Vương Tiêu lúc úp rổ thì bị lưới vướng vào mặt.
Ngã xuống đất, đập đầu bị thương.
Sau khi tỉnh lại thì đuổi theo tôi gọi “vợ ơi”.
Tôi báo với giáo viên chủ nhiệm.
Giáo viên chủ nhiệm liên hệ với phụ huynh.
Bệnh viện làm đủ các loại xét nghiệm.
Bác sĩ nói: “Có thể là do tuổi mới lớn, tâm sinh lý phát triển.”
Vương Tiêu thích thầm tôi?
Không thể nào.
Tôi nhớ rõ, chỉ mới một tháng trước tôi mới được xếp ngồi cùng bàn với Vương Tiêu.
Lần đầu gặp mặt, anh ta đã chê tôi xấu xí: “Đồ bốn mắt, đừng có lại gần ông!”
Vậy mà bây giờ.
Chỉ trong một tiết học mà anh ta đã nhìn tôi không rời mắt suốt 40 phút: “Thì ra lúc em dậy thì lại xinh như vậy…”
Tôi vừa quay đầu liếc anh ta một cái, anh ta lập tức đổi giọng: “Bình thường thôi! Hừ, chẳng có gì đáng xem cả, một chút cũng không hấp dẫn!”
Tên đàn em ngồi sau đau lòng đưa khăn giấy: “Đại ca, lau miệng đi, nước dãi chảy hết rồi.”
Tôi lắc đầu.
Loại người này, dù có chữa khỏi thì vẫn chảy nước dãi như thường.
Giờ ra chơi.
Tôi tiện tay nhét cho Vương Tiêu một viên kẹo bạc hà Halls.
Anh ta không biết điều, còn nói: “Một chút ngọt ngào mà cũng đòi lấy lòng tôi? Hừ, đừng tốn công vô ích nữa, mấy chiêu vụng về đó đem về mà giữ!”
Tôi thản nhiên “ừ” một tiếng, quay sang hỏi nam thần ngồi sau: “Trần Thiếu Huyền, cậu có muốn ăn kẹo bạc hà không?”
Trần Thiếu Huyền ngẩng đầu từ trong sách ra, ngón tay thon dài trắng trẻo còn chưa kịp chạm vào viên kẹo, đã bị Vương Tiêu tát bay: “Tôi nói không cần rồi mà!”
Nói xong, anh ta hung hăng trừng tôi và Trần Thiếu Huyền một cái, rồi giật lại viên kẹo trong tay tôi.
Trần Thiếu Huyền, người đọc sách nên chửi người cũng chẳng thèm dùng lời thô tục: “Chó nhà các cậu giữ đồ ăn thật đấy.”
Một giây sau, anh ta bị Vương Tiêu túm cổ áo kéo ra khỏi ghế: “Đồ kẹo cao su! Từ nhỏ đã gian xảo!”
Giáo viên thể dục đứng xem náo nhiệt còn hô hào: “Hai đứa đừng đánh nhau nữa~ Muốn đánh thì chạy 800 mét rồi đánh~”
Bắt đầu chạy 800 mét.
Thể lực của Vương Tiêu kinh người, Trần Thiếu Huyền cắn răng bám sát không buông.
Khi gần tới đích, Vương Tiêu vượt lên bỏ xa Trần Thiếu Huyền, khí thế áp đảo.
Nhưng lúc về tới đích, Trần Thiếu Huyền không cẩn thận ngã sấp mặt.
Đến lúc nghỉ ngơi, cậu ta cà nhắc đi tới hỏi tôi: “Tô Dạng, cậu có mang băng cá nhân không? Đau quá, chắc là trầy da rồi…”
“Bị thương ở đâu? Xắn ống quần lên để tôi xem…”
Vết trầy khá nghiêm trọng, tôi lập tức lấy cồn iốt và băng cá nhân ra băng bó cho cậu ấy.
Vương Tiêu thì ở một bên nhảy dựng lên: “Quăng cậu ta xuống sông Trường Giang, cả Trung Quốc được uống trà Long Tỉnh luôn cho xem!”
Thứ Hai, lễ chào cờ đầu tuần.
Theo quy định, tất cả học sinh đều phải mặc đồng phục.
Vương Tiêu thì quanh năm không bao giờ mặc.
Đừng nói đến ban kỷ luật, ngay cả chủ nhiệm khối cũng không dám quản anh ta.
Hôm nay, anh ta như thường lệ, không mặc đồng phục.
Các học sinh lớp khác không mặc đồng phục đã bị điểm tên ra khỏi hàng.
Bị bắt chạy vòng quanh sân vận động.
Chỉ còn Vương Tiêu đứng chễm chệ phía sau hàng của lớp tôi.
Uy phong lẫm liệt.
Hại cả lớp tôi bị các lớp khác nhìn chằm chằm như sinh vật lạ.
Đám học sinh ngồi cuối khẽ thì thầm chê cười anh ta.