Chia Tay Trước Khi Cưới

Chương 2



Tôi ngồi xuống, trực tiếp đi vào chủ đề.

“Khương Dĩ Mạt, 29 tuổi, gia đình đơn thân, có nhà có xe có tiền tiết kiệm, từng trải qua ba mối tình.”

“Vậy Tư Dật không phải mối tình đầu của cô à?”

Sao anh ấy biết Tư Dật?

Chuyện tôi từng lừa Tư Dật rằng anh là mối tình đầu của tôi, sao anh ấy cũng biết?

Tôi vẫn còn đang hoài nghi thì Tư Dật đã xông ra từ phía sau, túm lấy cổ áo Tư Hựu.

Gân xanh trên tay anh nổi rõ.

Tôi cố gắng ngăn anh lại thì nghe thấy anh kích động nói: “Chuyện của Tô Tô, anh đã giải thích với em rồi, video anh cũng sẽ tìm cách

gỡ xuống!”

Mẹ kiếp, tôi còn tưởng anh vì tôi mà mất bình tĩnh.

Hóa ra vẫn là vì nàng thơ của anh!

Tôi đã tự mình đa tình rồi.

Tôi tiếp tục ngồi uống cà phê, ăn dưa bở cả nửa ngày trời mới hiểu ra.

Tôi đã nhầm chỗ ngồi.

Chỗ của tôi là 608, còn đây là 806.

Tư Hựu là anh trai của anh, thảo nào cái tên nghe quen tai.

Đúng là xui xẻo.

Tôi cầm lấy túi xách định lén chuồn đi thì bị Tư Dật tóm gọn.

“Tư Dật, anh làm gì thế, tôi còn có việc!”

Anh mặc kệ sự giãy giụa của tôi, mạnh mẽ nhét tôi vào xe.

Trên xe, tay Tư Dật nắm chặt vô lăng, các khớp ngón tay trắng bệch, dùng sức rất nhiều.

Tôi thực sự sợ anh giáng cho tôi một cú đấm, e rằng tính mạng nhỏ bé này không giữ nổi.

“Khương Dĩ Mạt, em vì anh trai tôi mà muốn chia tay với tôi?”

Tôi không tin. So với việc đó, khả năng anh đến để làm thịt tôi còn cao hơn. Tôi lập tức xin sếp nghỉ phép.

“Khương Dĩ Mạt, dự án này vẫn luôn do cô theo dõi, cô không thể lùi bước vào lúc này.”

Tôi đành phải nói thật: “Sếp, Tư Dật là người yêu cũ của tôi, để tôi đi chẳng phải là gây phiền toái cho cả công ty sao?”

Sếp thấy tôi nói có lý nhưng vẫn không phê duyệt nghỉ phép cho tôi.

Chỉ đồng ý việc tôi không tham gia cuộc họp, nhưng phải luôn túc trực ở công ty.

Cuộc họp kết thúc, tôi ngồi ở bàn làm việc, từ xa nhìn Tư Dật bị một đám người vây quanh nịnh nọt.

Đây là lần đầu tiên tôi thấy anh mặc vest, từng cử chỉ đều toát lên vẻ điềm tĩnh và khí chất.

Kể từ khi “ăn” được miếng thịt này của anh, tôi đi xem mắt ai cũng thấy không vừa ý, liên tục thất bại.

Tôi âm thầm thở dài một hơi, thu dọn đồ đạc, chờ đợi đến giờ tan ca.

“Khương Dĩ Mạt, cô lại đây một chút.”

Sếp đứng trước cửa văn phòng vẫy tay gọi tôi.

Còn nửa tiếng nữa là tan ca!

Giờ này tìm tôi, chắc chắn không có chuyện gì tốt đẹp.

Tôi biết ngay cái gã tồi này sẽ không buông tha tôi. Nhưng tôi có video trong tay, cùng lắm thì cá c.h.ế.t lưới rách.

“Tư tổng, sếp, hai người tìm tôi có việc gì ạ?”

Sếp cười nói: “Hôm nay Tư tổng đặc biệt khen ngợi phương án của cô, nói là làm rất tốt, mời nhóm chúng ta đi ăn.”

Khen ngợi tôi ư? Tôi hoài nghi nhìn anh.

Anh nói: “Mong cô Khương nể mặt.”

Tôi cười gượng gạo.

Bố của Bên A mời tôi ăn cơm, có thể không nể mặt sao?

Dưới sự xúi giục của sếp, tôi đành miễn cưỡng đồng ý.

Không biết Tư Dật đã nói gì với sếp.

Tôi được sắp xếp ngồi cạnh Tư Dật.

Anh thỉnh thoảng gắp thức ăn cho tôi, khiến tôi có chút không thoải mái.

Điều này quá không giống anh! Ngày thường tôi trêu chọc anh, ít nhiều gì cũng giận dỗi với tôi, chờ tôi đi dỗ dành. Lần này trái ngược hoàn toàn, có gì đó không đúng.

Tôi đá mạnh mấy cái vào chân anh dưới bàn nhưng vẫn không ngăn được sự nhiệt tình của anh.

Đúng lúc này, sếp nâng ly mời rượu Tư Dật, còn chỉ đích danh tôi phải cùng uống một ly.

Tôi nâng ly rượu lên, ấp úng mãi.

Tư Dật cầm lấy ly rượu của tôi: “Cô ấy bị dị ứng cồn, tôi uống thay cô ấy.”

Lúc này, các đồng nghiệp nhìn tôi bằng ánh mắt kỳ quái. Có ngưỡng mộ, có ghen tị, có hóng chuyện.

Khi bữa tiệc gần kết thúc, Tư Dật cúi người thì thầm vào tai tôi: “Nể tình tôi đã đỡ rượu thay em, lái xe đưa tôi về không quá đáng chứ.”

Thảo nào hôm nay anh không mang tài xế. Đang chờ tôi đây mà!

Tôi thầm nhủ với bản thân: Khương Dĩ Mạt đừng sợ, chỉ cần video còn trong tay, thiên hạ này là của tôi.

Lấy hết can đảm, tôi đồng ý.

Rõ ràng là bố của Bên A, nhưng anh lại không từ chối ai, vẫn bị chuốc rất nhiều rượu.

Mấy cây số đường, tôi đã lái mất 40 phút.

Anh lúc thì chóng mặt, lúc thì muốn nôn.

“Cục cưng, anh muốn uống canh giải rượu em nấu rồi.”

“Cục cưng, tối nay ở lại với anh nhé? Chỉ một đêm thôi.”

Anh say rượu luôn là cái dáng vẻ này. Ngọt ngào, rất thích làm nũng.

Tôi bĩu môi, lầm bầm: “Tư Dật, ban đầu là anh nói đá tôi mà.”

Tư Dật quay mặt đi, khẽ rên một tiếng.

Đến biệt thự, ổ khóa cửa vẫn còn dấu vân tay của tôi.

Những đồ dùng còn lại của tôi anh vẫn chưa vứt đi.

Vừa đỡ anh nằm xuống, anh đã vươn tay giữ chặt tôi.

“Cục cưng, anh nhớ em lắm, thật sự rất nhớ.”

Anh ôm tôi thật chặt, hơi thở nóng hổi phả vào tai, cảm giác như có dòng điện chạy qua khiến tôi khó chịu vặn vẹo.

“Tư Dật, anh đừng có làm bậy, nếu anh dám động vào tôi, tôi sẽ lan truyền video của anh khắp nơi đấy.”

Anh nói: “Cục cưng, anh là người của em, chỉ cần em không sợ mất mặt, muốn lan truyền thì cứ lan truyền đi.”

Tim tôi hụt mất một nhịp. Giai đoạn cai tình đúng là không chịu nổi kiểu trêu chọc này.

Sau vài lần giằng co, tôi không giữ được mình mà lún sâu.

Đêm đó, anh rất rất dịu dàng với tôi. Hết lần này đến lần khác gọi tôi là cục cưng.

Sáng sớm, khi tôi tỉnh dậy, người nằm cạnh đã biến mất. Tôi thoải mái vươn vai, mò tìm điện thoại trên đầu giường.

C.h.ế.t tiệt! Điện thoại của tôi đâu rồi? Tôi lục tung cả căn phòng lên.

Cuối cùng, tôi tìm thấy nó trên bàn ăn ở tầng 1. Nó đang yên vị bên cạnh Tư Dật.

Tôi bỗng có một dự cảm không lành.

Quả nhiên, tất cả các video đều đã bị anh xóa sạch. Cái thứ duy nhất bảo vệ mạng sống của tôi!

Anh vì muốn xóa video mà diễn một màn gã tồi hoàn lương lớn đến vậy ư?

“Tư Dật, anh giỏi thật đấy!”

“Em cũng vậy thôi.”

Tôi tức đến không muốn nói một lời nào, nhưng anh lại chặn tôi lại.

“Dùng bữa sáng rồi hãy đi.”

Tôi tức đến no cả bụng rồi!

Tôi hậm hực đẩy anh ra: “Đừng có mà chạm vào tôi, gã tồi c.h.ế.t tiệt!”

Đây là lần đầu tiên tôi dùng từ “gã tồi” để mắng anh.

Ánh mắt anh sững sờ, vẻ mặt khó xử, anh thì thầm với tôi: “Mạt Mạt, anh nghĩ em là thật lòng, nếu em muốn kết hôn thì anh…”

Tôi không để ý đến anh, quay người bỏ đi.

Sau đó, anh đến công ty chúng tôi càng tích cực hơn.

Cũng may lãnh đạo không bắt buộc tôi phải tiếp xúc với anh.

Mỗi ngày đến giờ, tôi và đồng nghiệp đều hăng hái tan làm.

Đồng nghiệp A: “Mạt Mạt, tan làm hai đứa tôi đi trung tâm thương mại dạo chơi, cậu thì sao?”

Đồng nghiệp B: “Ối chà, Mạt Mạt nhà người ta hôm qua đi xem mắt với một anh lập trình viên, hôm nay còn đi hẹn hò nữa chứ.”

Tôi cười ngượng ngùng.

Cùng họ lần lượt bước vào thang máy.

Thật không may, thang máy riêng của sếp hôm nay đang bảo trì, vậy mà tôi lại đi chung thang máy với Tư Dật.

Cả hai đều im lặng.

Các đồng nghiệp cũng nể uy nghiêm của anh mà không dám mở lời.

Anh là người lên tiếng trước: “Các cô đi đâu? Tôi đưa các cô đi.”

Hai nữ đồng nghiệp bên cạnh tôi kích động kéo tay tôi: “Hai đứa tôi đều đi phía Bắc thành phố.”

Nhưng ánh mắt anh vẫn luôn đặt trên người tôi, hỏi: “Em thì sao?”

Đồng nghiệp B cười nói: “Mạt Mạt đang yêu, bạn trai đến đón cô ấy đi hẹn hò rồi.”

Không khí trong thang máy trở nên đặc biệt căng thẳng.

Anh ném chìa khóa xe cho tài xế, rồi cùng tôi bước ra khỏi thang máy.

“Khương Dĩ Mạt, em thích người đẹp trai, sự nghiệp thành công, ôn hòa nhã nhặn, chín chắn ổn định, anh đều sẽ làm được, sao em có

thể… Em, không được phép.”

Tôi không nói nên lời: “Hai chúng ta đã chia tay rồi, có gì mà không được phép? Anh quản được sao?”

“Nếu em vì anh tự ý xóa video mà giận dỗi, em kéo anh ra khỏi danh sách đen đi, anh gửi lại cho em, được không?”

Tôi không hiểu lời anh nói.

Tại sao đến bây giờ anh vẫn nghĩ mối quan hệ của chúng tôi là do cái video đó gây ra?

Tôi thực sự không thể nhịn được nữa: “Tư Dật, tôi không thích anh ngày nào cũng chôn mình trong quán bar, không thích anh hút

thuốc, không thích những cô gái ong bướm bên ngoài của anh, tôi càng không thích Tô Tô.”

“Ngoài khuôn mặt, thân hình và cái miệng dỗ ngọt người của anh ra, còn lại không có một điểm nào tôi thích cả.”

Tôi đã nói hết những điều kìm nén trong lòng bấy lâu nay.

Anh buông tay ra. Có lẽ là vì trước đây tình cảm tôi dành cho anh quá nồng nhiệt. Đến nỗi anh không thể tin được những lời này lại thoát ra từ miệng tôi.

“Trước đây tại sao em không nói với anh những điều này?”

“Vì từ đầu đến cuối tôi chưa từng có ý định kết hôn với anh.”

Vừa nói ra, chính tôi cũng sững sờ một chút.

Lời này thật sự hơi tổn thương người khác.

Đúng như dự đoán. Anh cười, một nụ cười đầy tuyệt vọng.

Một tuần nữa trôi qua, Tư Dật không đến công ty, cũng không làm phiền tôi.

Ngược lại, Tư Hựu lại tìm đến tôi bảo muốn nói chuyện với tôi.

Tôi và anh ấy chỉ mới quen vài phút, nên anh ấy tìm tôi phần lớn là vì Tư Dật.

“Tư tổng, xin lỗi, tôi không có thời gian.”

Tôi lắc lắc tài liệu trên tay, ra hiệu mình đang rất bận.

Tư Hựu vẫn lịch thiệp, gật đầu xin lỗi tôi: “Cô Khương, rất xin lỗi vì hôm nay đường đột đến tìm cô, chỉ xin cô 10 phút thôi.”

Thấy tôi không nói gì, Tư Hựu tiếp tục: “Thật ra A Dật trước đây không phải như vậy.”

“Cậu ấy rất thông minh, rất hiểu chuyện, trọng tình trọng nghĩa, bố tôi cũng đã chỉ định cậu ấy là người thừa kế.”

“Tất cả mọi người trong nhà đều yêu quý cậu ấy, bao gồm cả bạn gái cũ của tôi, Tô Tô.”

Cái tin chấn động gì thế này!

Tư Dật này ngay cả chị dâu tương lai cũng biến thành “gã tồi” sao?

Thấy vẻ mặt ngạc nhiên của tôi, Tư Hựu giải thích: “5 năm trước, tôi và Tô Tô đã đính hôn, nhưng cô ấy không cam tâm, đã sắp đặt để ngủ cùng A Dật, cuối cùng Tô Tô bị nhà họ Tô đưa ra nước ngoài.”

Cái này đúng là kiểu Tô Tô sẽ làm thật.

Anh ấy tiếp tục: “Vì chuyện này, tôi đã từng bị trầm cảm nặng, A Dật cảm thấy rất áy náy, liền nhường tất cả mọi thứ cho tôi.”

“Ngày nào cậu ấy cũng giả vờ làm con nhà giàu ăn chơi trác táng, không học vấn.”

“Nhưng chỉ khi như vậy, người nhà mới từ bỏ cậu ấy, dồn tất cả tình yêu thương, tất cả kỳ vọng vào tôi.”

“Cách đây không lâu, cậu ấy nói với tôi rằng cô thích người đáng tin cậy, cậu ấy muốn quay lại công ty, cả nhà chúng tôi đều rất vui.”

“Vì rời công ty quá lâu, nhiều thứ cần phải tiếp quản lại từ đầu, mỗi lần tăng ca đều thức trắng mấy đêm, tôi chưa bao giờ thấy cậu ấy nghiêm túc như vậy.”

“Cậu ấy thật sự yêu cô.”

“Mấy ngày nay, cậu ấy lại trở về trạng thái vô công rỗi nghề, tôi nghĩ nhất định có liên quan đến cô nên mới tìm đến cô, hy vọng cô có

thể giúp cậu ấy.”

“Hãy tái nhận thức về cậu ấy, con người thật của cậu ấy.”

Tư Hựu nói rất chân thành.

Đàn ông đúng là như vậy, rất dễ tự cảm động.

Tôi khéo léo đáp: “Được rồi, Tư tổng, tôi sẽ cân nhắc kỹ lưỡng.”

Có lẽ là anh ấy đã nhìn thấu tâm tư của tôi.

Anh ấy lại đưa cho tôi một tấm danh thiếp toàn tiếng Anh: “A Dật nói với tôi, kết quả hóa trị của bác gái không mấy khả quan, bên tôi đã liên hệ với bác sĩ giỏi nhất ở Mỹ rồi, bất kể cô và cậu ấy có thành đôi hay không, tôi cũng sẽ cố gắng hết sức để giúp đỡ hai người.”

Quả nhiên không hổ là người lăn lộn thương trường lâu năm.

Câu cuối cùng của anh ấy đã chặn đứng mọi đường lui của tôi. Không đồng ý, tôi sẽ trở nên quá vô tình. Tôi đành phải nhận lấy danh

thiếp.

Tan làm về nhà, tôi vẫn luôn nặng trĩu tâm sự.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.