Tôi sững người nhìn bức ảnh mạng.
Đúng thật là bộ đồ tôi mặc hôm nay.
Tôi bèn nhấn vào trang cá nhân của anh ta, bắt đầu lướt từ đầu để điều tra.
Những bài viết ban đầu đều là kiểu chia sẻ chuyên nghiệp dành cho giới tinh anh công sở: cổ phiếu công ty, thao túng thị trường v.v…
Tôi đọc không hiểu gì hết.
Mãi cho đến một ngày nọ.
【Công ty có một cô nhóc, mắt long lanh, cứ tươi cười chào hỏi tôi, trong khi mấy đồng nghiệp khác vừa thấy tôi là lảng đi ngay, là sao vậy?】
Dân mạng ào ào trả lời:
【Cô ấy thích anh đấy.】
Anh ta đáp: 【Công ty tôi cấm yêu đương chốn công sở.】
Dân mạng hỏi lại: 【Thế anh có thích cô ấy không?】
【Thích với chả không thích, trong lòng không có phụ nữ, rút kiếm tự thành thần!】
Dân mạng cười rần: 【Ông này đích thị là kiểu cuồng sự nghiệp, giải tán giải tán.】
Nhưng càng về sau lại càng có gì đó sai sai.
Bài về thao túng cổ phiếu càng ngày càng ít.
Bài kể lể chuyện cô cấp dưới thì ngày một nhiều.
Cho đến bài cầu cứu hôm qua, đạt hơn 5000 lượt thích, bình luận cũng lên đến bốn con số:
【Cô cấp dưới cứ hay quyến rũ tôi, ảnh hưởng đến việc kiếm tiền, phải làm sao?】
Dân mạng hóng chuyện còn góp vui:
【Đuổi cô ấy đi.】
Anh ta trả lời: 【Tôi là lãnh đạo có nguyên tắc, không thể tùy tiện đuổi người.】
【Cô ấy quyến rũ anh kiểu gì? Kể kỹ chút.】
Anh ta gõ một đoạn dài ngoằng, liệt kê rõ ràng:
【Thứ hai hàng tuần họp đầu tuần, cô ấy lúc nào cũng mặc đồ gợi cảm, rồi dùng đôi mắt sáng long lanh nhìn tôi chằm chằm khi báo cáo.】
【Tôi nói hồi đại học từng học song ngành văn học, cô ấy vừa hay là tác giả trên Zhihu.】
【Tôi dùng ID “Hạ Vô Tận”, cô ấy dùng nickname “Hi Chi Lang”.】
…
Dân mạng: 【Những cái trước tôi còn nhịn được, chứ “Hạ Vô Tận” với “Hi Chi Lang” thì liên quan gì?】
Anh ta gần như trả lời ngay lập tức: 【Mùa hè có rất nhiều ve sầu và gián! Cô ấy thích ve và gián tức là thích mùa hè, thích mùa hè thì rõ ràng là đang thích tôi rồi! Ý tứ như vậy còn không rõ ràng sao?!】
Dân mạng: 【Heh, rõ ràng quá rồi đấy.】
Đọc đến đây.
Tôi bắt đầu nghi ngờ “cô cấp dưới” trong đầu anh ta… chính là tôi.
Vì trong nhóm chat công việc, nickname của tôi đúng là Hi Chi Lang.
Chẳng có lý do gì đặc biệt, chỉ đơn giản vì tôi thích ăn thạch hiệu Hi Chi Lang mà thôi.
Tôi chưa từng quan tâm nick mạng của đồng nghiệp khác.
Còn cái “Hạ Vô Tận” kia là ai, tôi hoàn toàn không biết.
Tôi là dân văn phòng chính hiệu, nghề tay trái là tác giả trên Zhihu.
Chuyện đó gần như cả công ty đều biết.
Tôi chưa từng để lộ tài khoản phụ, cũng không bao giờ đi soi nick người khác trên Zhihu.
Dân mạng thẳng thắn vô cùng:
【Chủ thớt, cô ấy quyến rũ gì anh chứ? Rõ ràng là anh tự ảo tưởng thôi.】
【Đúng vậy, hai cái nickname đó thì liên quan cái gì?】
【Cười chết mất, chủ thớt bên đây đã tự biên tự diễn xong 300 tập phim tình yêu, còn nữ cấp dưới bên kia mới chiếu nhạc dạo đầu thôi.】
Chủ thớt không phục:
【Thế mỗi lần họp cô ấy đều cố gắng thể hiện trước mặt tôi là sao hả?】
Dân mạng hóng hớt như xem hề:
【Có khả năng là để được thăng chức tăng lương không?】
Tôi nhấp một ngụm cà phê trong phòng pha trà.
Bắt đầu suy nghĩ: rốt cuộc chủ thớt này là ai?
Nhưng để chắc ăn…
Tôi cần xác nhận lại: nữ cấp dưới trong bài viết ấy… có thật là tôi không.
Hôm sau, tôi cố ý mặc đúng bộ đồ công sở cơ bản nhất mọi thời đại:sơ mi trắng, váy xanh lam.
Hôm nay không phải thứ Hai.
Không có họp tuần.
Thế mà sếp trực tiếp của tôi – Lăng Nhiên – đột nhiên triệu tập một cuộc họp ngắn khẩn cấp.
Sau cuộc họp…
Chủ thớt quả nhiên lại đăng bài cập nhật:
【Cô ta đúng là cao tay, hôm nay lại mặc sexy thế này!】
Tôi lập tức dùng tài khoản phụ tên momo để bình luận:
【Sexy chỗ nào? Up ảnh đi.】
Chưa đầy một tiếng sau, bình luận của tôi đã được hơn 1.000 lượt thích, vượt luôn lượt tương tác bài gốc của chủ thớt.
Chắc muốn vớt vát thể diện, chủ thớt lập tức đính kèm một tấm ảnh minh họa.
Sơ mi trắng, váy xanh lam.
Dân mạng: ???
Phần bình luận bên dưới ngập tràn dấu hỏi.
Chủ thớt sốt ruột giải thích:
【Mấy người không hiểu rồi, hôm nay cô ấy còn mặc “thứ đó” chỉ để gặp tôi!】
Ơ?
Tôi còn mặc gì nữa?
Tôi lập tức phản hồi: 【“Thứ đó” là thứ nào?】
Cư dân mạng nối tiếp theo dõi:
【Tò mò thật sự, rốt cuộc là gì?】
【Bộ đồ này không phải là combo công sở phổ biến nhất sao? Sexy chỗ nào chứ?】
【Đúng đó, tôi còn thấy hơi sến, không hiểu gu chủ thớt luôn.】
Chủ thớt tức không chịu nổi, cuối cùng cũng chịu nói:
【Tất! tất nhiên là tất da chân! Tôi là người mê chân, mà cô ấy cố tình mặc như vậy để khoe đôi chân dài, thẳng, thon.】
【Cổ chân cô ấy còn có hình xăm hoa chi tử nữa, sexy muốn xỉu!】
Vụ án sáng tỏ rồi.
Nữ cấp dưới trong lời hắn nói… chính là tôi.
Vì ở cổ chân tôi thật sự có hình xăm hoa chi tử, và tôi tên là Nhan Chi.
Tôi cũng đặc biệt yêu thích hoa chi tử.
Cư dân mạng phản ứng:
【Mấy chế ơi, ai hiểu được cảm giác lướt mạng trốn việc mà gặp bài này cười đến co giật mặt không?】
【Chủ thớt này mê nữ cấp dưới lắm rồi.】
【Hay quá, lưu về gửi cho hội bạn thân đọc liền.】
Chủ thớt bắt đầu cuống:
【Thôi, nói trên mạng với mấy người cũng chẳng rõ ràng được gì!】
【Tôi đâu có thích cô ta, ok chưa?】
【Trọng tâm hiện giờ của tôi là công việc!】
Dân mạng chốt hạ:
【Cười chết, ông này bị thiêu xong rồi mà cái mồm vẫn còn hoạt động.】
Sếp trực tiếp của tôi có hai người.
Một là sếp bên mảng nghiệp vụ – Hà Vũ.
Anh ấy đã có vợ.
Loại.
Người còn lại là lãnh đạo phụ trách bộ phận – Lăng Nhiên.
Độc thân, lại có khiếu hài hước.
Có thể lắm.
Ngoài ra còn có một nhân vật cấp trên lớn hơn – đại BOSS Cận Chỉ Ngôn.
Tuy đẹp trai đến mức trời người cùng phẫn nộ,
nhưng lại là kiểu tư bản máu lạnh, cao ngạo lạnh lùng đến mức không thể chạm vào.
Nghe đồn anh ta không gần nữ sắc, trong lòng chỉ có tiền.
Xác suất: gần bằng 0.
Như vậy xét kỹ lại, người có khả năng cao nhất chính là Lăng Nhiên.
Để dụ ra thân phận thật của chủ thớt, tôi bắt đầu dùng tài khoản phụ để nhắn tin riêng:
【Anh có phải đang làm ở công ty Công nghệ Ngôn Sơ không?】
Đối phương trả lời rất nhanh:
【Sao cô biết?】
Tôi ngẩng đầu nhìn.
Lăng Nhiên đang vừa in tài liệu vừa ngân nga hát:
“Ồ~ anh tính là đàn ông gì, tính là đàn ông gì~”
Anh ta đắm chìm trong chất giọng “ngọt ngào” của mình,
hoàn toàn không nhìn điện thoại.
Vậy thì…
Là Cận Chỉ Ngôn?
Suy nghĩ kinh hoàng ấy bất chợt hiện lên trong đầu tôi, rồi không tài nào gạt bỏ được.
Dù thế nào cũng phải xác minh một lần cho chắc.
Tôi phải vào phòng trà tu một ngụm… rượu trắng cho đủ can đảm, mới dám gõ cửa phòng Cận Chỉ Ngôn.
Lúc này anh đang đeo kính gọng vàng đọc tài liệu.
Ánh hoàng hôn rọi xuống khiến từng đường nét trên gương mặt anh như được dát vàng.
Chân mày sắc nét, sống mũi cao thẳng, ngũ quan như được chúa trời tạc khắc tỉ mỉ.
Trong không khí phảng phất mùi tuyết tùng xen lẫn da thuộc — lạnh lẽo và sang trọng, đúng kiểu như anh: đắt giá và xa cách.
Thấy tôi bước vào, anh chỉ khẽ ngước mắt lên.
Đôi mắt kia sâu thẳm như mặt hồ lạnh, chẳng có lấy một tia cảm xúc.
Chỉ bị anh liếc nhìn vậy thôi mà tôi đã hối hận muốn độn thổ.
Một nhân vật như thế, sao có thể đi đăng mấy cái bài viết sến súa trên mạng chứ?
Nhưng giờ tôi đã đứng trong phòng rồi, chỉ có thể cắn răng diễn tiếp màn “thăm dò” của mình.
“Có chuyện gì?”
Giọng anh trầm thấp, bình tĩnh, từng từ đều mang theo áp lực không thể chống đỡ.
Khí thế của anh quá mạnh.
Nói chuyện riêng với anh khiến lòng bàn tay tôi đổ đầy mồ hôi.
Nhưng mặt tôi vẫn cố gắng giữ nụ cười lễ độ:
“Chuyện là… gần đây Zhihu có một sự kiện, muốn mời anh tham gia, không biết anh có thời gian không ạ?”
Anh đưa tay ra:
“Đưa tài liệu đây.”
Cận Chỉ Ngôn bắt đầu lật xem rất nghiêm túc.
Ngón tay thon dài như điêu khắc, cổ tay trắng ngần mang một chiếc đồng hồ đắt tiền.
Quen quá.
Như thể tôi đã thấy đôi tay ấy… trong bài viết của nick kia rồi.
Tôi nhắm mắt lại, quyết định hỏi thẳng:
“Tổng giám đốc Cận, xin hỏi ID trên Zhihu của anh là gì ạ? Chúng tôi cần ghi chú lại.”
Anh liếc tôi một cái, không trả lời.
Chủ thớt từng nói, ID trên Zhihu của hắn là “Hạ Vô Tận”.
Cận Chỉ Ngôn bỗng mở giao diện trang cá nhân trên Zhihu của mình.
Tôi cúi đầu, bất giác nín thở, chờ đợi đáp án.
Ba chữ “Cận Chỉ Ngôn” hiện lên trên giao diện chính.
Tôi chỉ cảm thấy… thiếu oxy.
ID Zhihu của anh ấy là tên thật.
Không phải Hạ Vô Tận.
Cả văn phòng yên ắng đến mức kỳ lạ.
Vì đứng hơi gần, tóc tôi vô tình rơi xuống tay anh.
“T… tổng giám đốc Cận, xin lỗi!”
Tôi hoảng hốt rút lui, vội vàng đứng dậy.
Môi anh mím chặt thành một đường thẳng, cả người cứng đờ,
rõ ràng cực kỳ khó chịu với sự đụng chạm của tôi.
Tôi chắc chắn đầu óc mình có vấn đề mới đi nghi ngờ chủ thớt là Cận Chỉ Ngôn.