Chị Gái Của Phản Diện

Chương 1



Sau khi bố mẹ qua đời vì tai nạn giao thông, hai chị em tôi đến ở nhờ nhà mợ.

Thời gian đầu, trước mặt người ngoài, mợ đối xử với chúng tôi cũng coi như tử tế. Nhưng đến năm tôi tròn mười tám tuổi, có lẽ số tiền bố mẹ để lại đã tiêu hết, bà ta liền dẫn cậu em trai mười một tuổi của tôi đến công viên giải trí, lừa đi mua kem rồi biệt tăm.

May thay tôi sớm nhận ra điều bất thường, vội báo cảnh sát nên mới tìm lại được thằng bé. Cũng từ đó, tình nghĩa giữa chúng tôi và bà ta coi như cạn tàu ráo máng.

Lúc tôi dắt Cố Thời Tranh rời khỏi nhà họ Giang, mợ khoanh tay dựa vào cửa, vẻ niềm nở giả tạo trước kia biến mất sạch. Đôi mắt tam giác sắc lẻm của bà ta ánh lên vẻ chế giễu: “Đây là nhà chúng mày chắc mà ở lì mãi thế? Còn mong tao nuôi chúng mày cả đời à?”

Tôi chẳng buồn để tâm đến những lời cay nghiệt đó, chỉ lẳng lặng dắt tay Cố Thời Tranh, từng bước rời đi.

C h ế t tiệt!

Quả nhiên trên đời này, thứ gì cũng có thể là giả, chỉ có cái nghèo là thật đến đau lòng.

Nhưng đúng lúc này, trước mắt tôi lại hiện lên vô số dòng chữ.

[Đây là tên phản diện lúc nhỏ sao? Thì ra hồi bé đã cô độc đến vậy rồi à? Nếu không phải nó ngốc nghếch đi theo mợ đến công viên giải trí thì đã chẳng xảy ra chuyện này.]

[Chị gái ơi đừng tốt với thằng em vô ơn này nữa, nó là thứ không có lương tâm đâu!]

[Quan hệ giữa tên phản diện và chị gái hình như trước giờ vẫn luôn lạnh nhạt. Nếu không thì cũng chẳng đợi đến khi chị gái c h ế t rồi mới biết hối hận…]

Tôi: ???

Mấy thứ này là gì vậy?

Tôi ngẩn người, nhất thời không chú ý, đâm sầm vào cửa kính, đầu vang lên một tiếng “bốp” rồi tối sầm lại.

Giây tiếp theo, một mớ ký ức hỗn độn đột nhiên tràn vào đầu. Máu trong người như sôi lên, xộc thẳng lên não.

Hóa ra, tôi là bà chị gái làm nền trong một cuốn tiểu thuyết ngọt sủng, đất diễn chẳng có bao nhiêu. Còn em trai tôi chính là nhân vật phản diện trong truyện. Từ nhỏ nó đã sống cơ cực, hai chị em nương tựa vào nhau mà sống. Tương lai nó sẽ cùng nam chính tranh giành nữ chính đến mức đầu rơi máu chảy, cuối cùng nhận lấy kết cục bi thảm là phá sản rồi c h ế t.

Khoan đã.

Tôi nhạy bén nắm bắt được một điểm mấu chốt.

Em trai tôi sau này sẽ giàu nứt đố đổ vách, sánh ngang với nam chính xuất thân hào môn ư?

Giỡn hả!

Chắc là nghèo quá nên sinh ảo giác rồi?

Tôi mím môi, nghiêng đầu nhìn Cố Thời Tranh từ trên xuống dưới.

Nó cũng đang nhìn tôi, gương mặt nhỏ nhắn căng ra, không chút biểu cảm thừa thãi. Nhưng nếu quan sát kỹ, có thể thấy được sự lo lắng ẩn sâu trong đáy mắt.

Vì suy dinh dưỡng nên nó không cao lớn, gầy như que tăm, chỉ được mỗi khuôn mặt là ưa nhìn.

Đợi lớn lên chắc cũng thành mỹ nam đây.

Đúng lúc tôi đang chìm trong dòng suy nghĩ của mình, vạt áo bỗng bị giật nhẹ.

Tôi hoàn hồn, thì ra là Cố Thời Tranh, người nãy giờ vẫn im lặng.

Có lẽ vì từ nhỏ đã phải sống cảnh ăn nhờ ở đậu nên nó khác hẳn những đứa trẻ khác, lạnh lùng và cô độc.

Thêm vào đó, tôi lại thường xuyên ở nội trú trên trường, ít khi về nhà mợ. Thỉnh thoảng về nhà hỏi han vài câu thì nó cũng chỉ im lặng.

Chúng tôi tuy là chị em nhưng thực ra không thân thiết lắm.

“Sao thế?”

Tôi suy nghĩ một lát rồi hỏi.

Chợt nhớ đến những dòng chữ kia.

Chẳng lẽ tôi mang nó đi, nó lại quay sang trách tôi khiến nó phải rời xa “tổ ấm” không thiếu ăn thiếu mặc kia sao?

Ý nghĩ này còn chưa kịp lắng xuống, Cố Thời Tranh, người vốn luôn cô độc, lại cúi gằm mặt, dường như đang đấu tranh điều gì đó. Hàng mi cong vút như cánh bướm khẽ run rẩy. Hồi lâu sau, bên tai tôi chợt vang lên một câu: “Xin lỗi.”

Ngừng một chút, nó lại nói: “Em không nên ham vui đòi đi công viên giải trí với mợ…”

Giọng nó rất nhỏ, mang theo vẻ thảm hại khi hy vọng tan vỡ.

Tôi sững người.

Chợt nhớ ra lúc ở công viên giải trí, khi cùng chú cảnh sát tìm thấy nó, Cố Thời Tranh vẫn nhìn không chớp mắt vào một cậu bé đang được bố mẹ dắt tay hai bên. Đáy mắt cô tịch của nó ánh lên vẻ ngưỡng mộ.

“Đây không phải lỗi của em. Đều tại mợ nhiều mưu kế.”

Tôi khẽ thở dài, an ủi.

Trẻ con nào mà không thích đi công viên giải trí cơ chứ.

Nếu là tôi lúc nhỏ, chắc cũng bị lừa thôi.

Nghe vậy, Cố Thời Tranh ngước mắt lên. Trong mắt nó như có cảm xúc gì đó thoáng qua rồi lại vội cúi đầu, khẽ “ừm” một tiếng.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.