Chim Hoàng Yến Của Nữ Phụ

Chương 2



Tôi suýt nữa thì quên mất chuyện này, bèn đỏ mặt nhận lấy. Tối qua tôi khá mất kiểm soát, còn anh ta thì lý trí và kiềm chế hơn tôi, chuyện này không thể trách anh ta được.

Đường Châu lấy lại cốc nước, dọn dẹp rác, rồi thay ga giường. Xong xuôi mọi việc, anh ta bước đến, nói với giọng khách sáo và xa cách: “Tôi đến phòng thí nghiệm đây, tối sẽ về.” Trong hợp đồng có ghi rõ không được ảnh hưởng đến việc học của anh ta, nên tôi không phản đối, nhưng tôi có yêu cầu khác.

Tôi ngồi thẳng dậy, vòng tay qua chiếc eo săn chắc của anh ta, nói đầy ẩn ý: “Cứ thế mà đi sao?”

Ánh mắt anh ta liếc xuống dưới một cái rồi nhanh chóng dời lên mặt tôi, yết hầu khẽ trượt, nhưng vẻ mặt vẫn lạnh lùng.

“Để tối được không?”

Từ trong đôi mắt lãnh đạm của anh ta, tôi bắt được một tia ngượng ngùng gần như không thể nhận ra, bèn khẽ nhếch môi: “Không được, một lần thôi, anh có thể làm nhanh một chút.”

Tôi sẽ không bám riết lấy anh ta, nhưng trước khi hợp đồng kết thúc, tôi phải cố gắng thu hồi vốn, như vậy mới không lỗ.

[Aaa!!! Nữ phụ đỉnh quá đi mất!]

[Nam phụ, anh không muốn thì cút ra, để tôi đóng thay cho vài tập!]

[Hy vọng hai người lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, hê hê hê…]

[Tuy phản ứng hóa học giữa họ rất ổn, nhưng nói thật nhé, mọi người không thấy kịch bản bị sửa quá tay rồi à?]

[Tôi không quan tâm, miễn hay là được.]

Đường Châu quả thực đã giải quyết rất nhanh.

Tuy thời gian ngắn nhưng chất lượng vẫn rất đảm bảo.

Tôi rệu rã nằm sấp trên giường, ngắm nhìn Đường Châu mặc quần áo. Anh thuộc tuýp người “mặc đồ thì gầy, cởi đồ có thịt”, sở hữu một lớp cơ bắp vừa phải. Đúng là gu tôi thích nhất.

Có lẽ ánh mắt của tôi quá nóng bỏng, anh ta đột nhiên quay lại nhìn tôi vài giây rồi khẽ nói:

“Em nghỉ đi, tôi sẽ cố về sớm. Ga giường để tôi về thay.”

Giọng nói của anh ta đã bớt đi vẻ lạnh lùng, thay vào đó là một chút ấm áp.

Quả nhiên, hành vi thân mật có thể rút ngắn khoảng cách ở một mức độ nào đó, dù chỉ là tạm thời.

“Ừm, anh đi đi.”

Sau khi Đường Châu đi, tôi bắt đầu nghiên cứu các dòng bình luận. Đa số đều là những tưởng tượng về tôi và anh, hiếm có thông tin gì quan trọng.

Tôi mất cả một ngày mới sắp xếp lại được tình hình đại khái. Đây là một bộ phim truyền hình được chuyển thể từ tiểu thuyết. Tôi là nữ phụ độc ác vì yêu nam phụ mà không được đáp lại.

Đường Châu là nam phụ si tình, yêu nữ chính nhưng cũng chẳng được đền đáp. Nữ chính là con gái ruột của bố mẹ nuôi Đường Châu, tên là Đường Nhụy.

Nam chính tên Phương Khải, một thiếu gia nhà giàu đời thứ hai vừa tự phụ lại vừa độc mồm.

Thân thế của Đường Châu khá phức tạp. Cha ruột anh qua đời trong một tai nạn trước khi anh ra đời, còn mẹ anh chính là nữ tỷ phú giàu nhất hiện nay.

Cậu của anh, vì muốn chiếm đoạt công ty và tài sản của mẹ anh, đã mua chuộc bảo mẫu, nhân lúc mẹ anh không có ở nhà để bắt cóc anh đi.

Lão cậu vốn định giết anh, nhưng người bảo mẫu kia lại tham lam vô độ, đem anh bán cho bọn buôn người.

Trong quá trình bị bán đi bán lại, anh bị bệnh rất nặng. Bọn buôn người không bán được, lại chẳng muốn bỏ tiền chữa trị nên đã vứt anh bên đường.

Thật tình cờ, anh được bố mẹ nuôi nhặt về.

Bố mẹ nuôi anh kết hôn nhiều năm không có con, nên đã nhặt anh về chăm sóc hết mực. Sau này, họ sinh được con gái là Đường Nhụy, nhưng vẫn đối xử với anh như con ruột.

Một tháng trước, bố nuôi anh được chẩn đoán suy thận và cần ghép thận. Đường Châu trong cơn nguy cấp đã làm liều, chạy đến một hộp đêm làm người mẫu nam.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.