà.

Dĩ nhiên, tất cả đều là tiền của anh ta chi.

Dù trước đó được hứa hẹn một phần “lợi ích” béo bở, nhưng lúc thật sự lên đường, tôi vẫn không tránh được hồi hộp.

Có lẽ Trình Tử Dực cảm nhận được, đang chờ đèn đỏ mà cũng rảnh tay đưa qua nhéo má tôi một cái: “Run à?”

Tôi lườm anh ta: “Lỡ ba mẹ anh không thích em thì sao?”

Trình Tử Dực cười: “Không đâu, anh thích là họ thích.”

Tôi bĩu môi. Tất nhiên là không tin.

Tôi biết Trình Tử Dực có tiền, nhưng khi đứng trước cánh cổng biệt thự lộng lẫy kia, tôi vẫn bị choáng ngợp.

“Nhà anh hả?”

Tôi sững người nhìn căn biệt thự xa hoa trước mặt. Cả vị trí lẫn thiết kế đều thuộc hàng cao cấp.

“Ừ,” Trình Tử Dực gật đầu, còn nói thêm: “Sau này cũng là nhà của em.”

“…”

Tôi không có gan nhận đâu.

Tôi không có gì tốt đẹp, chỉ được cái biết thân biết phận. Trước đây mê gương mặt đẹp của anh nên mới dám chuốc rượu rồi xuống tay, vì ít nhất cũng coi như tôi có chút nhan sắc.

Nhưng nói đến tiền bạc thì… tôi chẳng khác nào cô bé Lọ Lem.

Lọ Lem thì nên biết thân biết phận.

Trước khi bước vào cửa, tôi không nhịn được mà hỏi nhỏ: “Căn nhà này… anh mua à?”

Anh ta lắc đầu: “Là của ba mẹ anh.”

“Ba mẹ anh?”
Tôi hơi ngẩn ra. Không phải bác trai là giáo sư đại học à?

Tôi biết giáo sư lương không thấp, nhưng chắc cũng không cao đến mức này chứ?

Trình Tử Dực đang xách quà đi vào sân thì nghe thấy câu đó, liền dừng lại, quay đầu nhìn tôi:

“Thật ra, giáo sư chỉ là nghề tay trái của ba anh.”

Tôi gật gù, dè dặt hỏi tiếp: “Thế nghề chính của bác là…?”

Trình Tử Dực cong môi: “Là thiếu gia nhà giàu.”

“Hả?”

Anh ta tay trái xách quà, tay phải nắm lấy tay tôi: “Ông nội anh có tiền, mà ba anh là con một. Nên nói đơn giản, ba anh chính là thiếu gia hàng thật giá chuẩn.”

Tôi liếm môi, nhỏ giọng hỏi tiếp: “Vậy… ông nội anh là…”

Trình Tử Dực dắt tôi đến trước cửa, quay đầu lại cười nhẹ: “Chủ mỏ.”

“…”

Bảo sao.

Tôi còn chưa kịp tiêu hóa hết thông tin thì Trình Tử Dực đã giơ tay gõ cửa.

Rất nhanh, cửa mở.

Một người phụ nữ trung niên đứng bên trong.

Tôi căng thẳng đến mức cúi đầu chào ngay: “Cháu chào dì, cháu là bạn gái của Trình Tử Dực…”

Chưa nói hết câu, đã bị Trình Tử Dực cắt ngang.

“Đây là dì Trần, quản gia nhà anh.”

Tôi im lặng một giây, rồi đứng thẳng dậy, nhẹ nhàng chào lại: “Chào dì Trần.”

Dì Trần phản ứng rất nhanh, lập tức mời chúng tôi vào, rót nước, rửa hoa quả đầy đủ cả.

Nhưng mà——

Ba mẹ Trình Tử Dực đều không có ở nhà.

Tôi hơi thất vọng. Không biết có phải đây gọi là “hạ mã uy” không?

Bạn gái lần đầu ra mắt, đáng lẽ phải có mặt ở nhà đón tiếp chứ, không cần quá nồng nhiệt, nhưng cũng không nên đến cả mặt cũng không thấy.

Tôi ngồi im lặng trước bàn ăn, tay cầm ly nước, ngón tay cứ miết nhẹ quanh thành ly.

Có lẽ thấy không khí ngượng ngùng, dì Trần chào một tiếng rồi vào bếp tiếp tục công việc.

Tôi nhấp một ngụm nước trái cây, quay sang hỏi Trình Tử Dực: “Ba mẹ anh… chắc không thích em đâu nhỉ?”

Nhưng vừa quay đầu, tôi đã thấy gương mặt Trình Tử Dực có chút xấu hổ.

Anh ấy vò trán, ngập ngừng nói: “Anh… quên không báo với họ là hôm nay dẫn em về ra mắt.”

Tôi: “…”

Cũng đúng thôi.

Từ lúc rời khỏi quán lẩu, Trình Tử Dực đã khăng khăng đòi đổi buổi hẹn hò thành buổi ra mắt phụ huynh.
Dùng siêu xe dụ dỗ tôi gật đầu đồng ý, sau đó cả hai lao thẳng tới trung tâm thương mại mua quà.

Từ đầu đến cuối, Trình Tử Dực chưa hề gọi điện về báo một tiếng.

Còn tôi thì bị mùi tiền làm mờ mắt, chẳng hề để ý đến chi tiết quan trọng đó.

Giờ thì hay rồi. Người đến rồi mà nhà thì vắng tanh, hại tôi chuẩn bị sẵn tinh thần để “văn uống võ uống” với ba mẹ anh ta một trận ra trò.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, đúng lúc tôi và Trình Tử Dực còn đang nhìn nhau không biết làm sao, thì cửa nhà bất ngờ mở ra.

Tôi sững người.

Ba mẹ Trình Tử Dực bước vào, nhưng… trạng thái có chút không ổn.

Tôi liếc nhìn Trình Tử Dực, cả hai cùng lặng lẽ thở dài.

Ba mẹ anh ấy… say bí tỉ rồi.

Tôi không thể tưởng tượng nổi. Ba mẹ Trình trong tưởng tượng của tôi phải là kiểu người nho nhã, điềm đạm, nói năng có lý lẽ, vậy mà bây giờ nhìn lại thì chỉ có thể gọi là…

Rất “thoáng”.

Ba Trình mặt đỏ gay, vừa vào nhà đã ngồi phịch xuống bàn ăn, giơ tay ra hiệu, động tác tuy có vẻ ưu nhã:

“Dì Trần, mang thùng rác lại đây giúp tôi.”

Tôi còn đang thắc mắc thì đã nghe thấy mẹ Trình quát lên: “Muốn ói thì đi vào toilet mà ói!”

Ba Trình không nói một lời, loạng choạng đi vào nhà vệ sinh.

Tôi quay sang nhìn Trình Tử Dực, thấy anh ta đưa tay day trán, lần đầu tiên lên tiếng bằng giọng văn vẻ:

“Xin lỗi, để em chê cười rồi.”

Tôi thì không quen lắm với cái kiểu “trí thức hóa” này của anh ta.

Nhưng chưa kịp nói gì thêm thì mẹ Trình đã kéo ghế ngồi xuống cạnh tôi, nắm chặt lấy tay tôi:

“Cô gái, cháu và Tử Dực là…?”

Tôi theo phản xạ liếc nhìn Trình Tử Dực, rồi nhỏ giọng đáp:

“Dì ơi, cháu là bạn gái của Trình Tử Dực.”

Nghe vậy, mẹ Trình đánh giá tôi từ đầu đến chân một lượt, rồi bất ngờ hỏi:

“Cô gái, cháu biết uống rượu không?”

Tôi ngẩn ra, vội vàng gật đầu: “Biết ạ, nhưng tửu lượng thì…”

“Không sao cả,” mẹ Trình cười, “Tửu lượng là có thể rèn luyện mà.”

Nói rồi, bà ấy quay đầu gọi vào trong bếp: “Dì Trần, mang cho tôi một chai rượu, làm thêm vài món nhắm, tôi muốn uống vài ly với con dâu tương lai đây!”

Trình Tử Dực bên cạnh đen mặt, ôm trán im re.

Dì Trần làm việc rất nhanh nhẹn, chẳng mấy chốc đã mang ra một chai rượu đỏ.

Tôi chỉ liếc mắt một cái đã biết là hàng đắt tiền.

Trong lúc rượu đang được để thở, dì Trần cũng bưng lên vài đĩa món nguội được bày biện tinh tế.

Bà còn không quên quay sang mỉm cười với tôi, giọng vô cùng thân thiện:

“Cô Chu, cô và phu nhân ăn trước đi nhé, mấy món nóng đang làm xong ngay đây.”

Cái từ “phu nhân” đó khiến tôi thoáng giật mình.
Cách gọi này… tôi chỉ từng thấy trong phim truyền hình hay tiểu thuyết bá tổng thôi mà.

Năm 2022 rồi mà nhà Trình Tử Dực vẫn còn xài mấy kiểu xưng hô kiểu “cậu chủ – phu nhân” ấy sao?

Nhưng phải công nhận, dù có hơi say, mẹ Trình vẫn rất tinh tế.

Bà cười, vỗ nhẹ lên mu bàn tay tôi: “Đừng căng thẳng, nhà bác không có quy củ gì đâu, rất thoải mái.

Cháu nhìn tính Tử Dực là biết rồi, nếu là nhà nề nếp nghiêm khắc thì sao có thể dạy ra đứa con như nó được chứ.”

Trình Tử Dực tức tối: “Mẹ…”

Tôi thì suýt phì cười.
Chỉ riêng khoản “thoải mái” thôi thì mẹ Trình đã nói quá nhẹ rồi.

Chứ Trình Tử Dực không phải chỉ là “tự do tùy hứng”, mà phải nói là “phá cách vô đối”.

Nhưng mà… tôi cũng không dám tin hết lời bà nói.
Nhà này mà bảo là “thoải mái” sao?

Ngay cả giúp việc mà còn gọi bà là “phu nhân”, thì trong nhà chắc chắn không ít quy tắc ngầm đâu.

Dĩ nhiên, tôi chỉ dám nghĩ trong lòng, chứ không dại gì nói ra.

Rượu vẫn chưa rót, hai mẹ con ngồi nhìn nhau giữa bàn toàn món nguội, không khí hơi gượng.

Tôi lấy cớ đi vệ sinh để trốn ra ngoài thở cái đã.

Trình Tử Dực lập tức đi theo.

Đến trước cửa nhà vệ sinh, tôi quay đầu nhìn anh, thấp giọng hỏi:

“Ở nhà anh, dì Trần lúc nào cũng gọi anh là ‘cậu chủ’ à?”

Trình Tử Dực sững lại: “Cậu chủ?”

Anh lắc đầu liên tục, giơ tay chọt nhẹ vào trán tôi: “Em tưởng đang đóng phim truyền hình à? Còn ‘cậu chủ’ gì nữa.”

Nói rồi, chắc lại lên cơn thèm thuốc, anh lôi từ túi ra một điếu thuốc châm lửa hút: “Nhưng mà gọi anh là ‘đại ca’ thì nhiều thật.”

“…”


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.