Dẫn Chúc Hoan

Chương 3



“Đừng ăn xin nữa. Bổn cung hứa sẽ sắp xếp một nơi ở mới, mời một vị tiên sinh đức cao vọng trọng đến dạy dỗ chúng học hành. Vị phụ nhân trong nhà kia, sẽ có thái y đến tận nơi chữa trị.”

Một cái vỗ nhẹ lên đầu khiến ta bừng tỉnh như trong mộng.

“A Nhược, theo ta về cung thôi.”

Trên cỗ xe ngựa chòng chành, ta gom hết can đảm, cất tiếng hỏi Tạ Hoài An: “Điện hạ… người đã nói gì với bà bà của ta vậy?”

Trong cả đám trẻ ăn mày, ta là người bị quản thúc nghiêm khắc nhất. Không được va chạm với người qua đường, không được la lối ồn ào nơi công cộng, phải điềm tĩnh, phải thật thà, và phải về nhà trước khi trời tối.

Ta thuở nhỏ nghịch ngợm, từng chạy ra vùng núi hoang ngoại thành bắt thỏ rừng. Về nhà bị bà dùng roi mây đánh cho một trận nên thân, từ đó không dám tái phạm.

Bà cũng tuyệt đối không phải hạng người thấy bạc là sáng mắt. Từng có kẻ muốn dùng bạc mua một nữ hài về làm tức phụ nuôi từ nhỏ, đã bị bà vác chổi đuổi đi thẳng.

Kẻ đó chỉ vào cánh cổng rách nát mà chửi rủa: “Một lũ ăn mày hôi hám, còn bày đặt thanh cao!”

Vậy mà hôm nay, sao bà lại yên tâm để ta đi theo Tạ Hoài An?

Tạ Hoài An đẩy một hộp thức ăn đến trước mặt ta.

“Không có gì. Ta chỉ hứa sẽ bảo vệ ngươi thật tốt.”

Nắp hộp mở ra, những chiếc bánh ngọt tinh xảo, mềm mại hiện ra.

“Đói lắm rồi phải không? Mau ăn đi.”

Cái bụng không nghe lời kêu lên một tiếng ọt ọt. Đúng là vậy. Ra khỏi cung cả một ngày, ta chỉ uống một bát nước ở sân viện. Chẳng còn giữ ý tứ, ta vơ lấy một miếng nhét vào miệng.

Sợ dáng vẻ nhếch nhác của mình làm bẩn mắt Tạ Hoài An, ta lại quay người né hắn, vừa ăn vừa lầm bầm: “Ta chỉ là một kẻ ăn mày, cần gì bảo vệ chứ?”

Giọng nói không rõ ràng, nhưng trong lòng lại rất đắc ý: “Còn nói là truy bắt trọng phạm, đến cả cổng thành cũng vì ta mà đóng lại. Ra oai thật đấy.”

Tạ Hoài An chống cằm, mỉm cười nhìn ta.

“Ta nói dối là Đông cung bị mất trộm, mất một thứ… không thể mất. Người của nha môn tự nhiên không dám lơ là.”

“Thế lỡ họ bắt được ta thật, chẳng phải ta sẽ bị đánh chết bằng loạn côn sao?” Ta bực bội nói.

“Chết không được. Ta đã dặn rồi, phải giữ lại người sống.”

Ta tức giận lau vụn bánh trên khóe miệng, cố tình giữ khoảng cách với hắn, hậm hực vén một góc rèm xe. Trước đó, binh lính khắp phố ngang nhiên xông xáo để tìm người, giờ đây lại rút đi sạch sẽ như thủy triều, chỉ còn lại con phố vắng lặng với vài tờ chân dung rơi vãi.

Tạ Hoài An cho dừng xe ngựa, dặn dò tùy tùng: “Nhặt hết mấy bức chân dung lên, đừng vứt dưới đất.”

Ta hạ rèm xe xuống, tự giễu: “Chẳng sao cả. So với đám quan to quý nhân, ta chỉ là con kiến, hạt bụi không đáng kể. Mặt mũi bị người ta giẫm đạp thì cứ giẫm đi, ta cũng chẳng tin vào tà ma.”

“Ai thèm quan tâm đến mặt mũi của ngươi? Tay nghề của họa sĩ này quá kém cỏi, vẽ ngươi xấu đến mức này. Người không biết chuyện còn tưởng Đông cung chuyên thu nhận hạng người dị dạng xấu xí.”

“…”

Chẳng mấy chốc, một cung nhân cúi người dâng vào một xấp giấy vẽ: “Điện hạ, đã thu dọn xong ạ.”

Gió đêm bất chợt thổi tung rèm xe, ánh trăng nghiêng nghiêng lọt vào. Ta bất giác ngước mắt lên, liền thấy một khoảng sân quen thuộc sau lưng cung nhân.

Lại là pháp trường!

Đài cao xây bằng đá xanh tỏa ra ánh sáng lạnh lẽo dưới trăng. Dường như có một luồng khí huyết tanh tưởi theo gió thổi đến, xộc thẳng vào mũi, khiến người ta ngạt thở. Thuở nhỏ đi ăn xin, mỗi lần đi qua đây, ta đều cảm thấy lạnh lẽo đến rợn người.

Cho đến ngày đó ba năm trước. Ta ôm chiếc bát vỡ chen chúc trong đám đông hiếu kỳ, như một sự sắp đặt của số phận, ta đã có mối liên hệ với Tạ Hoài An…


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.