Chiến Tranh Hộp Cơm

Chương 2



Sau khi đăng ký tài khoản shipper xong, tôi bắt đầu tranh thủ thời gian sau giờ làm để nhận đơn.

Cố ý chọn khu vực gần nhà chị Tôn, mặc đồng phục giao hàng, đeo khẩu trang kín mặt.

Sáng thứ Sáu, vừa đến công ty, tôi đã cảm thấy bầu không khí có gì đó không ổn.

Quản lý mặt nặng như chì gọi tôi vào phòng làm việc.

“Nam Hiểu, có dữ liệu của một khách hàng quan trọng bị rò rỉ.” – anh ta xoay màn hình máy tính lại –

“Bộ phận kỹ thuật truy vết được hành vi bất thường xuất phát từ máy tính tại chỗ ngồi của em.”

Tôi chết sững: “Không thể nào!”

“Hệ thống ghi lại rất rõ.” – quản lý gõ gõ tay lên bàn – “Tối thứ Tư, lúc 7 giờ 30, tài khoản của em đã đăng nhập và tải gói dữ liệu khách hàng.”

“Thứ Tư em ở nhà mà!” – tôi vội giải thích – “Ngày đó em tan làm từ 6 giờ, có thể kiểm tra lịch chấm công.”

“Hệ thống đúng là ghi em tan làm lúc 6 giờ.” – quản lý nhíu mày – “Nhưng bộ phận kỹ thuật nói không thể loại trừ khả năng giả mạo địa chỉ IP.”

Tôi còn đang định phản bác thì cửa phòng mở ra.

Chị Tôn bưng cốc cà phê bước vào, vẻ mặt đầy áy náy: “Quản lý, có phải tôi làm phiền mọi người không?”

“Cô cần gì?” – quản lý hỏi.

Chị ta bước vào, nhìn tôi một cái, tỏ ra lưỡng lự: “Tôi… tôi cũng không biết có nên nói hay không…”

“Nói thẳng đi.” – giọng quản lý nghiêm túc.

“Tối thứ Tư, tôi có quay lại công ty lấy đồ, tầm hơn bảy giờ…” – chị ta ấp úng –

“Hình như có thấy Nam Hiểu đang ở chỗ ngồi, cắm USB sao đó từ máy tính…”

Tôi quay ngoắt sang chị ta: “Chị nói bậy!”

“Chắc cũng có thể là tôi nhìn nhầm.” – chị ta vội vàng chữa lại – “Vì lúc đó trời đã tối, văn phòng cũng không bật đèn… nhưng nghĩ đến chuyện rò rỉ dữ liệu, tôi cảm thấy vẫn nên nói ra…”

Sắc mặt quản lý lập tức trở nên cực kỳ khó coi.

“Chị Tôn, tôi đắc tội gì với chị mà chị phải vu oan cho tôi như vậy?” – tôi nhìn thẳng vào chị ta.

Chị ta làm bộ tội nghiệp: “Nam Hiểu, em đừng nói vậy, chị chỉ nói sự thật thôi…”

“Tối thứ Tư hơn bảy giờ, tôi hoàn toàn không có mặt ở công ty!” – tôi quay sang quản lý –

“Có thể kiểm tra camera giám sát!”

Quản lý trầm ngâm một lúc rồi nói: “Tối hôm đó hệ thống camera của tòa nhà đang nâng cấp, toàn bộ camera đều tắt.”

Tôi đứng chết lặng, toàn thân lạnh toát.

“Em tạm thời nghỉ việc.” – cuối cùng quản lý nói – “Chờ kết quả điều tra rõ ràng.”

Tôi há miệng, nhưng không thể thốt ra lời nào.

Chị Tôn đứng phía sau quản lý, khẽ nở một nụ cười lạnh lùng với tôi.

Tôi quay về chỗ, bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Mọi người xung quanh len lén nhìn tôi, không ai đến gần hay mở lời.

Chị Tôn bước đến, giả vờ tỏ ra quan tâm: “Nam Hiểu, chị cũng mong là hiểu lầm thôi. Nếu em thừa nhận bây giờ, biết đâu còn được xử nhẹ hơn.”

Tôi không đáp, tiếp tục thu dọn.

Chị ta cúi thấp đầu, nói nhỏ đến mức chỉ hai người nghe thấy: “Muốn đấu với tôi? Cô còn non lắm.”

Tôi nhét món đồ cuối cùng vào thùng giấy, ôm lấy rồi rời đi.

Đi ngang quầy lễ tân, chị Lý bên hành chính vội vàng né ánh mắt của tôi.

Bước ra khỏi cửa công ty, ánh nắng chói chang rọi thẳng vào mắt.

Tôi đứng bên lề đường, thùng giấy trong tay nặng trĩu.

Điện thoại rung lên một cái, là tin nhắn WeChat của chị Tôn: 【Muốn đấu với tôi à? Còn non lắm. Cút đi cho khuất mắt!】

Tôi nhìn chằm chằm vào tin nhắn đó rất lâu.

Không chặn, cũng không trả lời.

Tôi giơ tay vẫy một chiếc taxi.

Lên xe xong, tôi nói địa chỉ với tài xế, sau đó mở ứng dụng shipper trên điện thoại.

Đúng lúc thấy địa chỉ nhà chị Tôn vừa có một đơn hàng mới.

Là một bó hoa tươi, cần giao đến tòa nhà nơi chị ta đang sống, vào ngày hôm sau.

Tôi nhận ngay đơn giao hoa đến nhà chị Tôn qua ứng dụng shipper.

Sáng hôm sau, tôi khoác chiếc áo khoác xám đơn giản, đeo khẩu trang, đến dưới khu nhà chị ta từ sớm.

Tám giờ hai mươi lăm phút, chị Tôn đúng giờ bước ra khỏi toà nhà.

Hôm nay chị ta mặc váy mới, có vẻ tâm trạng rất tốt. Tôi cúi thấp vành mũ, lặng lẽ nhìn chị đi về hướng ga tàu điện ngầm.

Tin nhắn trong nhóm phòng ban cũ không ngừng hiện lên.

Chị Tôn vừa gửi một câu: “Con người ấy mà, không có năng lực thì lại thích đi đường tắt. May mà công ty sáng suốt.”

Dưới đó lập tức là một loạt bình luận:

“Chị Tôn nói đúng lắm!” “Loại người thế nên bị xử lý sớm là tốt!” “Chị Tôn nhìn người chuẩn thật, sớm đã cảm thấy cô ta không ổn rồi!”

Tôi tắt thông báo nhóm, nhưng không rời nhóm.

Mở lại app shipper, tôi vừa lúc thấy có đơn giao cà phê đến công ty mình, ghi chú trên đơn là: “Giao cho cô Tôn”.

Tôi lập tức nhận đơn.

Đeo khẩu trang và đội mũ bảo hiểm, tôi bưng ly cà phê bước vào văn phòng quen thuộc.

Chị Tôn đang cười nói vui vẻ với mấy đồng nghiệp.

“Tới cà phê của chị đây.” – tôi đặt ly cà phê lên bàn chị ta.

Chị ta liếc tôi một cái, không nhận ra, khoát tay đầy khó chịu: “Cứ để đó đi.”

“Vâng, chúc chị dùng ngon miệng.” – tôi cố tình hạ thấp giọng, tay âm thầm bấm nút ghi âm trong túi áo.

Một đồng nghiệp hỏi: “Chị Tôn, chuyện của Nam Hiểu rốt cuộc là sao vậy?”

Chị ta bật cười đắc ý, giọng chẳng hề kiêng dè: “Con bé đó ngu ngốc, dám đấu với chị? Chị chỉ giở chút thủ đoạn là nó phải cuốn gói rồi! Biết thân biết phận thì đã không đến nỗi.”

Một người khác hùa theo: “Phải đấy, chị Tôn làm bao năm rồi, một đứa mới vào mà cũng đòi lên mặt à?”

“Loại người như thế, phải dạy cho một bài học.” – chị Tôn nâng ly cà phê nhấp một ngụm –

“Từ nay phòng mình cũng yên bình rồi.”

Tôi xoay người rời đi, máy ghi âm trong túi vẫn đang hoạt động.

Chiều hôm đó, tôi tiếp tục nhận đơn quanh khu nhà chị Tôn.

Khoảng bốn giờ, tôi thấy chị ta từ ga tàu điện đi ra, bên cạnh là một người đàn ông lạ mặt.

Anh ta mặc vest, không phải chồng chị ta.

Tôi giơ điện thoại, bật camera.

Họ đi sát nhau, cười nói vui vẻ. Chị Tôn còn đưa tay chỉnh lại cà vạt cho người đàn ông ấy. Khi bước vào quán cà phê ở cổng khu nhà, anh ta còn vòng tay ôm eo chị ta một cái.

Tôi chụp liên tiếp mấy tấm, gồm cả lúc họ bước vào quán và ngồi cạnh cửa sổ.

Nụ cười trên mặt chị Tôn, là thứ tôi chưa bao giờ thấy ở nơi công sở.

Tôi đưa toàn bộ ảnh và bản ghi âm lên lưu trữ đám mây, khóa bảo mật.

Trong album điện thoại, tôi vẫn còn giữ một loạt ảnh khác chụp từ tuần trước:

Chị Tôn in cả tập tài liệu ôn thi dày cộp cho con bằng máy in công ty, rồi còn lén nhét đồ văn phòng vào túi riêng.

Tối về đến nhà, tôi chậm rãi sắp xếp lại tất cả tài liệu thu thập được trong ngày.

Bản ghi âm tiếng chị Tôn khoe khoang, ảnh chị ta thân mật với người đàn ông lạ, và những bằng chứng lâu nay về việc chiếm dụng tài sản công ty.

Tôi tạo một thư mục mới trên máy tính, đặt tên là: “Quà tặng”.

Nhưng tôi biết… bây giờ vẫn chưa phải lúc để gửi món quà này đi.

Qua quãng thời gian làm shipper, tôi đã nắm khá rõ quy luật sinh hoạt của chị Tôn.

Cứ mỗi tối thứ Sáu, chị ta lại đến một phòng gym cao cấp.

Sáng thứ Sáu, tôi thấy chị Tôn đăng lên trang cá nhân đường link bình chọn “Nhân viên xuất sắc” của công ty, kèm dòng chữ:

“Cảm ơn mọi người đã ủng hộ, mình sẽ tiếp tục cố gắng~”

Dưới bài đã có một hàng dài lượt thích và bình chọn.

Tôi dùng ba tài khoản phụ, để lại bình luận ẩn danh dưới bài đăng bình chọn:

“Nghe nói ứng viên này dẫm lên người khác để leo lên?”

“Số phiếu này thật chứ? Hay có gì mờ ám?”

“Nhân viên xuất sắc không chỉ nhìn vào thành tích, còn phải xem nhân cách nữa chứ?”

Mấy bình luận này nhanh chóng gây chú ý.

Có người phản hồi: “Ý là gì vậy?” Cũng có người gửi icon hóng chuyện.

Chị Tôn lập tức đáp lại: “Mong một số người chú ý lời nói, mạng không phải nơi ngoài vòng pháp luật!”

Nhưng câu chữ yếu ớt, không dám phản bác thẳng những lời tố cáo kia.

Giờ nghỉ trưa, tôi thấy chị Tôn tức giận đăng một trạng thái mới, chỉ cho đồng nghiệp xem:

“Một số người đừng trốn trong bóng tối mà hãm hại người khác! Người trong sạch thì không sợ, tôi tin mắt lãnh đạo và đồng nghiệp đều rất sáng!”

Nhưng chị ta vẫn không dám nhắc trực tiếp tới những nghi vấn cụ thể kia, rõ ràng là thiếu tự tin.

Tan làm, tôi đi theo chị Tôn đến phòng gym cao cấp đó, làm một thẻ tập thử.

Chị ta đi thẳng vào phòng thay đồ, tôi vào phòng bên cạnh.

Chị ta đang gọi điện cho bạn, giọng rất lớn, hoàn toàn không để ý có người bên cạnh:

“Tức chết tôi rồi, không biết đứa nào rảnh quá đi bình luận bậy dưới bài bình chọn!”

“Chắc chắn là con tiện nhân Nam Hiểu, đã bị đình chỉ rồi còn không chịu yên thân!”

“Trưởng phòng Trương ở phòng tôi cũng ngu không chịu nổi, suốt ngày vẽ bánh vẽ, tiền thưởng thì keo kiệt!”

“Còn đám người bên hành chính nữa, đúng kiểu mắt cao hơn đầu, tí quyền tí thế mà làm như bá chủ!”

“Chờ tôi được bình chọn nhân viên xuất sắc đi, xem tôi xử tụi nó thế nào!”

Tôi rút điện thoại ra, ghi âm toàn bộ đoạn thoại đầy chửi rủa và oán hận đó một cách rõ ràng.

Hôm sau, qua mấy đồng nghiệp thân trong công ty, tôi biết không khí văn phòng bắt đầu hơi là lạ.

Buổi trưa tranh thủ lúc giao đồ ăn đến công ty, tôi cảm thấy vài đồng nghiệp nhìn chị Tôn bằng ánh mắt khá khác lạ.

Trong phòng trà, có tiếng thì thầm:

“Nghe nói chị Tôn nói xấu trưởng phòng Trương sau lưng?”

“Còn mắng cả bên hành chính nữa cơ.” “Thật không đó? Chị ấy trước giờ đâu có như vậy?”

Một đồng nghiệp còn gửi tôi ảnh chụp màn hình trang bình chọn: tốc độ tăng phiếu của chị Tôn rõ ràng chậm lại.

Nghe nói cả ngày hôm đó trưởng phòng Trương không thèm nhìn mặt chị Tôn lấy một lần.

Tối về nhà, tôi lôi đoạn ghi âm ra, cắt riêng phần chị Tôn chửi trưởng phòng Trương, đảm bảo âm thanh rõ ràng từng chữ.

Sau đó, tôi dùng một app gọi điện ẩn danh, gọi thẳng đến số của trưởng phòng Trương.

Khi cuộc gọi được kết nối, tôi bật đoạn ghi âm:

“Trưởng phòng Trương ở phòng tôi cũng ngu không chịu nổi, suốt ngày vẽ bánh vẽ, tiền thưởng thì keo kiệt!”

“Chờ tôi được bình chọn nhân viên xuất sắc đi, xem tôi xử tụi nó thế nào!”

Nghe xong hai câu then chốt, tôi lập tức ngắt máy, tháo luôn SIM.

Sáng hôm sau, tôi được đồng nghiệp kể lại: trưởng phòng Trương gọi chị Tôn vào phòng làm việc từ rất sớm.

Qua lớp kính, mọi người thấy trưởng phòng đập mạnh điện thoại lên bàn, sắc mặt đen như than, còn chị Tôn thì mặt trắng bệch, liên tục xua tay giải thích, trên trán đổ đầy mồ hôi.

Khi bước ra khỏi văn phòng, sắc mặt chị ta còn khó coi hơn lúc bước vào.

Theo quan sát của các đồng nghiệp, suốt cả ngày hôm đó chị Tôn ngồi im thin thít ở chỗ, không dám đi vận động bỏ phiếu nữa, vẻ ngạo mạn thường ngày cũng biến mất.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.