Cuộc Gọi 120 Trong Đêm

Chương 1



1.

Nửa đêm, tôi bị tiếng thở khò khè đánh thức.

Khi nhận ra âm thanh khó nghe đó phát ra từ bên cạnh, tôi lập tức tỉnh táo.

Bật đèn lên, quay đầu lại, tôi sợ hãi trước cảnh tượng trước mắt.

Chồng tôi, Hàn Khải Minh, đang nhắm chặt mắt, khớp hàm cắn chặt, trong miệng không ngừng trào ra dịch nôn.

“Chồng ơi! Chồng ơi! Hàn Khải Minh!”

“Anh sao vậy? Đừng làm em sợ! Chồng ơi, anh tỉnh lại đi!”

Dù tôi có gọi thế nào, Hàn Khải Minh vẫn không chút phản ứng.

Tôi hoảng loạn vội vàng tìm điện thoại gọi cấp cứu, nhưng chiếc điện thoại tôi để ở đầu giường trước khi ngủ đã biến mất từ lúc nào.

Tôi gần như bật khóc, đành phải lấy điện thoại của Hàn Khải Minh.

Nhưng điện thoại của anh ấy có mật khẩu.

Tôi thử vài lần, máy đều báo sai mật khẩu.

Trong cơn hoảng loạn, tôi hoàn toàn quên mất chức năng gọi khẩn cấp không cần mở khóa.

Sau nhiều lần nhập sai mật khẩu, thời gian chờ mở khóa càng lúc càng lâu.

Hàn Khải Minh vẫn đang co giật và nôn mửa, hơi thở ngày càng khó khăn.

Tôi hoảng đến sắp phát điên!

Phải làm sao đây? Tôi phải làm gì bây giờ?

Hết thời gian chờ, tôi nắm lấy ngón tay của Hàn Khải Minh thử mở khóa bằng vân tay.

Đến lần thứ tư, điện thoại cuối cùng cũng được mở khóa.

Tôi run rẩy bấm số 120, giọng nói nghẹn ngào:

“Các anh mau đến ngay đi, chồng tôi bất tỉnh rồi, anh ấy đang co giật, còn sùi bọt mép nữa!”

“Xin các anh hãy nhanh lên, xin các anh đấy!”

“Làm ơn hãy cứu anh ấy, có phải anh ấy sẽ chec không?”

Tôi nói năng lộn xộn, mất một lúc mới nói được địa chỉ nhà dưới sự hướng dẫn và trấn an của nhân viên trực tổng đài.

Hai mươi phút sau, tiếng còi xe cấp cứu vang lên dưới lầu.

Tôi lên xe cấp cứu theo chồng, sợ hãi hỏi nhân viên y tế:

“Chồng tôi bị sao vậy?”

“Anh ấy sẽ không sao chứ?”

Nhân viên y tế an ủi tôi vài câu qua loa.

Nhìn đôi môi tím tái của Hàn Khải Minh, nước mắt tôi tuôn ra như vỡ đê.

Tôi lại dùng vân tay mở khóa điện thoại của Hàn Khải Minh, định báo tin cho bố mẹ chồng.

Nhưng giờ đã là nửa đêm, bố mẹ chồng tôi vốn có thói quen ngủ sớm, bố chồng lại còn bị bệnh tim, tôi sợ làm họ sợ.

Vì vậy, tôi không gọi điện trực tiếp mà chỉ nhắn tin cho mẹ chồng:

“Mẹ, nhà có chuyện rồi, mẹ thấy tin nhắn thì liên lạc lại với con ngay nhé.”

Tôi nghĩ bố mẹ chồng sẽ đọc tin nhắn vào sáng mai, nhưng chỉ một phút sau, tôi đã nhận được tin nhắn trả lời của mẹ chồng.

“Thành công rồi chứ? Vương Tiểu Nhã chec hẳn chưa?”

Tôi sững người, đầu óc trống rỗng.

Ngay sau đó, tin nhắn thứ hai của mẹ chồng đến.

“Phải chắc chắn nó chec rồi mới gọi 120 nhé!”

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, cả người run lên bần bật.

Vương Tiểu Nhã chính là tên tôi.

Lúc này, tôi mới hiểu ra, chồng và bố mẹ chồng tôi đang âm mưu giec tôi!

Thật không thể tin nổi!

Tôi không dám tin vào suy đoán của mình, nhưng hai tin nhắn trên điện thoại, tuy chưa đến ba mươi chữ, nhưng từng câu từng chữ đều toát lên âm mưu đáng sợ.

Có lẽ do cảm xúc của tôi thay đổi quá lớn, nhân viên y tế trên xe nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ.

Một cô gái còn quan tâm hỏi: “Người nhà bệnh nhân, chị không sao chứ?”

Tôi lau nước mắt, lắc đầu cười lạnh:

“Đời người, đúng là chuyện gì cũng có thể xảy ra.”

Ánh mắt của nhân viên y tế nhìn tôi càng thêm kỳ lạ.

Lúc này, chúng tôi cuối cùng cũng đến bệnh viện.

Hàn Khải Minh được đưa vào cấp cứu, bác sĩ thấy tình trạng của anh ấy liền lập tức tiến hành các biện pháp cần thiết, sau đó chỉ định làm một loạt các xét nghiệm.

Tôi lạnh lùng đứng nhìn, như thể chuyện này chẳng liên quan gì đến mình.

Tôi cẩn thận giữ cho màn hình điện thoại không bị khóa.

Ít lâu sau, điện thoại của mẹ Hàn Khải Minh gọi đến.

Tôi tắt máy và trả lời bà bằng tin nhắn:

“Đang ở bệnh viện, đừng gọi điện thoại nữa, lỡ người khác phát hiện thì không hay.”

Đầu dây bên kia trả lời:

“Sao lại đến bệnh viện nhanh vậy? Không phải đã nói phải chắc chắn Vương Tiểu Nhã chec hẳn rồi mới đưa đi sao?”

“Lỡ cứu sống được thì sao?”

Tôi tức đến run tay, mất một lúc mới gõ được hai chữ:

“Không đâu.”

Chưa đầy nửa tiếng sau, bác sĩ đã bước đến nói với tôi:

“Cô là người nhà của Hàn Khải Minh phải không?”

“Tình trạng bệnh nhân khá nguy kịch, nếu đưa đến sớm hơn nửa tiếng thì tốt rồi.”

“Nhưng hiện tại vẫn còn hy vọng cứu sống, chỉ là cần phải phẫu thuật ngay, người nhà đồng ý thì đi đóng phí và ký giấy tờ nhé.”

Tôi hỏi bác sĩ:

“Có thể cứu sống được không? Liệu có di chứng gì không?”

Bác sĩ kiên nhẫn giải thích cho tôi:

“Có hy vọng cứu sống, nhưng về di chứng thì rất khó đoán, rất có thể anh nhà sẽ bị liệt, tay mắt không phối hợp, mất khả năng ngôn ngữ… Chuyện này thật sự khó nói trước.”

Tôi thở dài, giọng nói bình thản, xua tay:

“So với sống lâu, chồng tôi càng quan tâm đến chất lượng cuộc sống hơn, chúng tôi không chữa nữa.”

Bác sĩ đã quen chứng kiến sinh tử, sau khi khuyên nhủ tôi không được, liền thở dài:

“Còn trẻ như vậy, thật đáng tiếc.”

2.

Sau khi tôi ký giấy từ chối điều trị, chỉ hai tiếng sau, Hàn Khải Minh đã không còn dấu hiệu của sự sống.

Trong hai tiếng đồng hồ đó, tôi đã kiểm tra kỹ lưỡng nội dung điện thoại của Hàn Khải Minh, nhưng không tìm thấy bất kỳ dấu vết nào về âm mưu giec tôi.

Xem ra chúng đã bị xóa sạch.

Tôi nghĩ, cái chec của Hàn Khải Minh không thể giấu được.

Nhân khoảng thời gian này, tôi quyết định tìm cách moi thêm thông tin.

Vì vậy, tôi chủ động nhắn tin cho mẹ Hàn:

“Mẹ, thành công rồi.”

Mẹ Hàn trả lời ngay lập tức: “Tuyệt quá!”

“Chắc chắn Vương Tiểu Nhã đã chec rồi chứ?”

Tôi trả lời chắc chắn, sau đó tin nhắn của mẹ Hàn liên tục hiện lên:

“Vương Tiểu Nhã ngay cả con cũng không chịu sinh, loại đàn bà như thế thật đáng chec!”

“Chec cũng tốt, ít nhất còn hơn ly hôn, nó chec rồi thì con không phải chia tài sản.”

“Mẹ thật không hiểu trước đây con do dự cái gì!”

Đọc đến đây, lòng tôi lạnh ngắt.

Việc không sinh con là quyết định của tôi và Hàn Khải Minh trước khi kết hôn.

Mẹ tôi bị tắc mạch ối khi sinh tôi, cấp cứu không hiệu quả nên qua đời.

Sinh nhật của tôi chính là ngày giỗ của mẹ tôi.

Tôi thường thấy bố tôi uống rượu một mình, cô đơn và buồn bã, chỉ cần nhìn bóng lưng thôi cũng đủ khiến người ta đau lòng.

Tôi thường nghĩ, nếu không có tôi, liệu bố mẹ tôi có thể sống hạnh phúc đến đầu bạc răng long không?

Vì vậy, tôi vốn đã có ác cảm với việc sinh con.

Lúc đó Hàn Khải Minh đã nói gì nhỉ?

Anh ta nói:

“Nhà anh đâu có ngai vàng để thừa kế.”

“Anh muốn cưới em vì anh yêu em, muốn ở bên em cả đời, chứ không phải để sinh con.”

“Không muốn có con thì thôi, có gì to tát đâu.”

Mặc dù bố mẹ Hàn Khải Minh có chút ý kiến, nhưng dưới sự trấn an của anh ta, họ cũng không phản đối chúng tôi kết hôn.

Sau khi cưới, mẹ chồng tôi luôn nói:

“Chỉ có con trai tôi mới chịu lấy loại đàn bà không biết đẻ như cô!”

“Cô không những không biết ơn, mà còn không biết hầu hạ nó, chọc giận nó rồi nó ly hôn với cô, xem ai còn cần cô nữa!”

Mỗi lần như vậy tôi đều tức run người, nhưng Hàn Khải Minh lại luôn nói:

“Mẹ anh chỉ muốn có cháu thôi, chúng ta thông cảm cho bà nhé.”

Vài năm sau, Hàn Khải Minh cũng dần lung lay, anh ta vô số lần thăm dò thái độ của tôi về việc sinh con:

“Vợ à, anh biết em có bóng ma tâm lý, nhưng sau này anh không còn nữa, ai sẽ chăm sóc em đây?”

Tôi luôn lạnh lùng đáp trả.

Ánh mắt Hàn Khải Minh nhìn những đứa trẻ khác ngày càng nồng nhiệt, lời khuyên nhủ của anh ta với tôi cũng ngày càng thường xuyên, ngày càng thiếu kiên nhẫn.

Hai tháng trước, anh ta còn hét vào mặt tôi:

“Bao nhiêu phụ nữ sinh con như thế, có mấy người bị tắc mạch ối đâu?”

“Ra đường ngày nào cũng xảy ra tai nạn giao thông, chẳng lẽ em không lái xe, không đi xe, sao đến chuyện sinh con lại nhạy cảm thế!”

Nghe anh ta nói vậy, tôi cũng sa sầm mặt:

“Hàn Khải Minh, không sinh con là chuyện đã thống nhất từ trước khi cưới, nếu anh hối hận tôi cũng không trách anh, chúng ta ly hôn là được.”

“Mặc dù thu nhập của tôi cao hơn anh nhiều, nhưng về tài sản tôi sẵn sàng nhượng bộ, tôi sáu anh bốn, bây giờ tôi sẽ nhờ người soạn thảo thỏa thuận ly hôn ngay!”

Hàn Khải Minh lập tức hoảng sợ, vội vàng xin lỗi tôi.

Lúc đó tôi nghĩ anh ta xin lỗi vì đã ăn nói hàm hồ, bây giờ tôi mới biết, xin lỗi là vì ly hôn anh ta chỉ được chia một phần nhỏ tài sản.

Hồi tưởng chợt dừng lại, tin nhắn mới của mẹ Hàn lại hiện lên:

“Bây giờ con có xe có nhà, trên thị trường hôn nhân chính là người đàn ông kim cương độc thân, muốn cưới người phụ nữ nào thì cưới!”

“Nhanh chóng tìm bạn gái, rồi sinh cho mẹ một đứa cháu trai bụ bẫm đi!”

Từng câu từng chữ, đều là những dự định cho một tương lai tươi đẹp.

Tôi suy nghĩ một chút, bắt đầu dò hỏi:

“Bây giờ nào có thời gian nghĩ đến chuyện đó, con còn phải lo liệu trước mắt để bố của Vương Tiểu Nhã không phát hiện ra điều gì đã.”

Mẹ Hàn vẫn trả lời ngay:

“Phát hiện ra cái gì? Vương Tiểu Nhã chec là do dị ứng, con cũng đã đưa đi bệnh viện kịp thời, có thể phát hiện ra cái gì?”

“Đúng rồi, cốc nước ép có xoài đó, con xử lý xong chưa?”

Cuối cùng tôi cũng biết được kế hoạch của họ!

Tôi bị dị ứng xoài nặng, chỉ cần chạm vào một chút cũng sẽ khó thở, nếu không cấp cứu kịp thời, rất có thể sẽ mất mạng.

Điều này, cả nhà họ đều biết.

Họ vậy mà muốn tôi chec vì dị ứng!

Thảo nào tối qua Hàn Khải Minh đột nhiên mang cho tôi một cốc nước ép!

Thảo nào tôi không tìm thấy điện thoại của mình!

Chắc chắn là Hàn Khải Minh sợ tôi gọi điện cầu cứu nên đã giấu điện thoại của tôi đi.

Như vậy, khi tôi có triệu chứng dị ứng sẽ không thể cầu cứu, ngoài chờ chec, tôi chẳng làm được gì cả!

Thật là một kế hoạch độc ác!


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.