Khi Bạc Tư Hàn tới bệnh viện, Lâm Thanh Tuyết đang khóc lóc thảm thiết.
“Hay là cứ để em chết đi cho rồi! Dù sao cả thế giới cũng biết em là giả thiên kim! Sống còn có ý nghĩa gì nữa!”
Trước kia, Bạc Tư Hàn luôn thấy Lâm Thanh Tuyết như vậy rất khiến người ta thương xót.
Nhưng hôm nay, anh chỉ thấy bực bội.
Anh lại bất giác nghĩ đến Lâm Du Nhiên.
Mỗi lần dù ấm ức đến đâu, cô cũng đều tự mình chịu đựng.
Thậm chí ngay cả khóc… cũng là chui vào trong chăn khóc một mình.
Có nơi nào đó trong tim anh như bị kim đâm một cái, đau nhói.
Sắc mặt Bạc Tư Hàn lập tức lạnh băng, “Sao anh lại ở đây?”
Trước mắt anh chính là gã đàn ông ngoại quốc từng ở cùng với Lâm Du Nhiên.
Đối phương mỉm cười đưa danh thiếp, dùng tiếng Trung trôi chảy nói:
“Lần trước gặp nhau quá gấp, chưa kịp giới thiệu. Tôi là Carter, quản lý của Unis, hôm nay đến đây để bàn về chuyện rút vốn.”
Cha Lâm vội hỏi: “Tư Hàn, con quen người của Unis à?”
Sắc mặt Bạc Tư Hàn không được tốt, “Từng thấy anh ta đi cùng Lâm Du Nhiên.”
Cha mẹ Lâm lúc này hoàn toàn chết sững, rõ ràng không ngờ Lâm Du Nhiên lại quen người lớn như vậy trong Unis.
Tiếp đó cha Lâm như chợt nhớ ra gì đó, “Khoan đã, ngài Carter, ngài đột ngột chấm dứt hợp tác với hai nhà chúng tôi, chẳng lẽ có liên quan đến Lâm Du Nhiên?”
Carter nhướng mày, còn chưa kịp nói thì cha Lâm đã vội vàng lên tiếng:
“Ngài Carter, tôi không biết con bé bất hiếu đó đã nói với ngài những gì, nhưng bất kể nó nói gì, ngài cũng đừng tin! Nó chỉ đang ghen tức với em gái mình nên mới phát rồ như vậy thôi!”
Cha Lâm càng nói càng tin là thật.
Bởi Unis hợp tác với họ bao năm nay, luôn rất vui vẻ, hào phóng, sao có thể vô duyên vô cớ rút vốn?
Nhưng nếu nói Lâm Du Nhiên có quan hệ thân thiết với người phụ trách Unis, vậy thì hợp lý rồi.
Chắc chắn là sau khi cắt đứt với nhà họ, cô ta quay sang bôi nhọ công ty nhà họ Lâm, bên Unis mới ngưng hợp tác!
Cha Lâm nghĩ đến đây càng giận, lời nói cũng càng khó nghe.
“Con bé Lâm Du Nhiên đúng là đồ sao chổi! Gây rối ở nhà còn chưa đủ, giờ còn nhúng tay vào chuyện làm ăn! Đồ con bất hiếu! Chờ nó quay về, xem tôi có đánh chết nó không!”
Nghe đến đây, sắc mặt Carter mới thật sự lạnh lẽo.
“Nếu ngài còn tiếp tục ăn nói bậy bạ, đừng trách tôi không khách sáo.”
“Tôi vốn còn định lo lắng cho chuỗi tài chính của nhà họ Lâm, sẽ rút vốn từ từ. Nhưng nếu ông còn dám nói thêm một câu, tôi sẽ lập tức rút toàn bộ, để các người phá sản luôn!”
Cách Carter không chút do dự bênh vực Lâm Du Nhiên khiến tất cả người nhà họ Lâm và Bạc Tư Hàn đều sững người.
Cuối cùng là Lâm Thanh Tuyết cười lạnh: “Ngài Carter, nếu tôi nhớ không lầm thì ngài chỉ là một quản lý trong Unis đúng không?”
Cô ta lạnh lùng lên tiếng:
“Ngài không phải là chủ tịch Unis, vậy mà vì một người phụ nữ như Lâm Du Nhiên lại tùy tiện lạm dụng quyền lực, trực tiếp chấm dứt hợp tác với chúng tôi. Ngài không sợ khách hàng của ngài nổi giận sao?”
“Chỉ vì Lâm Du Nhiên mà đánh mất bát cơm vàng của mình, rốt cuộc ngài và cô ta có quan hệ gì?”
Nói xong Lâm Thanh Tuyết còn liếc qua phía Bạc Tư Hàn, quả nhiên thấy sắc mặt anh khó coi hẳn.
Anh siết chặt nắm đấm, Lâm Du Nhiên mất tích mấy ngày, không biết lại chạy đi lăng nhăng ở đâu.
Hai người vẫn chưa ly hôn, sau bữa tiệc tối nay, anh nhất định phải tìm cô ta tính sổ!
Không ngờ Carter bật cười khi nghe Lâm Thanh Tuyết nói.
“Cô nói đúng, tôi chỉ là một quản lý của Unis mà thôi.”
Anh ta lạnh giọng:
“Nhưng việc chấm dứt hợp tác với nhà họ Lâm và họ Bạc, lại là ý của chủ tịch Unis.”
Lúc này Bạc Tư Hàn mới cau mày, “Chủ tịch các người là ai? Để tôi gặp người đó.”
“E rằng không tiện.”
Carter nở nụ cười đầy ẩn ý.
“Nhưng Bạc tổng, chẳng phải anh từng gặp chủ tịch Unis rồi sao?”
Bạc Tư Hàn sững sờ, “Khi nào?”
Dù mấy năm nay Unis là khách hàng lớn nhất của công ty anh, nhưng người anh gặp chỉ toàn là giám đốc dự án.
Ngay cả Carter lần trước cũng mới là lần đầu, đừng nói gì đến ông chủ đứng sau.
Carter cười nhạt:
“Bạc tổng, đến giờ còn chưa hiểu sao?”
“Chủ tịch thật sự của Unis, chính là người vợ sắp ly hôn của anh – Lâm Du Nhiên!”
Cái gì?!
Lâm Thanh Tuyết là người đầu tiên bật cười, “Ngài Carter, ngài đùa gì vậy, cô ta là một đứa con rơi lang thang nghèo kiết xác, lấy đâu ra tiền mà mở công ty? Tôi thấy chắc là ngài với cô ta có quan hệ không đơn thuần, giờ vì báo thù giúp cô ta nên mới bịa chuyện thế này chứ gì.”
Xung quanh cũng bật cười theo, “Xem ra Lâm Du Nhiên thật sự ôm được cái đùi lớn rồi, có người đàn ông bênh vực dữ vậy cơ mà.”
Sắc mặt của Bạc Tư Hàn ngày càng khó coi.
Lúc mọi người còn đang cười cợt thì một chiếc Lincoln màu đen bản limousine chậm rãi lái đến.
Chiếc xe phiên bản giới hạn này dù ở giữa dàn siêu xe cũng cực kỳ nổi bật.
Mọi người ngừng bước, thấy cửa xe mở ra, một bóng dáng mặc lễ phục màu rượu champagne bước xuống.
Có người kinh ngạc thốt lên.
“Là váy cao cấp của nhà C! Mẫu này còn chưa trình diễn trên sàn đâu, tôi mới chỉ thấy trên mạng thôi!”
“Trời ơi, chắc là công chúa nhà họ Lâm Khắc đến rồi?”
Đám đông càng thêm tò mò, đến cả Bạc Tư Hàn cũng không kiềm được mà nhìn sang.
Nhưng giây phút thấy rõ mặt người đến, anh lập tức cứng đờ.
Những người khác cũng nhận ra, mẹ Lâm kinh hoàng thốt lên:
“Lâm Du Nhiên?”
Chính là Lâm Du Nhiên – người mất tích mấy ngày nay.
Cô không hề để ý đến nhóm người Bạc Tư Hàn mà đang nói chuyện điện thoại với mẹ nuôi.
“Con biết rồi mẹ, con vừa ghé qua trại trẻ mồ côi một chuyến.”
“Ừ, quần áo con thay xong rồi, con đang đứng trước cửa đây.”
Vài ngày trước, ba mẹ nuôi đột nhiên nói có chuyện làm ăn ở Hoa Quốc, muốn đưa cô theo cùng.
Cô không nghĩ gì nhiều liền đồng ý, không ngờ mẹ nuôi lại tổ chức tiệc chiêu đãi.
Lâm Du Nhiên vốn không thích mấy dịp thế này, nhưng không thể cãi được mẹ nuôi.
Ban ngày cô tranh thủ đến trại trẻ cô từng sống, quyên góp rất nhiều tiền và vật phẩm.
Khi quay về thì tiệc đã sắp bắt đầu.
Cô vừa cúp điện thoại định vào trong, không ngờ lại bị người chặn đường.
Ngẩng đầu lên, là cha mẹ Lâm.
“Lâm Du Nhiên, mấy ngày nay mày rốt cuộc đi đâu hả!”
Cha Lâm giận dữ quát, “Còn cái xe kia nữa, mày bỏ bao nhiêu tiền ra thuê? Mày tưởng tiền của ba mẹ là gió thổi đến chắc?”
Rõ ràng họ cho rằng chiếc xe kia là do Lâm Du Nhiên thuê bằng tiền của họ.
Nhưng với thẻ họ cho cô, rõ ràng không đủ để thuê nổi chiếc xe như thế.
Điều này càng khiến họ tức giận hơn.
“Còn dám nói cắt đứt quan hệ cơ đấy, thế mà tiêu tiền nhà chúng tôi thì không hề tiếc!” Mẹ Lâm lạnh lùng nói, “Còn bộ đồ trên người mày…”
Lâm Thanh Tuyết chen vào: “Cái váy này vốn không thể mua được đâu, chắc là hàng nhái rồi hả?”
Mẹ Lâm lập tức nổi giận.
“Loại trường hợp như vậy mà còn mặc đồ giả? Mày định bôi tro trát trấu vào mặt nhà họ Lâm à? Cút về ngay cho tao!”
Vừa nói mẹ Lâm vừa định đẩy cô về phía xe, nhưng Lâm Du Nhiên hất tay ra.
“Tôi đã nói, chúng ta đã cắt đứt quan hệ.”
Cô lạnh lùng nói, “Vậy nên đừng chạm vào tôi.”
Nói rồi cô quay người rời đi, nhưng bất ngờ bị một bóng dáng cao lớn chặn trước mặt.
Lâm Du Nhiên ngẩng đầu, khựng lại.
Là Bạc Tư Hàn.
Anh lạnh lùng mở miệng.
“Lâm Du Nhiên, mấy ngày nay em đi đâu? Ăn mặc thành thế này là sao? Em và Carter rốt cuộc có quan hệ gì?”
Lâm Du Nhiên thu hồi ánh mắt, chỉ nhàn nhạt nói: “Không liên quan gì đến anh.”
Chỉ vài ngày ngắn ngủi, Bạc Tư Hàn nhìn người phụ nữ trước mặt, chỉ cảm thấy như cách một kiếp người.
Anh thực ra luôn biết Lâm Du Nhiên rất đẹp.
Dù trước đây ở Hoa Quốc, mấy cậu bạn của anh luôn cười nhạo cô là nhà quê, nhưng cũng không ai có thể phủ nhận nhan sắc của cô.
Chỉ là hồi đó, nhà họ Lâm chẳng bao giờ mua cho cô thứ gì tử tế, quần áo toàn là đồ thừa của Lâm Thanh Tuyết, nên nhìn cô lúc nào cũng luộm thuộm.
Nhưng bây giờ, cô sang trọng như công chúa.
Cô đã làm gì trong mấy ngày vừa qua?
Lâm Du Nhiên nhìn anh, chỉ thản nhiên nói:
“Nếu anh rảnh thì ký đơn ly hôn đi.”
Trước đó luật sư từng nói với cô, Bạc Tư Hàn vẫn chưa chịu ký đơn.
Tuy rằng ra tòa cũng có thể ly hôn, nhưng cô không muốn dây dưa nhiều, hy vọng anh sớm ký cho xong.
Đồng tử Bạc Tư Hàn co rút mạnh.
“Lâm Du Nhiên, sao em nhất định phải ly hôn với tôi? Chẳng lẽ chỉ vì mấy năm nay tôi không đụng vào em?”
Anh đang định nổi giận thì nhân viên của buổi tiệc đi tới.
“Xin lỗi các vị, mời trình thiệp mời để vào trong được không?”
Thì ra bọn họ đang chắn ngay lối vào.
Bốn phía đều có ánh mắt hiếu kỳ nhìn tới, Bạc Tư Hàn đành cưỡng chế bản thân bình tĩnh lại.
“Em về nhà trước đi.” Anh lạnh giọng, “Đợi tôi dự tiệc xong sẽ tính sổ với em.”
Lâm Du Nhiên cười lạnh.
“Về nhà? Anh không thấy tôi cũng đến dự tiệc sao?”
Câu này vừa dứt, mấy cậu bạn của Bạc Tư Hàn không nhịn được bật cười.
“Lâm Du Nhiên, em biết đây là dịp gì không? Đây là tiệc nhà họ Lâm Khắc đấy!”
“Đúng vậy, em có biết nhà họ Lâm Khắc là ai không? Là một trong những tài phiệt lớn nhất châu Âu!”
“Cho dù em có quen Carter đi nữa, nhưng có lấy được thiệp mời của họ không? Buồn cười chết mất!”
Đúng lúc đó, nhân viên soát vé cũng kiểm tra xong thiệp của những người khác, tiến tới chỗ Lâm Du Nhiên.
“Thưa cô, mời cô trình thiệp mời.”
Lâm Du Nhiên không lấy gì ra.
Đám bạn của Bạc Tư Hàn cười to hơn.
Cha Lâm đỏ mặt, quát lớn: