Hắn Nói Tôi Là Vợ Hắn Ở Tương Lai

Chương 4



Vương Tiêu bắt đầu ngồi không yên: “Nói nhỏ chút được không? Hạnh phúc của hai người làm tôi chói tai quá.”

Trần Thiếu Huyền nhìn anh ta đầy chán ghét: “Hắn vẫn chưa khỏi bệnh à?”

Tôi bảo: “Kệ cậu ta đi.”

Vương Tiêu tức đến phồng má như cá nóc, hết đổi tư thế lại ngồi uốn éo như cá chép nhảy khỏi nước.

Còn cố tình lướt điện thoại trước mặt tôi: 【Mức độ chấp nhận bạn gái thân thiết với con trai khác của mấy ông là bao nhiêu?】

Sợ tôi không nhìn thấy, còn tăng cỡ chữ lên cỡ dành cho người già.

Anh ta tự mình trả lời, từng chữ như rướm máu: 【Miễn đừng mang con về là được, cô ấy vui vẻ là quan trọng nhất.】

Tôi nhìn mà tức điên, vung tay tát một cái: “Cậu bị điên à?!”

Đây là lần đầu tiên tôi ra tay đánh người.

Vương Tiêu sững sờ, đám đàn em của anh ta cũng đứng hình.

Còn biết điều lập tức xử lý khủng hoảng truyền thông cho đại ca: “Tụi bây không thấy gì hết nghe chưa! Ai cũng không được nhắc lại chuyện này! Rõ chưa?!”

Trần Thiếu Huyền từ bên ngoài bước vào lớp, vừa mở cửa liền gào to: “Nghe nói cậu bị vợ đánh à, Vương Tiêu?”

Hôm xuất phát, hiếm khi Vương Tiêu không chủ động tiễn tôi.

Tôi gọi một chiếc taxi, vừa ngồi vào, cửa còn chưa kịp đóng, một bàn tay đã vươn tới chặn lại.

“Em thực sự đi hả? Đi mấy ngày? Có quay lại không? Quay lại còn yêu anh không?”

Vương Tiêu như một ông chồng tuyệt vọng, lại bắt đầu diễn.

Nhưng lần này diễn rất thật, mắt cũng đỏ hoe.

Tôi sợ bác tài sốt ruột, vội nói: “Tạm biệt!”

“Có thật sẽ gặp lại không, vợ ơi?” – anh ta vẫn níu cửa xe: “Lúc gặp lại, nhất định phải hạnh phúc nhé!”

Tôi không chịu nổi nữa, đẩy anh ta ra rồi đóng cửa: “Bác tài, đi đi ạ.”

Xe vừa lăn bánh, Vương Tiêu lập tức đuổi theo: “Em nhất định phải mạnh mẽ, phải hạnh phúc! Sau này thế giới của em không còn anh cũng không sao! Em nhất định phải sống tốt!!”

Tài xế cũng không nhịn được nữa.

Đạp mạnh chân ga, bỏ xa anh ta.

Thế mà Vương Tiêu vẫn vừa chạy theo vừa khóc: “Vợ ơi! Không có em anh sống sao nổi! Em đừng đi! Anh giàu hơn nó, lớn hơn nó! Trên giường cũng tốt hơn nó!”

Xe rẽ vào khúc cua, không còn thấy anh ta đâu nữa.

Tôi phát hiện bác tài cứ nhìn tôi qua gương chiếu hậu.

Tôi đành giải thích: “Bạn trai cháu là sinh viên giỏi của Học viện Điện ảnh Bắc Kinh, vừa rồi đang làm bài tập diễn xuất ứng biến thôi ạ.”

Bác tài cuối cùng cũng không nhìn tôi nữa.

Sau khi trại hè kết thúc, tôi trở về nhà.

Cất xong vali, tôi liền đến gõ cửa phòng Vương Tiêu.

Suốt năm ngày qua anh ta không thèm để ý tới tôi, lạ một cách bất thường.

Vừa mở cửa, tôi liền bị đôi mắt sưng như quả óc chó của anh ta dọa cho giật mình: “Anh khóc đấy à?”

Anh ta hơi bất ngờ: “Em, em sao về sớm vậy?”

“Trại hè kết thúc rồi thì về thôi.”

Anh ta cúi đầu buồn bã nói: “Em với Trần Thiếu Huyền ở bên nhau rồi đúng không? Chúc mừng hai người.”

“Anh bị điên à? Sao tôi lại ở bên cậu ta được?”

Anh ta đột nhiên như bừng tỉnh điều gì đó: “Trần Thiếu Huyền không tỏ tình với em sao?”

“Cậu ta tỏ tình cái gì chứ? Cậu ta thích tôi chắc? Anh đừng bôi nhọ tình bạn trong sáng cùng ôn thi đại học của chúng tôi!”

Trong khoảnh khắc ấy.

Đôi mắt Vương Tiêu như sáng bừng lên.

Anh ta mừng đến phát cuồng, phấn khích siết chặt nắm tay, đi đi lại lại: “Không phải bạch nguyệt quang… tốt quá rồi…”

Thấy ba mẹ tôi chưa về.

Anh ta hí hửng chạy sang nhà tôi.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.